Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 28

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:09

Ông đứng một bên nhìn thấy ông út nói vài câu với người ở đầu dây bên kia, vành mắt đỏ hoe.

Một lát sau nói về chuyện núi Đại Hắc, không biết bên kia nói gì mà ông út liền cúp máy.

Có thể liên lạc được với người cấp trên khiến đại đội trưởng càng thêm yên tâm.

Sau khi quay về ông dặn dò Kim Hoa Hoa mấy người không được nói chuyện trên núi ra ngoài.

Kim Hoa Hoa bọn họ không ngốc, biết chắc chắn cấp trên có sắp xếp nên ngoan ngoãn nghe lời.

Chẳng ai biết được bốn người này đã làm một việc lớn như vậy.

Ba ngày sau mấy chiếc xe Jeep quân dụng chạy vào thôn Hứa Gia, bất kể là người đang đi làm hay đang ở nhà đều bị thu hút ánh nhìn, ai nấy đều tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra.

Kim Hoa Hoa hôm nay làm việc ở chỗ vừa vặn có thể nhìn thấy tình hình ở trụ sở đại đội, thấy những chiếc xe Jeep đó cô lập tức nghĩ ngay đến chuyện trên núi Đại Hắc.

Quả nhiên không lâu sau trong thôn được thông báo là có quân nhân lên núi diễn tập, mấy ngày tới không được phép lên núi.

Những chuyện sau đó không liên quan gì đến Kim Hoa Hoa nữa, dù cô có tò mò báu vật trên núi nhiều bao nhiêu cũng chẳng dám lén bật hệ thống quét đi theo.

Trong số những người biết chuyện này cũng chỉ có thợ săn già chú Man đi theo, dù sao cũng phải để ông dẫn đường.

Nhóm người này lại xuống núi vào nửa đêm nửa tháng sau.

Kim Hoa Hoa nghe thấy chút động tĩnh, sáng hôm sau phát hiện mấy chiếc xe Jeep ở trụ sở đại đội đều không thấy đâu nữa.

Đại đội trưởng mặt mày rạng rỡ, dáng vẻ đi đứng như đang bay bổng, chỉ nhìn thôi là biết báu vật trên núi chắc chắn không ít, nếu không đại đội trưởng đã không ra nông nỗi này.

Kim Hoa Hoa đã làm rõ được bí mật trên b.úp bê mười hai con giáp nên tạm thời cũng mất hứng thú với núi Đại Hắc.

Thỉnh thoảng cô cũng cùng Hứa Đại Niễu đoán xem trên núi đã đào ra bao nhiêu báu vật, nhất thời quan hệ của hai người càng thêm thân thiết.

Hôm nay Kim Hoa Hoa bị đại đội trưởng gọi lên trụ sở đại đội.

Lúc cô đến trong phòng còn có ba người trước đó cùng cô lên núi.

Đại đội trưởng híp mắt cười nói:

“Lần này các cháu lập công lớn, bác cũng không nói lời sáo rỗng nữa.

Chuyện này cứ rùm beng ra biểu dương cũng chẳng có lợi ích gì cho các cháu.

Cấp trên đã thưởng cho mỗi người hai trăm đồng, đồng thời cho mỗi người một suất chỉ tiêu công việc."

Bốn người mừng rỡ quá đỗi.

Đại đội trưởng bảo họ về suy nghĩ kỹ xem có ý nguyện về phương diện nào.

Kim Hoa Hoa sau cơn vui sướng thì bình tĩnh lại.

Theo cách nói của đại đội trưởng, cô thậm chí muốn điều về thành phố An cũng không vấn đề gì, nhưng cô chạy đến đây chính là vì để cách nhà đủ xa, nếu để nhà họ Kim biết cô có một công việc thì chẳng cần nghĩ cũng biết họ sẽ làm ầm lên khiến cô mất việc cho xem.

Đây không phải Kim Hoa Hoa nghĩ nhiều, trong giấc mơ cô đã trải qua chuyện này không ít lần.

Nhưng bảo không cần công việc thì cô cũng không nỡ.

Hai ngày sau Kim Hoa Hoa hạ quyết tâm đi tìm đại đội trưởng.

“Bán sao?"

Đại đội trưởng nhìn Kim Hoa Hoa, gãi gãi đầu, đi một vòng, nhìn Kim Hoa Hoa, lại đi thêm hai vòng:

“Không phải chứ, cơ hội tốt thế này thanh niên tri thức nào chẳng muốn có việc làm, sao cháu lại có thể bán đi được."

Tuy nói suất công việc này đã cho rồi thì là của Kim Hoa Hoa, nhưng thời buổi này muốn mua một suất công việc không phải chuyện đơn giản như vậy.

Người khác đều tìm đủ mọi cách nghĩ kế để tìm việc, Kim Hoa Hoa ngược lại đem bán việc đi, trong mắt đại đội trưởng đúng là đang làm loạn.

“Ra ngoài, cháu ra ngoài cho bác, về suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi hãy nói tiếp."

Đại đội trưởng chỉ tay ra ngoài, nói lớn.

Kim Hoa Hoa không ngờ phản ứng của đại đội trưởng lại lớn như vậy:

“Cháu đã nghĩ kỹ rồi ạ."

“Nghĩ kỹ rồi?

Cháu nghĩ kỹ cái gì?

Cháu có biết công việc đại diện cho cái gì không?

Nếu cháu đồng ý là có thể trực tiếp về thành phố, một công việc là bát cơm cả đời đấy, sao cháu có thể dễ dàng nói bán là bán được."

Người thời đại này coi trọng công việc đến mức người ở thời đại khác không thể hiểu nổi.

Ngay cả Kim Hoa Hoa nếu không phải định vài năm tới đi thi đại học và cũng hiểu rõ công việc sau này chưa chắc đã là bát cơm vàng thì cô cũng không nỡ.

“Đại đội trưởng, công việc này nếu cháu nhận, chỉ cần nhà cháu biết tin thì không đầy một tháng công việc đó sẽ bị họ quậy cho mất trắng luôn."

Kim Hoa Hoa cũng không giấu giếm:

“Chị gái cháu ở ngay làng bên cạnh, chuyện này chắc chắn không giấu được.

Chỉ cần để chị ta biết là coi như nhà cháu đều biết hết.

Vài tháng nữa em trai út của cháu tốt nghiệp rồi, chính là lúc đang sốt sắng tìm việc, mẹ cháu có thể lấy c-ái ch-ết ra ép cháu nhường công việc đó ra.

Thay vì thế này chẳng thà bán quách đi cho xong."

Kim Hoa Hoa đã suy nghĩ kỹ rồi, khoảng cách của Kim Minh Nguyệt với cô quá gần, cộng thêm năm sau là ngày em út nhà họ Kim tốt nghiệp, cô có chấp nhận công việc cũng chẳng làm được bao lâu.

Tất nhiên cũng có người sẽ nói là cô cứ không cho họ thì họ làm gì được cô?

Thế thì quá xem nhẹ suy nghĩ của con người thời đại này rồi.

Kim Hoa Hoa nếu có một công việc mà không chịu nhường ra, chẳng cần ai khác, đôi cha mẹ đó của cô có thể trực tiếp bêu rếu danh tiếng bất hiếu của cô khắp nơi cho xem.

Chẳng đơn vị nào muốn dùng một nhân viên có gia đình rắc rối không ngừng như vậy cả.

Chi bằng cứ thế nhường ra đổi lấy tiền, như vậy chi phí học hành sau này của cô không cần lo nữa, nếu đủ may mắn còn có thể kịp lúc trước khi tư nhân bán nhà hưng khởi mà mua một căn nhà thuộc về mình.

Nghe lời Kim Hoa Hoa đại đội trưởng im lặng.

Ông sống ở nông thôn nên càng hiểu rõ quyền lực của cha mẹ đối với con cái lớn đến mức nào.

Đừng nói Kim Hoa Hoa, ngay cả thôn họ cũng có những người già thiên vị, coi đứa con không thích như trâu ngựa sai bảo để làm việc cho đứa con mình yêu quý:

“Cháu cứ nghĩ thêm đi, Hứa Ý Tri cũng chưa quyết định đâu, qua một ngày nữa nếu cháu vẫn chưa đổi ý thì muốn làm thế nào thì làm thế ấy vậy."

Cuối cùng Kim Hoa Hoa bán công việc được sáu trăm đồng, số tiền này không hề ít.

Cũng là bởi vì suất này của Kim Hoa Hoa có thể lựa chọn công việc nên mới có cái giá cao như vậy.

Hứa Đại Niễu chọn công việc ở cửa hàng cung ứng của huyện, công việc này đối với con gái mà nói là phù hợp nhất, nhẹ nhàng lại có thời gian về nhà.

Điều nằm ngoài dự kiến của Kim Hoa Hoa là Hứa Ý Tri và chú Man cũng không lựa chọn đi làm.

Hứa Ý Tri nhường cơ hội làm việc cho anh bốn nhà họ Hứa, còn chú Man thì giống Kim Hoa Hoa đổi thành tiền.

Chuyện này vốn nên được biểu dương, nhưng cả bốn người đều bày tỏ không muốn để người ta biết, đại đội trưởng bèn ép chuyện này xuống.

Ngoài bốn người họ ra chẳng ai biết những quân nhân đó đến để làm gì, đều tưởng đúng là đến để luyện tập thật.

Ngoại trừ Hứa Đại Niễu nổi tiếng rồi.

Cho dù là lúc Hứa Đại Niễu không còn đen đủi nữa thì mọi người cũng đa số cảm thấy đứa trẻ này đáng thương, bị bà nội ruột hại không nhẹ.

Rõ ràng là đã đến tuổi có thể bàn chuyện hôn sự nhưng rốt cuộc những chuyện xảy ra trên người Hứa Đại Niễu khiến người ta có chút kiêng kị, những người biết chuyện đều không có ý định kết thân.

Cũng may Vương Xuân Hoa cũng không bận tâm.

Bà cảm thấy con gái khó khăn lắm mới thoát khỏi cái danh sao chổi, mười mấy năm qua từ lúc biết làm việc là chẳng lúc nào ngơi tay, vừa hay có thể ở nhà nghỉ ngơi hai năm, đợi gả chồng rồi thì không thể thuận lòng như lúc làm con gái được nữa.

Đợi qua hai năm nữa tìm một chàng trai bên nhà ngoại gả đi là được.

Kết quả bây giờ Hứa Đại Niễu có việc làm rồi, thế thì đúng là miếng mồi ngon.

Hồ sơ công việc còn là đứng quầy ở cửa hàng cung ứng của huyện nữa, ai nấy đều muốn biết công việc này từ đâu mà có.

Vương Xuân Hoa có thể nói gì đây, dứt khoát bảo là con gái lúc lên trấn cứu được một vị lãnh đạo, khi đó không biết người ta là lãnh đạo, để cảm ơn nên mới cho công việc này.

Còn lãnh đạo đó là ai thì sẽ không có ai thiếu tinh tế đến mức đi hỏi kỹ.

Dù sao mọi người cũng đều biết Hứa Đại Niễu sau này không còn là cô gái nông thôn nữa mà là một cô gái thành phố có công việc đàng hoàng.

Thế là nhà Hứa Đại Niễu dập dìu người qua lại, từng người một lời ra tiếng vào khen ngợi Hứa Đại Niễu đến mức cô chẳng còn giống người mà mình quen biết nữa.

Nói chung trong chốc lát Hứa Đại Niễu trở thành cô gái đắt giá nhất mười dặm tám làng, những nhà có chàng trai lứa tuổi phù hợp đều muốn cưới cô về nhà.

Nhìn thấy cảnh Hứa Đại Niễu bị chặn ở nhà không ra nổi cửa, Kim Hoa Hoa một lần nữa thầm mừng vì mình đã bán công việc đi.

Tất nhiên cũng là do lần này chuyện đặc thù, nếu cả bốn người đều được sắp xếp công việc thì lý do của Hứa Đại Niễu chắc chắn không dùng được.

Bây giờ ba người kia đều không có việc làm, Hứa Đại Niễu có nói thế nào cũng chẳng ai nghi ngờ.

Còn về anh bốn của Hứa Ý Tri, mọi người tuy cũng ngưỡng mộ ghen tị nhưng chẳng ai nói gì cả, dù sao người nhà họ Hứa có bản lĩnh là chuyện ai cũng biết.

Người ngoài nói tới cũng đều là chua xót thốt lên một câu:

“Ai bảo nhà người ta có bản lĩnh, có người nâng đỡ cơ chứ."

Cái người nâng đỡ này ám chỉ chính là ông út nhà họ Hứa, Hứa Hữu Điền.

Dù sao thì việc một đám quân nhân đến thôn làm gì không ai biết, nhưng người đàn ông trung niên dẫn đầu đối xử khách sáo với Hứa Hữu Điền, miệng gọi là chú là cảnh tượng mà không ít người đã nhìn thấy.

Mọi người cũng mới biết hóa ra Hứa Hữu Điền những năm qua ở bên ngoài sống không hề tệ, chỉ là không muốn làm phiền quốc gia nên mới tự mình chạy về quê cũ thôi.

Có một người cháu làm quan lớn như vậy nâng đỡ con cháu nhà họ Hứa một chút thì có làm sao?

Chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Thế là Kim Hoa Hoa và chú Man đều tàng hình hoàn hảo trong sự việc lần này.

Ngày Hứa Đại Niễu lên huyện, Kim Hoa Hoa tiễn cô ra khỏi thôn.

Đối với cuộc sống mới trong tương lai, Hứa Đại Niễu tràn đầy mong đợi.

Vào ngày hôm nay cuối cùng cô cũng thoát khỏi bóng đen của việc trọng sinh, cuộc đời cô cũng từ khoảnh khắc này mà hoàn toàn khác biệt.

Tiễn biệt Hứa Đại Niễu xong Kim Hoa Hoa nhìn thấy Kim Minh Nguyệt đang đứng đờ đẫn nhìn cảnh này ở một bên.

Trước đây Kim Minh Nguyệt luôn kiêu ngạo, được người ta vây quanh, giờ đây cô ta chẳng khác gì bất kỳ cô gái nông thôn nào, nước da trắng trẻo cũng vì làm việc đồng áng mà sạm đen và thô ráp đi nhiều.

Kim Minh Nguyệt bây giờ không còn đen đủi như lúc mới bị phản phệ nữa, chẳng qua là mọi người vẫn có chút né tránh cô ta.

Kim Minh Nguyệt cũng không thích thái độ của mọi người, đa số thời gian đều lủi thủi một mình, chỉ là không còn sự hỗ trợ của ngôi sao may mắn nữa, ở nhà cô ta cũng chẳng còn địa vị siêu nhiên gì, cũng phải làm việc như ai, không còn có thể đứng nhìn người khác làm việc với ánh mắt vô tội nữa.

Kim Hoa Hoa liếc nhìn một cái rồi dời mắt đi.

Cô đang nhẩm tính xem khi nào lên huyện một chuyến để tìm ngân hàng gửi số tiền trong tay vào.

Không có nơi ở riêng của mình đúng là bất tiện điểm này, nghĩ vậy cô lại nảy ra ý định thuê phòng.

Kim Minh Nguyệt đứng giữa đường, phía trước là Hứa Đại Niễu đang trong niềm vui của gia đình mà lên huyện nhận công tác, phía sau là Kim Hoa Hoa đang đi về phía khu thanh niên tri thức.

Ngay khoảnh khắc này trong lòng Kim Minh Nguyệt trống rỗng, cô ta có cảm giác mình đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại không hiểu rõ rốt cuộc đã mất đi cái gì.

Kim Hoa Hoa trước đây từng có ý định thuê phòng, chỉ là sau đó xảy ra bao nhiêu chuyện khiến cô nhất thời quên khuấy mất, giờ cô không thiếu tiền lại thường xuyên có ý định lên núi nên chuyện thuê phòng phải đưa vào lịch trình thôi.

Đại đội trưởng biết Kim Hoa Hoa muốn thuê phòng thì mười phần vui vẻ, đây là việc tạo thêm thu nhập cho thôn, ông cầu còn chẳng được các thanh niên tri thức đều tự bỏ tiền thuê phòng ấy chứ.

Ban đầu ông còn nghĩ tính tình Kim Hoa Hoa không tệ nên ông phải tìm kiếm kỹ một gia đình tốt để cô thuê ở, kết quả hỏi ra mới biết Kim Hoa Hoa định thuê nhà trống để ở một mình.

Thuê phòng thì không vấn đề gì nhưng Kim Hoa Hoa là một thanh niên tri thức mà ở riêng một mình thì ông với tư cách đại đội trưởng lại có chút không yên tâm, sợ nhỡ đâu lại xảy ra chuyện gì thì cuối cùng vẫn là ông đại đội trưởng này phải đi dọn dẹp đống rắc rối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 28: Chương 28 | MonkeyD