Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 160
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:31
“Dược liệu tốt hàng trăm năm tuổi đúng là không dễ kiếm.”
Hứa Ý Tri thở dài nói:
“Nếu Mạnh nhị thiếu nói sớm hơn chút thì còn hy vọng, tiếc là mấy ngày trước đã bán cho người khác rồi.”
Mạnh lão nhị không ngờ người trước mặt này thực sự từng thấy d.ư.ợ.c liệu hàng trăm năm tuổi, hồ nghi nhìn Hứa Ý Tri, nghi ngờ anh đang nói dối, d.ư.ợ.c liệu thông thường làm sao dễ dàng tìm thấy loại trăm năm được, chỉ có một số loại đặc biệt quý hiếm thì mới có khả năng đó nhưng cũng không dễ tìm, tình hình của anh cả anh ta vô cùng đặc thù, yêu cầu đối với d.ư.ợ.c liệu cực kỳ khắt khe, những năm qua cũng nhờ có anh Giang giúp đỡ phía sau nên tình hình của anh cả mới không tệ hơn.
Tuy cảm thấy Hứa Ý Tri không thể còn d.ư.ợ.c liệu tốt nữa nhưng anh ta vẫn hỏi ra miệng:
“Anh thực sự từng thấy sao?
Phải đúng là loại hàng trăm năm tuổi, kém một chút cũng không được.”
Hứa Ý Tri bất lực nói:
“Là một củ nhân sâm già trăm năm, nhưng đã bán đi rồi, chỉ là không biết Mạnh đại thiếu mắc bệnh gì mà yêu cầu đối với d.ư.ợ.c liệu lại khắt khe như vậy?”
Mạnh lão nhị có chút hối hận, sớm biết vậy đã không đấu khí với Triệu lão nhị rồi, nói không chừng nếu quan hệ hai bên tốt thì số thu-ốc đó đã rơi vào tay mình rồi, anh cả chắc chắn sẽ khen thưởng anh ta, nhưng giờ xem ra cũng chưa muộn:
“Anh cả tôi tình hình đặc thù, không nói rõ được là bệnh gì, nhưng từ nhỏ đã yếu ớt, đại khái năm sáu năm trước tình hình đột ngột nặng thêm, cần d.ư.ợ.c liệu hàng trăm năm tuổi để bồi bổ c-ơ th-ể mới được, trong tay anh còn loại d.ư.ợ.c liệu đó không?”
Hứa Ý Tri tiếc nuối lắc đầu:
“Hết rồi, loại đó chính là thứ tốt do thiên nhiên nuôi dưỡng ở nơi hoang dã, ai có được đều phải cất giấu kỹ, chúng tôi lần này mang ra cũng là hết cách, vì hội chợ xuân mà phải c.ắ.n răng lôi cả gia tài ra rồi, lúc đó đã bị mua đi mất.”
Nghe thấy lời như vậy, Mạnh lão nhị buồn rầu hẳn lên, anh ta còn tưởng hôm nay có thể kiếm được chút thu-ốc tốt thì sẽ không cần lo bị anh cả gọi đi mắng nữa, nhưng không sao, anh cả đặc biệt coi trọng Trương Minh Hà, chỉ cần Trương Minh Hà đi theo cũng vậy thôi, nghĩ vậy tâm trạng anh ta lại tốt lên.
Trước khi tách khỏi Mạnh lão nhị, Triệu Minh Huy lại liếc nhìn Trương Minh Hà một cái, phát hiện cô ta chẳng hề lộ ra vẻ hối hận chút nào, đối với Mạnh lão nhị cũng không còn kháng cự như trước nữa, lòng Triệu Minh Huy chùng xuống.
Đợi đi được một đoạn xa, anh mới bực bội nói:
“Anh Hứa, anh nói xem phụ nữ có phải đều thay đổi nhanh như vậy không, trước đó rõ ràng cô ta còn rất quan tâm đến anh họ em, sau khi biết anh họ em vì đau lòng mà xuống cơ sở còn liên tục viết thư cho anh họ em, nói cô ta sẽ không từ bỏ đoạn tình cảm này đâu, kết quả vừa rồi cô ta ở trước mặt em lại đối tốt với Mạnh lão nhị như vậy, càng là năm lần bảy lượt đảm bảo sẽ gả vào nhà họ Mạnh, cơ bản chẳng hề lo lắng anh họ em biết thái độ của cô ta sẽ đau lòng thế nào, cô ta sao có thể làm vậy chứ.”
Chỉ cần nghĩ đến anh họ có thể sẽ buồn, anh liền không kìm được cơn giận, Hứa Ý Tri bất lực, chuyện tình cảm này không ai có thể kiểm soát được, tuy Trương Minh Hà thay đổi quá nhanh nhưng ai có thể chắc chắn cô ta không phải lúc nào cũng như vậy chứ, nói không chừng chỉ là trước đây ở trước mặt anh em nhà họ Triệu che giấu tốt, giờ ở trước mặt Mạnh lão nhị không thể che giấu được nữa nên mới kiên định chọn Mạnh lão nhị.
Vỗ vỗ vai Triệu Minh Huy:
“Đây là chuyện của anh họ em và cô gái đó, em chỉ cần nói những gì mình thấy cho anh họ em biết là được, những chuyện khác đừng làm quá nhiều, không ai có thể thay họ đưa ra quyết định được đâu.”
Triệu Minh Huy gật đầu:
“Em biết mà, chỉ là nghĩ đến anh họ thích Trương Minh Hà như vậy, nếu bao năm qua cô ta luôn là giả vờ thì chẳng phải là lừa gạt anh họ em bao nhiêu năm sao, nếu anh họ biết được chắc chắn sẽ đau lòng ch-ết mất.
Vốn dĩ vì bác cả em không còn nữa nên anh họ lớn lên biết được những chuyện đó tính tình có chút lầm lì, khó khăn lắm mới có một cô gái mình thích, kết quả là bị người ta lừa, em chẳng dám nghĩ anh họ sẽ buồn đến mức nào nữa.”
Hứa Ý Tri có thể nói gì đây, nếu đây là vấn đề của Triệu Minh Huy, hai người quan hệ từ nhỏ đến lớn anh cũng hiểu tính cách Triệu Minh Huy, còn có thể nói vài câu, nhưng đây là chuyện của Triệu Minh Lễ, hai người cũng coi là bạn bè nhưng không thân thiết như anh em với Triệu Minh Huy, vả lại chuyện tình cảm ngoại trừ chính người trong cuộc nghĩ thông suốt thì người khác có muốn giúp đỡ cũng là quấy rối thôi, nói không chừng còn rước lấy một thân oán trách.
Anh cũng không để ý đến Triệu Minh Huy nữa, mặc kệ Triệu Minh Huy một mình lầm bầm lầu bầu, mãi đến khi Triệu Minh Huy dường như nghĩ ra điều gì đó, rảo bước đuổi kịp Hứa Ý Tri:
“Anh, tại sao anh đột nhiên lại tò mò về Mạnh lão đại vậy?”
Anh đột nhiên nghĩ đến chuyện này, trước đó đã luôn kìm nén trong lòng muốn hỏi nhưng vì lo cho anh họ nên tạm thời quên bẵng đi, giờ nhớ ra lập tức hỏi ngay.
Bước chân Hứa Ý Tri không dừng:
“Em không tò mò sao?
Đại thiếu gia nhà họ Mạnh ngoại trừ việc biết có người này, bệnh tật ốm yếu, dường như bên ngoài chẳng còn tin tức gì về anh ta nữa, ngay cả số người từng gặp anh ta cũng ít, em nói xem Mạnh đại thiếu đó thực sự là Mạnh đại thiếu không?”
Hứa Ý Tri sau khi lời ra khỏi miệng, đột nhiên dừng bước, ngay cả chính anh cũng không biết tại sao mình lại nói ra một câu như vậy.
Triệu Minh Huy càng ngơ ngác hơn:
“Không phải Mạnh đại thiếu thì còn là ai?
Người nhà họ Mạnh chắc chẳng đến mức không nhận ra người nhà mình chứ.”
Anh giống như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cả người trở nên nghiêm túc hẳn lên, hạ thấp giọng:
“Anh Hứa, ý anh là anh ta có thể là gián điệp?
Hay nói cách khác toàn bộ nhà họ Mạnh đều là đặc vụ địch?
Không phải là không có khả năng này, như vậy thì có thể giải thích tại sao người nhà họ Mạnh đều tầm thường như vậy, chỉ có Mạnh Tường nhánh này là nổi bật, lại còn ở bên cạnh lãnh đạo số hai, hơn nữa chưa bao giờ bồi dưỡng hậu bối, trên mặt nổi nhà họ Mạnh có hai con trai, một người ốm yếu một người ăn chơi trác táng, nhưng người ốm yếu kia số người gặp anh ta vốn dĩ đã ít, ai biết được có phải chính chủ không, nói không chừng đã thay đổi dung mạo, âm thầm làm chuyện gì đó ở trong tối, vậy thì việc Mạnh lão hai ăn chơi trác táng như vậy mà không ai quản là có thể giải thích được rồi, Mạnh lão nhị chính là cái b-ia b-ắn do nhà họ Mạnh đưa ra để thu hút sự chú ý của mọi người thôi...”
Thấy Triệu Minh Huy càng nói càng xa vời, còn phân tích vô cùng c.h.ặ.t chẽ, Hứa Ý Tri cũng suýt chút nữa thì tin rồi, vội vàng ngăn cản sự phát tán trí tưởng tượng của anh:
“Đừng có nói bừa, anh chỉ là tùy miệng nói vậy thôi, Mạnh Tường luôn sống dưới mắt mọi người, sao mà đổi người được, ông ta chỉ cần là thật, con trai bị tráo đổi mà ông ta không biết sao?
Em đừng có đoán mò, vốn dĩ không có chuyện gì mà để em nói một hồi cứ như đặc vụ địch ở khắp nơi vậy.”
Điều này khiến Hứa Ý Tri không biết nói gì hơn:
“Tạm thời đừng nói bậy, chúng ta bí mật nghe ngóng tình hình của vị Mạnh đại thiếu này rồi tính tiếp.”
Triệu Minh Huy dường như nhận được nhiệm vụ quan trọng nào đó, nghiêm túc gật đầu, cả người đều trở nên cảnh giác hơn trước.
Nhìn dáng vẻ nghi thần nghi quỷ của Triệu Minh Huy, Hứa Ý Tri thấy có chút đau đầu, anh xoa xoa trán, chuyển chủ đề:
“Em dường như đặc biệt chán ghét nhà họ Mạnh?”
Triệu Minh Huy khẳng định gật đầu:
“Nhà họ bọn họ đều là một lũ đáng ghét.”
Những lời trẻ con này khiến Hứa Ý Tri không nhịn được cười:
“Trước đây em nói chuyện con gái nuôi của nhà họ Mạnh là thế nào?”
Tuy trước đây có nghe nói những gia đình giàu có sẽ tuyển chọn một số cô gái có nhan sắc xuất chúng làm con gái nuôi, đợi đến tuổi thì gả đi làm quà tặng, nhưng bây giờ là thời đại nào rồi, ai mà dám làm vậy, không nói đến việc bị nước bọt dìm ch-ết thì cũng không thể có khả năng thăng tiến trên con đường quan lộ được mới phải.
Triệu Minh Huy bĩu môi:
“Cũng không phải bây giờ, nghe nói là cách làm trước đây của nhà họ Mạnh, trước giải phóng nhà họ Mạnh được coi là một phương hào cường, nuôi nấng vô số thiếu nữ xinh đẹp, cuối cùng đợt đó vừa vặn gặp lúc giải phóng, người nhà họ Mạnh cũng thông minh, trực tiếp nhận những thiếu nữ đó làm con gái nuôi, gả đi một cách đàng hoàng chính đính, cũng chính vì lý do này mà khi rất nhiều gia đình bị thanh lọc thì nhà họ Mạnh hầu như không chịu tổn thất gì.
Tất nhiên điều này cũng liên quan đến việc người nhà họ Mạnh biết cách làm việc, nghe nói họ không chỉ gả những cô gái đó đi dưới danh nghĩa con gái nuôi, mà còn quyên góp toàn bộ gia sản, còn việc có thực sự quyên góp hết hay không thì không biết, dù sao chắc chắn là một số tiền rất lớn nên mới không ai nghi ngờ, cộng thêm về mặt danh nghĩa thì trong số những con gái nuôi đó có mấy người gả cho những người có thân phận không tệ, những con gái nuôi này và nhà họ Mạnh lại có mối quan hệ như vậy, người khác cũng không tiện đuổi cùng g-iết tận.
Mọi người đều nói nhà họ Mạnh đã sớm cải tà quy chính rồi, em thì không tin, vì mối quan hệ của Mạnh lão nhị và anh họ em mà em đã đặc biệt nhờ người đi tra rồi, chuyện của gia đình Mạnh lão nhị kia không tra được quá nhiều, chỉ là những thứ trên mặt nổi, nhưng những người khác trong nhà họ Mạnh những năm qua cũng không ít lần nhận nuôi trẻ mồ côi hoặc tài trợ cho một số người có hoàn cảnh gia đình khó khăn, trong đó bất kể nam hay nữ tướng mạo đều vô cùng xuất sắc, âm thầm đều nói nhà họ Mạnh đây là nếm được vị ngọt nên vẫn muốn làm giống như tổ tiên, nhưng đều chỉ là nói nhỏ với nhau thôi, vì dù sao trên mặt nổi họ chẳng làm gì sai cả, trẻ mồ côi nhận nuôi cũng được nuôi dạy đàng hoàng, dựng vợ gả chồng cũng đều là những gia đình môn đăng hộ đối, em chỉ thấy “chó khó bỏ thói ăn phân", nếu không sao những đứa trẻ nhà họ nhận nuôi đều xinh đẹp hơn người bình thường chứ, chắc chắn là đã được tuyển chọn ngầm rồi.
Nếu không thì với sự tầm thường của những người nhà họ Mạnh đó sao còn có thể yên ổn, đều có công việc tốt, hiếm có ai sống khó khăn.”
Chỉ từ đoạn dài này thôi đã có thể nghe ra sự bất mãn của Triệu Minh Huy đối với nhà họ Mạnh, Hứa Ý Tri nghe xong, trong lòng có điều gì đó lướt qua nhưng nhanh ch.óng biến mất.
Nhất thời chính anh cũng không biết tia linh quang vừa lóe lên đó là gì.
“Rất nhiều người nhà họ Mạnh đều ở trong hệ thống chính quyền sao?”
Anh dường như chưa từng gặp nhiều người nhà họ Mạnh, tất nhiên điều này cũng liên quan đến việc anh đến thủ đô chưa lâu, hình như chỉ có vị phó trưởng đoàn họ Mạnh lần này, bản lĩnh đúng là đáng bàn cãi, hạng người như vậy mà còn có thể có được một chức vụ quan trọng như thế, có thể tưởng tượng được ở mảnh đất Quảng Thành này, trong tầng lớp trung và hạ lưu e là quan lại họ Mạnh không ít.
Triệu Minh Huy nghĩ một lát:
“Cũng bình thường thôi ạ, chắc khoảng mười mấy người, dù sao nhà họ Mạnh cũng được coi là đại gia tộc rồi, đến nay phải đến một hai trăm người, còn nhiều người hơn nữa là làm lãnh đạo trong các xưởng khác nhau, dù sao hạng người không sống nổi cơ bản là không có.”
Tỷ lệ như vậy trong mắt Triệu Minh Huy không tính là nhiều, vì theo anh thấy nhà họ Mạnh dù sao cũng là gia đình có nền tảng, xuất hiện một vài người có chút năng lực là bình thường, giống như nhà họ Triệu, tiền đồ của anh họ anh sau này chắc chắn là không thể đong đếm, ngay cả chính anh sau này bất kể vào quân đội hay làm việc khác thì điểm khởi đầu đều cao hơn người khác, nhà họ Mạnh đông người như vậy không thể toàn bộ đều là phế vật được.
Nhưng cậu ta quên mất một hai trăm miệng ăn đúng vậy, trong đó chắc chắn có một phần năm là con gái đã gả đi, trừ bỏ những người này theo suy nghĩ của Triệu Minh Huy tra ra chắc chắn là những người có quan hệ đặc biệt thân thiết với gia đình Mạnh Tường này, vậy là hơn một trăm người, trong hơn một trăm người mà có mười mấy người trên con đường chính trị đối với một gia tộc bình thường mà nói đã vô cùng đáng sợ rồi, cộng thêm còn có những người ở các xưởng lớn, dù cho một trăm người còn lại này chỉ có một phần ba là lãnh đạo đương nhiệm, hãy nghĩ xem toàn bộ Quảng Thành có bao nhiêu xưởng lớn, nói cách khác là nhà họ Mạnh nhìn thì có vẻ không hiển sơn lộ thủy nhưng thực tế thì hầu như trong những xưởng này đều có cài cắm nhân sự của họ.
Trong mắt những người đủ thông minh, đây là một luồng năng lượng khổng lồ mà người ngoài không thể tưởng tượng nổi, tóm lại theo Hứa Ý Tri thấy, nhà họ Mạnh hẳn là có thể kiểm soát được tám phần mười các xưởng lớn của toàn Quảng Thành, chí ít là có ảnh hưởng đối với những xưởng này, nếu những người nhà họ Mạnh đi theo con đường chính trị mà không được mọi người để tâm đó đều giống như Mạnh Tư Tề phó đoàn lần này, vị trí họ đảm nhiệm đều vô cùng quan trọng, dù cho bản thân họ trong đó không quan trọng thì cũng có thể biết được động tĩnh của những nơi này.
