Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 27
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:09
“Thế có đi tiếp không?"
Hứa Đại Niễu không cam tâm từ bỏ, nhưng cũng từng nghe nói về Thung lũng Rắn, trong lòng có chút sợ hãi.
Hứa Ý Tri phân vân không quyết, theo lý thì nên quay về, nhưng hai cách thức bí mật như vậy lại vẽ ra cùng một địa điểm, không đi xem thử anh thấy không cam lòng.
Còn về Kim Hoa Hoa, cô chỉ do dự một thoáng rồi lập tức bày tỏ vẫn muốn đi xem thử.
Không phải Kim Hoa Hoa không sợ nơi đó, cô đã suy nghĩ kỹ mới quyết định đi.
Hứa Hiểu Phù dù có may mắn đến đâu cũng không thể tự mình xông vào một ngôi mộ lớn được.
Trong cốt truyện cô ta đã lấy được đồ tốt từ bên trong, điều đó chứng tỏ độ nguy hiểm ở đó không lớn.
Tất nhiên cũng có khả năng chỗ Hứa Hiểu Phù lấy được đồ không phải ở đó, nhưng cô không tin một ngọn núi Đại Hắc lại có đến hai nơi chôn giấu kho báu.
Cộng thêm việc cô nhớ ra Hứa Đại Niễu từng nói trên núi này có kẻ thù từng đào hang hốc, nếu cái đào đó không phải là hang hốc mà là ngôi mộ lớn thì sao?
Liệu có phải nguy hiểm bên trong đã sớm được dọn sạch rồi không?
Nghĩ đến những điều này cô mới định mạo hiểm một lần, thật sự không ổn thì lúc đó rút lui cũng được, nếu không trong lòng cô cứ vướng bận mãi.
Kim Hoa Hoa đồng ý, Hứa Ý Tri cũng muốn đi xem, thợ săn già do dự một lát rồi gật đầu:
“Mấy đứa nhóc các cháu đi sau ta, nhất định phải cẩn thận, nếu gặp nguy hiểm thì chạy ngược lại ngay."
Dặn dò mấy người xong ông mới đi về phía Thung lũng Rắn.
Đã biết địa điểm, thợ săn già căn bản không cần tấm bản đồ trên tay Hứa Ý Tri.
Hứa Ý Tri ban đầu còn có chút nghi ngờ trên bản đồ có phải Thung lũng Rắn không, xem đi xem lại mấy lần đều phát hiện chỗ thợ săn già đi và hướng trên bản đồ không hề sai lệch mới thôi nghi ngờ.
Lần này họ không đi quá xa, dường như dải rừng Quỷ kia chính là một tầng bảo vệ cho Thung lũng Rắn.
Đi khoảng chừng bốn mươi phút rõ ràng đã tới một thung lũng, đây chắc hẳn là Thung lũng Rắn mà thợ săn già nói.
Trên mặt đất thỉnh thoảng đúng là có rắn xuất hiện, nhưng không hề xảy ra tình trạng rắn bò lổm ngổm khắp nơi như Kim Hoa Hoa tưởng tượng.
Ngay cả thợ săn già cũng thấy hơi lạ, hồi trẻ ông từng theo cha tới đây, khi đó Thung lũng Rắn đâu đâu cũng có rắn, trên mặt đất, vách đ-á chỗ nào cũng thấy.
Bây giờ dường như chẳng còn mấy con rắn nữa, tâm trạng ông cũng thả lỏng đôi chút, cộng thêm mấy người trên người đều mang theo đồ xua đuổi rắn rết nên dọc đường đi cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Hai tấm bản đồ địa hình có được đều được Hứa Ý Tri vẽ lại hết.
Tấm mà Hứa Đại Niễu nhặt được sau khi đến Thung lũng Rắn đã là đích đến rồi, còn tấm tìm ra trên b.úp bê mười hai con giáp vẫn còn chỉ dẫn.
Men theo lộ trình trên đó mấy người đi khoảng hơn mười phút thì phát hiện ra một cửa hang.
Thợ săn già cau mày, hang động loại này chẳng phải là nơi tốt lành gì, đặc biệt là loại trông có vẻ rất sâu thế này.
Nhưng đã đi tới tận đây rồi, bảo ông không tò mò thì đúng là nói đùa.
Ông tốn chút công sức làm mấy cái đuốc, mỗi người cầm một cái rồi mới đi vào hang động.
Men theo hang động uốn lượn, kết hợp với bản vẽ, khoảng hai mươi phút sau họ đã tới một cung điện ngầm, cả Kim Hoa Hoa lẫn những người khác đều sững sờ.
Trong cung điện ngầm này đâu đâu cũng là xác ch-ết, mà bản đồ đến đây cũng hết rồi.
Đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng này chẳng ai là không sợ hãi.
Kim Hoa Hoa theo bản năng nép sau lưng Hứa Ý Tri, sắc mặt trắng bệch.
Nửa ngày sau thợ săn già mới thốt lên:
“Mẹ kiếp lũ khốn nạn."
Người khác không nhìn ra nhưng thợ săn già lại nhìn rất rõ, bên trong không chỉ có xác của kẻ thù mà còn có xác của phe mình, kiểu quần áo đó rõ ràng là của người vùng này.
Vốn đã hiểu rõ núi Đại Hắc, thợ săn già cũng nghĩ tới lời đồn đại năm xưa về việc kẻ thù đào hầm phòng không ở đây, đây đâu phải đào hầm phòng không, rõ ràng là kẻ thù không biết lấy được tin tức từ đâu đang đi đào mộ tướng quân.
Họ có thể thuận lợi đi vào đây, ước chừng nguy hiểm cũng đã được giải quyết từ mấy chục năm trước rồi.
Sau khi thích nghi một lúc, họ định đi tiếp vào bên trong xem sao.
Kim Hoa Hoa từ lúc vào đây đã bật chức năng quét của hệ thống lên, lúc họ định đi hệ thống báo cho Kim Hoa Hoa biết ở đây có người để lại chữ viết.
Kim Hoa Hoa lập tức gọi mọi người lại, dưới sự chỉ dẫn của hệ thống đi tới một chỗ khuất, từ dưới một cái xác lấy ra một bức thư.
Người để lại bức thư rõ ràng là một trí thức, ông thuật lại một cách đơn giản chuyện năm đó bị kẻ thù bắt tới khai quật ngôi mộ lớn này, lại nhắc tới việc ngôi mộ lớn này nghe nói là mộ của một vị tướng quân, trong mộ có rất nhiều tài bảo, những tài bảo đó chính là thứ kẻ thù thèm muốn.
Dọc đường họ gặp không ít cơ quan, người ch-ết vì nguy hiểm rất nhiều, cuối cùng khi đào tới hầm mộ chính quả nhiên đã tìm thấy kho báu, có tới mấy chục rương vàng bạc châu báu và cổ vật.
Có người nghe thấy âm mưu của kẻ thù là sẽ g-iết ch-ết tất cả những ai biết chuyện này ở đây, họ không cam tâm, cũng không muốn đồ đạc của quốc gia rơi vào tay kẻ thù nên định cùng ch-ết với kẻ thù.
Lại nhắc tới việc suốt dọc đường có người cố gắng vẽ lại lộ trình ở đây để gửi ra ngoài, mỗi người sử dụng một phương pháp khác nhau, tiếc là đa số đều thất bại, chỉ có hai người trốn thoát được, tuy nhiên họ đều bị thương nặng, ước chừng khó mà thoát khỏi dãy núi lớn này.
Người viết thư để lại bức thư này là muốn nói cho người sau biết, những báu vật thật sự đã được họ chôn ở góc đất, những chiếc rương trên mặt đất kia là họ dùng để đ-ánh lừa kẻ thù, bên trong đều là đ-á sỏi các loại.
Ở dòng cuối cùng người viết thư nói không biết có giữ được đồ hay không, để lại bức thư này là không muốn những thứ đó bị chôn vùi sâu dưới đất, hy vọng có người sau phát hiện ra nơi này, mang báu vật đi đồng thời có thể chôn cất cho mọi người.
Hứa Ý Tri đọc xong thư cả bốn người đều im lặng một hồi.
Vẫn là Hứa Ý Tri phản ứng trước:
“Chỗ này không phải thứ chúng ta có thể xử lý được, phải báo cho đại đội trưởng, nhưng trước đó chúng ta cũng phải đào thử báu vật xem thật giả thế nào đã."
Mặc dù họ cảm thấy người viết thư trong hoàn cảnh đó không nên lừa người, nhưng cứ thử thì tốt hơn, lỡ đâu đồ đã bị người ta đào đi từ lâu rồi thì bốn người bọn họ cầm bức thư này xuống núi sẽ tình ngay lý gian mất.
Trong bốn người lao động chính vẫn là thợ săn già và Hứa Ý Tri.
Vài phút sau cái cuốc trong tay thợ săn già đã chạm trúng đồ trước, sau khi đào rương lên mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng những chiếc rương này chôn không sâu.
Không tiếp tục đào nữa, mở rương ra cả bốn người đều trợn tròn mắt, bên trong là một rương đồ trang sức đ-á quý, dù đã qua mấy chục thậm chí mấy trăm năm vẫn tỏa sáng lấp lánh như cũ khiến tim người ta đ-ập loạn xạ.
“Cạch" một tiếng Hứa Ý Tri đóng nắp rương lại, rồi dùng đất che đậy nhẹ lên bề mặt:
“Xong rồi, xuống núi để lãnh đạo xử lý thôi."
Anh thật sự sợ nhìn thêm nữa mấy người bọn họ sẽ phạm sai lầm mất.
Mấy người thất thần đi ra khỏi Thung lũng Rắn, lúc này đã hơn sáu giờ chiều, trời đã bắt đầu sẩm tối, may mà đã báo trước với gia đình nên không cần lo lắng chuyện người nhà lo lắng.
Ra khỏi Thung lũng Rắn, đón lấy ánh rạng đông đỏ rực đầy trời, cả bốn người đều cười:
“Lần đầu tiên em thấy nhiều đồ tốt thế này đấy, tim suýt nữa nhảy ra ngoài luôn."
Kim Hoa Hoa không hề che giấu sự kích động vừa nãy của mình.
“Cháu cũng thế, cả một rương toàn là bảo bối."
“Đúng vậy, may mà các liệt sĩ đã giữ được đồ, nếu không thì hời cho bọn người nước ngoài rồi."
“Chậc, không ngờ Thung lũng Rắn lại bị kẻ thù hủy hoại như vậy, nhưng thế này cũng tốt, núi Đại Hắc vẫn là của những người sống dưới chân núi Đại Hắc chúng ta."
Cả bốn người quay về thôn vào ngày hôm sau, vì có thợ săn già đi cùng nên nhà họ Hứa cũng không lo xảy ra chuyện gì.
Còn về Kim Hoa Hoa thì nói là sang nhà Hứa Đại Niễu ở một đêm, Hứa Đại Niễu cũng dùng lý do tương tự, thời gian một đêm quả thực đã giúp hai người giấu giếm được qua chuyện.
Việc đầu tiên khi về là đi tìm đại đội trưởng, không nói đến báu vật trong Thung lũng Rắn, chỉ riêng đống xác ch-ết kia thôi cũng phải để người ta xử lý rồi.
Đại đội trưởng bị dọa cho giật mình.
Người khác không biết chứ chú Man là một người thành thật, năm đó cũng từng dẫn đường cho bộ đội, không thể nào nói dối về chuyện này được.
Phản ứng đầu tiên của ông là báo lên trên trấn, lúc định ra cửa lại khựng lại, bảo bốn người cứ ở trong nhà, trước khi ông quay lại không được đi đâu cả rồi mới vội vã rời đi.
Đại đội trưởng đi tìm người cựu chiến binh già trong thôn, thật sự tính ra thì cũng có quan hệ với nhà Hứa Ý Tri, là ông út của Hứa Ý Tri.
Vị này hiện là người có vai vế lớn nhất nhà họ Hứa, là một quân nhân thực thụ, trở về thôn vào những năm sáu mươi, bị mất một cánh tay, trên mặt còn có một vết sẹo.
Ông cụ năm nay cũng gần sáu mươi tuổi rồi, vì thời trẻ luôn ở trên chiến trường nên cả đời không kết hôn.
Năm đó bất kể là anh hai của Hứa Ý Tri hay là Hứa Ái Quốc nhà bác cả đều là nhờ ông cụ này tìm quan hệ đưa vào bộ đội.
Lúc đại đội trưởng tìm tới ông cụ đang dọn dẹp vườn rau trong sân.
Mặc dù mất một cánh tay nhưng trông ông vẫn minh mẫn hơn phần lớn những người cùng lứa:
“Thằng nhóc này sao lại chạy tới đây?"
Ông cụ ung dung bận rộn với công việc trên tay, hé mắt liếc nhìn đại đội trưởng một cái.
“Dạ, ông út, có chút việc muốn nói với ông ạ."
Đại đội trưởng rất nể sợ ông cụ này, có thể nói trong thôn chẳng mấy ai không sợ ông, lại vì vai vế cao nên mọi người đều quen gọi theo nhà họ Hứa là ông út.
Ông cụ tên là Hứa Hữu Điền, thấy dáng vẻ khép nép của đại đội trưởng thì có chút hận sắt không thành thép, dù gì cũng là đại đội trưởng mà chẳng thể can đảm hơn một chút sao:
“Nói đi, có chuyện gì."
Đại đội trưởng cũng không úp mở mà kể lại sự việc một lượt:
“Nếu bảo trên núi có ngôi mộ lớn thì cháu cũng từng nghe nói qua, hơn nữa họ còn mang về một bức thư, đó đúng là đồ từ mười mấy năm trước, nhiều chỗ đã mủn nát rồi.
Đáng lẽ chuyện này nên đi tìm trên huyện, nhưng cháu lo đồ đạc nhiều quá nhỡ giữa chừng xảy ra sơ sót nên mới tìm ông út bàn bạc trước."
Hứa Hữu Điền nghe nói trên núi phát hiện mộ lớn, còn có thể chôn giấu lượng lớn báu vật, lập tức nổi hứng thú:
“Thế này đi, ông sẽ chào hỏi một tiếng với mấy người bạn trên tỉnh, đến lúc đó chúng ta cùng đi xem."
“Ước chừng mất bao lâu ạ?
Cháu lo thời gian dài quá nơi đó sẽ xảy ra biến cố."
Đại đội trưởng nghĩ tới thú dữ trên núi thì trong lòng có chút lo lắng.
Hứa Hữu Điền lườm ông một cái:
“Đồ ngốc, bao nhiêu năm trước chẳng sao, vừa bị chúng ta phát hiện đã xảy ra chuyện?"
Thấy đại đội trưởng vẫn chưa yên tâm ông giải thích thêm một câu:
“Ước chừng nơi đó có huyền cơ khác nên mới giữ được tình trạng bên trong mấy chục năm không hề thay đổi, chỉ cần chúng ta không đi phá hoại thì sẽ không sao đâu."
Hứa Hữu Điền cũng là người làm việc quyết đoán, sau khi bàn bạc với đại đội trưởng xong lập tức đi gọi điện thoại.
Điện thoại kết nối đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ ôn hòa:
“Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"
Hứa Hữu Điền khựng lại:
“Hứa Hữu Điền, tìm Trương thủ trưởng."
Ống nghe im lặng một lát, rất nhanh đã có tiếng động hỗn loạn truyền tới, sau đó là tiếng gầm vang dội từ đầu dây bên kia:
“Hứa Hữu Điền, thằng nhãi nhà cậu vẫn còn sống à, còn biết tìm đồng đội cũ cơ đấy, tôi còn tưởng cậu định cả đời này không liên lạc với mấy lão già này nữa chứ."
Đại đội trưởng đứng một bên nghe mà tặc lưỡi.
Chuyện của ông út ông biết không nhiều, hồi đó ông cụ tự mình trở về mọi người cũng đều nghĩ là những năm qua ở bên ngoài sống không ra gì nên chẳng ai nói gì cả, có thể sống sót trở về đã là chuyện tốt rồi, cũng chẳng có ai lắm miệng hỏi chuyện của ông út ở bên ngoài.
Giờ nghe giọng nói này thì ông út đâu có vẻ là sống không ra gì, ngay cả thủ trưởng cũng có thể trực tiếp liên lạc được.
