Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 159

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:31

“Nếu không có sự ngăn cản vừa rồi của Hứa Ý Tri, Triệu Minh Huy đã sớm xông lên rồi, Triệu Minh Huy bây giờ tuy giận nhưng dù sao cũng có lý trí, biết chuyện này nói trắng ra là vấn đề của Trương Minh Hà, không liên quan nhiều đến người khác, dù không thích Mạnh lão nhị cũng không thể ra tay đ-ánh người thế này, nếu không có lý cũng thành không có lý.”

Ngoảnh mặt đi không nhìn đối phương, Triệu Minh Huy cố gắng tự nhủ rằng anh Hứa đang ở bên cạnh, nếu anh đ-ánh nh-au sẽ bị phạt rất nặng, cứ liên tục tự nhủ như vậy anh mới có thể kiềm chế bản thân không xông lên tặng cho khuôn mặt của Mạnh lão nhị vài đ-ấm.

Đúng lúc này, Trương Minh Hà cuối cùng cũng đuổi kịp, cô đứng giữa hai người:

“Mọi người đừng đ-ánh nh-au.”

Đôi mắt vốn xinh đẹp lúc này đỏ hoe sưng húp, Triệu Minh Huy vốn đã bớt giận đi một chút, tự trấn an bản thân và phần nào tự chủ được, khi nghe thấy lời này sắc mặt sầm xuống, giống như một con sư t.ử đực đang nổi giận, sẵn sàng lao lên xé nát đối thủ bất cứ lúc nào.

Quai hàm nghiến c.h.ặ.t đến phát ra tiếng “ken két", sợi dây lý trí trong đầu Triệu Minh Huy sắp đứt rồi, Trương Minh Hà nói thích anh họ, kết quả trước mặt anh lại bảo vệ Mạnh lão nhị, thế này mà gọi là thích anh họ sao?

Thích Mạnh lão nhị thì có, vậy những gì anh họ anh đã bỏ ra bao năm qua là cái gì.

“Mạnh lão nhị, nếu mày còn là đàn ông thì đứng ra đây, hôm nay hai ta đ-ánh một trận.”

Triệu Minh Huy nghiến răng nói.

Ai cũng có thể thấy Triệu Minh Huy lúc này đang trên bờ vực bùng nổ, Mạnh lão nhị tự nhiên sẽ không ra ngoài chịu đòn, anh ta nhìn Trương Minh Hà đang chắn trước mặt mình, cảm thấy hài lòng hơn mấy phần, tuy loại phụ nữ gia đình nề nếp thế này không phải khẩu vị của anh ta nhưng anh cả bảo cưới thì cưới thôi, dù sao sau này nếu anh cả không quản nữa thì anh ta vẫn có thể ly hôn tìm người khác.

Trước đây cứ thấy Trương Minh Hà này có chút làm bộ, chỉ là một người bình thường mà bày đặt làm phần t.ử tiên tiến cái gì, còn dám coi thường anh ta, nếu không phải lệnh của anh cả thì anh ta mới không thèm theo đuổi loại phụ nữ tẻ nhạt này, bây giờ xem ra cũng được, biết người một nhà là ai.

Chỉ cần nghĩ đến việc Triệu Minh Huy vì Trương Minh Hà mà tức giận thế này là anh ta càng đắc ý hơn, nhà họ Triệu có lợi hại đến đâu thì sao, anh em nhà họ Triệu coi thường mình thì sao, người phụ nữ Triệu Minh Lễ thích chẳng phải vẫn phải gả cho mình sao.

Triệu Minh Huy tức gần ch-ết mà vẫn phải kiêng dè người phụ nữ này không dám thực sự đ-ánh mình.

Nghĩ vậy dường như không có gì đáng sợ nữa, anh ta chỉnh trang lại quần áo, khôi phục lại vẻ đắc ý vốn có:

“Triệu lão nhị, anh họ mày còn không vội, mày vội thay anh ta cái gì?

Hay là mày cũng nhắm trúng cô ta rồi?”

Mạnh lão nhị cười ám muội, ánh mắt hướng về phía Trương Minh Hà, vẻ đắc ý trên mặt càng rõ rệt hơn:

“Tiếc quá, đây là người phụ nữ của tao, qua mấy ngày nữa chúng tao sẽ kết hôn, anh em nhà họ Triệu tụi mày đều là bại tướng dưới tay tao.”

Vẻ ngông cuồng đó khiến người ta ngứa tay, đừng nói Triệu Minh Huy muốn đ-ánh người, ngay cả Hứa Ý Tri nghe những lời này cũng thấy không đ-ánh đối phương một trận thì thật có lỗi với cái sự ngông cuồng của anh ta, anh nắm lấy tay Triệu Minh Huy thả lỏng một chút:

“Mạnh nhị thiếu nói những lời này thật khó nghe quá, hay là anh đang khiêu khích nhà họ Triệu?”

Mãi đến lúc này, ánh mắt của Mạnh lão nhị mới rơi lên người Hứa Ý Tri, là một tên mặt trắng chưa từng thấy qua, ước chừng cũng chẳng phải hạng người có bối cảnh gì, nói không chừng chính là hạng công t.ử viện đại học đi theo sau m-ông Triệu Minh Huy thôi, lúc này khinh miệt nói:

“Cái gì gọi là khiêu khích, tao nói là sự thật, Trương Minh Hà cô nói xem có phải cô muốn gả cho tôi không?”

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Trương Minh Hà, sắc mặt Trương Minh Hà trắng bệch, há miệng nhưng mãi vẫn không nói nên lời, Mạnh lão nhị đợi đến mất kiên nhẫn:

“Mau nói đi chứ, hay là cô không muốn gả cho tôi, nếu vậy thì hôn sự này coi như thôi...”

“Tôi muốn gả.”

Trương Minh Hà thốt ra, sau khi lời nói ra khỏi miệng, cô thậm chí không màng đến sắc mặt của Triệu Minh Huy, lo lắng nhìn Mạnh nhị thiếu:

“Tôi muốn gả, đừng hủy hôn.”

Mạnh nhị thiếu trở nên đắc ý, nhìn Triệu Minh Huy một cách đầy khiêu khích, Triệu Minh Huy thì hoàn toàn thất vọng rồi, cười lạnh một tiếng, không thèm nhìn Trương Minh Hà nữa:

“Mạnh lão nhị, nhà họ Mạnh tụi mày hạ đẳng thì đừng có tưởng ai cũng hạ đẳng như tụi mày, trước đây tao bảo vệ cô ta là vì cô ta có thể là chị dâu tương lai của tao, nhưng vì hai người đã cấu kết với nhau rồi thì tự nhiên cũng không có liên quan gì đến nhà họ Triệu tao nữa, có điều đã là ch.ó của người ta thì hãy làm ch.ó cho tốt, đừng có tưởng khoác bộ da người thì thực sự thành người được.”

Sắc mặt Mạnh lão nhị lập tức thay đổi:

“Mày nói bậy bạ gì đó?”

“Chẳng phải mày nói bậy trước sao?

Hơn nữa tao nói có gì sai đâu, nhà tụi mày không phải là tay sai của nhà họ Giang sao?

Những lời này ngay cả trước mặt Giang Yến tao cũng dám nói, ồ, tao quên mất nhà tụi mày là hạng không biết xấu hổ, nếu không sao có thể làm ra chuyện nuôi một đám con gái nuôi chứ, đám con gái nuôi đó ở đâu rồi, sao mày không nói đi, hừ, đều nói nhà họ Mạnh tụi mày xui xẻo, hậu bối tư chất bình thường, ai có thể nói nhà tụi mày như vậy không phải là báo ứng chứ.”

Không cần phải kiêng dè Trương Minh Hà, chán ghét Mạnh lão nhị nhưng vì Trương Minh Hà đã đưa ra quyết định nên anh cũng không cần phải ra mặt cho cô ta, quay về kể cho anh họ những chuyện này là được, cũng lười đ-ánh Mạnh lão nhị thêm nữa, cái miệng của Triệu Minh Huy lập tức trở nên độc địa hẳn lên, sắc mặt Mạnh lão nhị tức đến biến hình:

“Mày mới là tay sai, Triệu Minh Huy đừng tưởng tao sợ mày, anh cả tao chẳng qua là sức khỏe không tốt, nếu không thì đâu đến lượt anh họ mày đắc ý, nếu anh cả tao sức khỏe tốt thì người dẫn đầu thế hệ này chắc chắn là anh cả tao.”

Triệu Minh Huy cười khẩy một tiếng:

“Mạnh lão nhị, đã bảo nhà họ Mạnh tụi mày làm việc hạ đẳng, bán con cầu vinh quen rồi, mày lôi những thứ này ra làm gì?

Anh mày sức khỏe không tốt chẳng phải là do chính nhà họ Mạnh tụi mày tạo nghiệt sao?

Mẹ mày...”

Thấy Triệu Minh Huy sắp nói ra những lời khó nghe hơn, Hứa Ý Tri trước khi sự việc chuyển biến xấu đã ho một tiếng:

“Được rồi, Minh Huy, tuy Mạnh nhị thiếu khiêu khích nhà họ Triệu trước nhưng em cũng không cần chấp nhặt với anh ta, đều là người ngoài hai mươi cả rồi, không phải trẻ con lên ba nữa mà còn đi đấu khẩu.”

Hứa Ý Tri một câu đã kéo tình hình đang sắp sửa mở rộng sự việc lại, bất kể sau lưng nhà họ Mạnh có ai không, hay đã từng làm chuyện gì thì đây cũng là địa bàn của người ta, ép quá ai biết đối phương sẽ làm ra chuyện gì.

Triệu Minh Huy cũng hơi sực tỉnh, nghĩ đến những lời mình vừa nói, đổ một身 mồ hôi lạnh, cũng có chút hối hận, chuyện của nhà họ Giang anh cũng không phải vừa mới nghe nói lần đầu, mọi người đều kín tiếng như bưng, chẳng phải là vì vũng nước này quá sâu sao, vị đứng đầu nhà họ Giang kia chính là tham mưu trưởng của vị lãnh đạo số hai, người được tin tưởng nhất, ngay cả con trai nhà họ Giang cũng đi theo lãnh đạo cũ, nghe nói rất được lãnh đạo cũ yêu quý, muốn gả con gái qua đó, trong tình huống này ai mà chẳng nể mặt nhà họ Giang ba phần.

Đặc biệt là tin vỉa hè lần này, khi đó nhà họ Giang chia làm hai nhánh, nhánh trong nước phát triển rất tốt, nhánh ở Hồng Kông lại càng giàu nứt đố đổ vách, địa vị nhà họ Giang càng khác xưa, không ít người muốn kết giao với nhà họ Giang.

Hai nhánh hợp lại một chỗ, có quyền có quyền, có tiền có tiền, ai mà chẳng hâm mộ, chỉ có thể nói người ta thông minh, luôn có sự chuẩn bị, con cháu lại tranh khí, đều gây dựng được sự nghiệp.

Càng không nói đến việc lôi những người vô tội trong gia đình người ta vào là có chút quá đáng rồi, Triệu Minh Huy trước đó cũng vì tức quá mà lú lẫn nên mới nói những lời như vậy, nếu có chút lý trí thì cũng không thể đấu khẩu với Mạnh lão nhị mà lại lôi nhà họ Giang vào, càng không lấy Mạnh lão đại là một người sức khỏe không tốt ra nói chuyện, chuyện này truyền ra ngoài tuy anh không sợ nhưng cũng không cần thiết gây rắc rối cho gia đình.

Càng thêm may mắn khi có anh Hứa ở đây, nếu không anh cũng không biết vì tức giận mà nói ra bao nhiêu lời không nên nói nữa, lúc này liền ra vẻ trẻ con đấu khẩu:

“Hừ, ai bảo anh ta nói bậy trước, anh họ em chính là anh ruột của em, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, em ra mặt cho anh ấy thì sao chứ, Mạnh lão nhị anh ta nếu không phải nói những lời quá hạ đẳng thì em có bị tức đến mức nói năng hồ đồ không.”

Hứa Ý Tri dành cho Triệu Minh Huy một ánh mắt tán thưởng, ung dung nói:

“Em nói bậy cũng không sao, nhìn xem đã làm Mạnh nhị thiếu tức thế nào rồi kìa.”

Khi nhìn sang Mạnh lão nhị, ánh mắt của anh rất ôn hòa, hoàn toàn không cảm nhận được sự chán ghét dành cho Mạnh lão nhị trong lòng, Hứa Ý Tri nhìn Trương Minh Hà, lại nhìn Mạnh lão nhị:

“Chuyện này đặt lên người ai cũng thấy tức, cô Trương trước đây luôn miệng nói trong lòng thích anh họ của Minh Huy, giờ lại đột nhiên như biến thành người khác, Minh Huy đây cũng là vì để anh họ trong lòng nên mới tức giận, nếu không ai rảnh mà quản chuyện nhà người ta.”

Anh mỉm cười nhìn Mạnh lão nhị:

“Giống như Mạnh nhị thiếu vậy, người anh cả mà anh hâm mộ nhất, người con gái mà anh cả anh cũng thích đột nhiên thay đổi ý định, chẳng lẽ anh không tức giận thay anh cả anh sao.”

Hứa Ý Tri vẫn luôn nhìn chằm chằm Mạnh lão nhị rõ ràng nhìn thấy khi anh nhắc đến Mạnh lão đại, Mạnh lão nhị cả người run lên một cái, dường như rất sợ người anh cả này, nhưng theo những thông tin Hứa Ý Tri nghe ngóng được, vị đại thiếu gia nhà họ Mạnh này có mức độ tồn tại rất thấp, ngoại trừ yếu ớt thì không còn gì khác, người ngoài biết rất ít về vị Mạnh đại thiếu này, số người từng gặp anh ta càng ít, điều này vô cùng kỳ lạ, vị Mạnh đại thiếu này thực sự không có lấy một hai người bạn thân hay người mình thích sao, thật vô cùng kỳ quặc, vị Mạnh đại thiếu này dường như là một người tàng hình.

Dường như anh ta chính là một người tàng hình, nếu nhất định nói là vì lý do sức khỏe thì không phải là không thể, cho nên vừa rồi anh cố tình nhắc đến đối phương, phản ứng của Mạnh lão nhị rất không bình thường, anh ta đối với người anh cả này, hay nói cách khác Mạnh lão đại không phải là người tàng hình, thậm chí có thể vô cùng có thủ đoạn, nếu không thế nào nhìn trong nhà họ Mạnh cũng nên là Mạnh lão nhị được sủng ái hơn mới đúng.

Trong lòng suy tư, Hứa Ý Tri không biểu hiện ra ngoài:

“Nói đi cũng phải nói lại, cô Trương cũng đã gặp Mạnh đại thiếu rồi nhỉ, nghe nói sức khỏe của Mạnh đại thiếu dường như không được tốt?”

Trương Minh Hà thẫn thờ gật đầu:

“Vâng, anh Mạnh dường như sức khỏe rất kém, chúng tôi chỉ nói vài câu, anh ấy cứ ho suốt.”

Cô trả lời theo bản năng, thực tế lúc này trong đầu Trương Minh Hà chỉ có một ý nghĩ duy nhất là cô muốn gả cho Mạnh lão nhị, cơ bản không nghĩ được gì khác, trả lời lời của Hứa Ý Tri cũng là hành động theo bản năng, hoàn toàn không qua suy nghĩ.

Hứa Ý Tri trầm ngâm gật đầu, ôn hòa nhìn Mạnh lão nhị:

“Không biết Mạnh đại thiếu mắc bệnh gì?

Chúng tôi vừa hay là người kinh doanh d.ư.ợ.c liệu, nói không chừng có thể giúp ích được chút ít cho tình hình của Mạnh đại thiếu, coi như là bồi thường cho những lời lẽ khiếm nhã vừa rồi của Minh Huy vậy.”

Nghe thấy lời của Hứa Ý Tri, Mạnh lão nhị trở nên vui mừng, ngay lập tức quên bẵng chuyện vừa rồi, cảm thấy đây là Triệu Minh Huy đã cúi đầu với mình, nếu không thì tên tùy tùng của cậu ta sao lại nịnh nọt mình như vậy.

Hừ, cũng may là anh cả không cho anh ta nói bậy, nếu không anh ta nhất định sẽ lôi anh Giang ra, để những người này biết dù anh cả có sức khỏe không tốt thì nhà họ Mạnh cũng không phải không có ai, anh Giang sẽ ra mặt cho anh cả thôi, chút lý trí còn sót lại khiến anh ta không lôi Giang Yến ra, nhưng sự đắc ý trong lòng thì không giấu được:

“Chỉ dựa vào cái nơi nhỏ bé của tụi mày thì có thể có d.ư.ợ.c liệu tốt gì chứ, nếu không có loại hàng trăm năm tuổi thì đừng có mang ra làm xấu mặt, anh cả tao không phải loại thu-ốc nào cũng dùng đâu.”

Triệu Minh Huy vừa thấy Hứa Ý Tri dễ nói chuyện với Mạnh lão nhị như vậy thì có chút không thoải mái, cảm thấy có phải vì mình lỡ lời nên thái độ của anh Hứa đối với Mạnh lão nhị mới tốt như vậy không, anh vốn định nói anh không sợ Mạnh lão nhị đâu, nhà họ Mạnh có mặt mũi trước lãnh đạo cũ thì nhà họ Triệu anh cũng chẳng phải hạng vô danh tiểu tốt gì, vừa định mở miệng thì bị anh Hứa bí mật ngăn lại, nghe tiếp lời anh Hứa nói thì về cơ bản nghe không có vấn đề gì, nhưng anh hiểu Hứa Ý Tri quá mà, đối với những người không quan trọng anh Hứa cơ bản lười để ý tới, nhưng lần nào cũng nhắc đến Mạnh lão đại, rõ ràng đây là đang dò xét tình hình nhà họ Mạnh, anh lập tức ngậm miệng, để bản thân làm người câm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 159: Chương 159 | MonkeyD