Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 29

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:10

“Thật ra có thể thuê nhà của những gia đình chỉ có phụ nữ sinh sống."

Đại đội trưởng cân nhắc:

“Ví dụ như góa phụ Vương, cô ấy dắt hai đứa con gái sinh sống, bên cạnh chính là nhà chồng cô ấy, người bình thường cũng không dám bắt nạt.

Không thì nhà bà nội Hoàng ở cuối thôn, nhà bà chỉ có bà dắt theo một đứa cháu trai ba tuổi ở, nhà cửa cũng là mới xây mấy năm trước, điều kiện không tệ."

Đại đội trưởng cũng đã tận tâm hết sức rồi, tiếc là Kim Hoa Hoa muốn ở riêng chỉ để tự mình cải thiện bữa ăn thôi, nếu ở chung với người khác thì dù đối phương tốt đến đâu thì bí mật của cô vẫn bị người ngoài phát hiện như thường.

Trước sự yêu cầu khẩn thiết của Kim Hoa Hoa đại đội trưởng đành bất lực đồng ý.

Thế là chỉ còn lại hai căn nhà để chọn, Kim Hoa Hoa chọn căn nhà của gia đình đã được con trai đón đi.

Gia đình này cũng họ Hứa, nhà cửa không hẳn là quá mới nhưng cũng không tệ, mấy năm qua thôn thỉnh thoảng cũng giúp dọn dẹp qua, ngoài việc không có hơi người, để lâu không ai ở nên có chút hoang tàn ra thì những cái khác đều ổn.

Chuyện Kim Hoa Hoa thuê phòng chẳng mấy chốc đã lan truyền trong giới thanh niên tri thức, ai nấy đều ngưỡng mộ không thôi.

Họ biết Kim Hoa Hoa đang viết bài gửi cho tòa soạn báo, thỉnh thoảng lại nhận được tiền nhuận b.út, ai nấy cũng đều rục rịch ý định.

Đều đi học như nhau, chẳng lẽ Kim Hoa Hoa làm được mà họ lại không?

Muốn thì muốn thật nhưng chẳng ai dại dột mà nhắc chuyện này ra vào lúc này cả.

Tìm một ngày thời tiết đẹp mọi người giúp Kim Hoa Hoa chuyển đồ qua, căn nhà cũng được mọi người dọn dẹp lại một lượt trước đó.

Đây là một cái sân nhà nông tiêu chuẩn, có năm gian phòng, trong đó có một gian là phòng chứa đồ lặt vặt, đồ đạc của chủ nhà cũ đều để ở trong đó.

Sân nhà là tường đất không cao lắm, bên trong còn có một mảnh vườn nhỏ, nếu muốn sau này còn có thể nuôi thêm hai con gà.

Kim Hoa Hoa vô cùng hài lòng với căn nhà.

Ngày hôm đó sau khi mọi người giúp chuyển nhà xong đã cùng nhau ăn một bữa cơm náo nhiệt, coi như là tân gia.

Sau này Kim Hoa Hoa sẽ sống một mình, tất nhiên việc đi làm đồng vẫn giống như trước đây.

Có lẽ vì có không gian riêng của mình nên Kim Hoa Hoa cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cô chạy đi xin chú Man một ít thu-ốc xua đuổi côn trùng, lại tìm người đổi hạt giống rau, thế là Kim Hoa Hoa coi như đã ổn định tại nhà mới.

Vị khách đầu tiên của nhà mới nằm ngoài dự kiến của Kim Hoa Hoa chính là Hứa Ý Tri.

Trải qua chuyến thám hiểm trên núi lần đó cô thấy thân thiết với Hứa Ý Tri thêm một phần.

Hứa Ý Tri không đến tay không, ngoài việc mang cho Kim Hoa Hoa một ít hạt giống rau quả mà cô đang cần thì còn mang cho cô một con ch.ó nhỏ.

“Đây là ch.ó ta bản địa, đừng nhìn nó bây giờ còn nhỏ, chỉ cần qua hai tháng là nó lớn phổng lên ngay.

Chú Man đã đặc biệt tìm giúp đấy, nói là có mang dòng m-áu của sói.

Mẹ nó là một con ch.ó tốt, bất kể là trông nhà giữ cửa hay là đi săn đều rất giỏi, nhóc con này chắc cũng không kém đâu.

Một mình cô ở đây rốt cuộc cũng không an toàn."

Hứa Ý Tri giải thích.

Kim Hoa Hoa trước đây cũng từng nghĩ đến việc nuôi ch.ó, chỉ là không thấy mấy nhà có ch.ó, kể cả có thì cũng không đúng lúc họ có ch.ó con.

Hứa Ý Tri đúng là đã giúp được việc lớn rồi.

“Cảm ơn anh, tôi đang rất cần đây, còn đang nghĩ không biết tìm ở đâu nữa."

Kim Hoa Hoa vui mừng đón lấy chú ch.ó nhỏ.

Chó con còn bé tí, rên ư ử hai tiếng rồi ngoan ngoãn nằm trong lòng Kim Hoa Hoa.

“Không cần chăm sóc đặc biệt đâu, bình thường lúc ăn cơm chia cho nó một ít là được, dễ nuôi lắm."

Lo lắng Kim Hoa Hoa chưa từng nuôi ch.ó, Hứa Ý Tri dặn dò thêm một câu, Kim Hoa Hoa vội vàng gật đầu.

Nói xong những chuyện này Hứa Ý Tri do dự một lát rồi mới nói:

“Thôn chúng ta sắp xây trường tiểu học đấy, đến lúc đó sẽ tuyển mấy giáo viên, bình thường thì dạy học, lúc mùa vụ bận rộn thì vẫn xuống đồng làm việc như mọi người."

Anh không biết Kim Hoa Hoa có hứng thú làm giáo viên không, dù sao những cơ hội trước đây Kim Hoa Hoa đều từ chối cả rồi.

Nhưng bất kể cô có muốn hay không thì anh vẫn phải hỏi một câu, mẹ anh nói nợ cô Kim một công việc, nếu cô Kim không có hứng thú làm giáo viên thì sau này anh sẽ nghĩ cách tìm công việc khác cho cô.

Kim Hoa Hoa không lạ gì việc Hứa Ý Tri biết chuyện này, điều cô thấy lạ là tại sao đối phương lại nói cho mình:

“Cơ hội này chắc là hiếm lắm nhỉ, anh cứ thế nói cho tôi biết, không sợ bị người ta biết được lại nói ra nói vào sao?"

Cô không cảm thấy quan hệ giữa họ đã đến mức có thể giúp đỡ kiểu này.

Hứa Ý Tri cười:

“Bất kể cô Kim nghĩ thế nào thì mẹ tôi nói nhà tôi đều nợ cô một cái nhân tình.

Lần trước không phải cô nói muốn có một công việc sao, làm giáo viên là tốt nhất đấy.

Tôi thấy cô rất thích đọc sách, làm giáo viên sẽ có nhiều thời gian đọc sách hơn."

Kim Hoa Hoa nhíu mày:

“Tại sao bác lại nói vậy?"

Cô không thấy nhà họ Hứa nợ mình cái gì cả.

Tuy nói lúc mới bắt đầu sự nhầm lẫn khiến nhà họ Hứa được hưởng chút lợi lộc nhưng đó là “nồi" của hệ thống, sau này cứu Hứa Ý Tri một phần vì thấy đó là một mạng người, mặt khác rốt cuộc cũng liên quan đến hệ thống, Hứa Ý Tri một ngày chưa tỉnh thì hệ thống vẫn nợ Hứa Ý Tri, cô được hệ thống giúp đỡ thì đi trả cái nhân tình này cũng là lẽ đương nhiên.

Nhà họ Hứa chắc chắn không thể biết là cô đã cho Hứa Ý Tri uống thu-ốc thì anh mới tỉnh lại được, vậy thì cái chuyện nợ nhân tình kia thật là khó hiểu.

Hứa Ý Tri nhướng mày, nếu là người khác biết có cơ hội này để có được công việc thì đã sớm vui mừng khôn xiết rồi, làm gì còn quản xem nó từ đâu mà tới, càng không đi truy cứu xem nhà họ Hứa rốt cuộc tại sao lại làm vậy.

Anh đối với Kim Hoa Hoa lại tăng thêm một phần thiện cảm:

“Chắc là cảm thấy nhờ có cô mà tôi mới tỉnh lại được đấy."

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của Kim Hoa Hoa anh giải thích:

“Đại Niễu là nhờ cô mà tốt lên, tôi đã hôn mê gần một năm trời rồi cũng là nhờ cô ở trong nhà một lát mới tỉnh lại.

Bất kể có liên quan đến cô thật hay không thì người trong nhà đều cảm thấy có liên quan, thế nên dù chỉ để cho họ yên tâm thì tin tức này tôi cũng nên nói cho cô biết."

Đôi mắt anh cong cong như vầng trăng khuyết, rõ ràng không thấy chuyện này có gì không đúng.

Kim Hoa Hoa nhìn Hứa Ý Tri với ánh mắt khó tả, sao cô không phát hiện ra Hứa Ý Tri còn là một “bé ngoan" nghe lời thế nhỉ:

“Đừng để tâm quá, chỉ là một cái tin tức thôi mà.

Mẹ tôi vốn định đem gả tôi cho cô luôn đấy, chẳng qua là cô không nhìn trúng nên bà mới quyết định nhất định phải tìm cho cô một công việc.

Nếu cô không chấp nhận thì ước chừng mẹ tôi còn phải nghĩ cách khác đấy."

Hứa Ý Tri khẽ cười.

Anh biết rất nhiều người sẽ thấy chuyện này hơi nực cười, chỉ vì cảm thấy là nhờ dính quang của Kim Hoa Hoa mà tìm cho Kim Hoa Hoa một công việc, đúng là đầu óc có vấn đề, nhưng để gia đình yên tâm anh sẵn lòng làm kẻ ngốc này.

Ban đầu định là Kim Hoa Hoa có công việc được khen thưởng rồi thì gia đình sẽ nghĩ cách giúp đỡ ở phương diện khác, kết quả Kim Hoa Hoa đem bán việc đi, thế nên lần làm giáo viên tiểu học này là một cơ hội rất tốt.

Anh cũng là vì biết trước trong thôn sẽ xây trường tiểu học nên mới nhường công việc kia cho anh bốn.

Dù sao trong nhà cũng chỉ có anh và anh hai là học đến cấp ba, anh bốn chỉ mới tốt nghiệp tiểu học, giáo viên tiểu học thì anh có thể tranh thủ được chứ anh bốn thì chẳng có lấy một tia cơ hội.

Quanh đây không phải không có trường tiểu học, trái lại cách thôn Hứa Gia hơn mười dặm có một cái thôn cũng có trường tiểu học.

Đại đội trưởng vẫn luôn xin cấp trên muốn xây một cái trường tiểu học ở thôn Hứa Gia, chẳng vì gì khác ngoài việc để trẻ con trong thôn đi học đỡ vất vả.

Nhưng thôn nào cũng nghĩ như vậy nên đơn xin vẫn luôn không được thông qua.

Lần này cũng là nhờ phúc của nhóm Kim Hoa Hoa nên các lãnh đạo cấp trên mới nới lỏng miệng.

Vừa hay lúc này không bận rộn lắm đại đội trưởng sắp xếp xuống, cả thôn những ai có thời gian đều đến giúp một tay, không khí xây trường tiểu học thật náo nhiệt.

Toàn bộ ngôi trường được hoàn thành trước sau chỉ mất hơn một tháng, đó là bao gồm cả thời gian xông khói khử trùng phòng ốc.

Trường học xây xong náo nhiệt, trong thôn cũng chẳng yên tĩnh gì, ai nấy đều biết xây trường xong chắc chắn phải có giáo viên, từng người từng người một đều nhìn chằm chằm vào vị trí giáo viên đó.

Đám thanh niên tri thức lại càng như phát điên, thi triển đủ mọi bản lĩnh, chỉ hy vọng được làm giáo viên để không phải xuống đồng làm việc nữa.

Cũng chính lúc này Kim Hoa Hoa phát hiện ra cô vẫn còn đ-ánh giá thấp sự khao khát công việc của đám thanh niên tri thức, càng thêm thầm mừng vì chuyện trước đó ngoài đại đội trưởng ra chẳng ai biết cả.

Kim Hoa Hoa tự nhiên cũng muốn làm giáo viên, đây là giáo viên trong thôn mình, kể cả Kim Minh Nguyệt có chạy tới cũng chẳng có tác dụng gì.

Cô tính toán rất tốt nhưng vẫn đ-ánh giá thấp sự ghê gớm của Kim Minh Nguyệt.

Thế nên khi cửa bị gõ vang và nhìn thấy Kim Minh Nguyệt, phản ứng đầu tiên của Kim Hoa Hoa là chắc chắn mình đang nằm mơ, “rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Kim Minh Nguyệt không dám tin Kim Hoa Hoa dám ở ngay trước mặt mình mà chắn mình ở ngoài cửa, ngay lập tức lại đ-ập cửa thình thình:

“Kim Hoa Hoa cô có ý gì hả, bố mẹ nói xuống nông thôn rồi cô phải chăm sóc tôi, cô chăm sóc thế này đấy à, cô mở cửa cho tôi ngay."

Nhìn cánh cửa bị đ-ập kêu thình thình, hàng xóm cách đó mấy mét đều bắt đầu thò đầu ra nhìn rồi.

Kim Hoa Hoa muốn coi tất cả chuyện này là mơ cũng không được.

Nghĩ lại tính cách trước đây của Kim Minh Nguyệt, Kim Hoa Hoa cất hết đồ đạc đi trước rồi mới ra mở cửa.

Trong hai phút trì hoãn đó đã có không ít người nhìn về phía này rồi.

Kim Hoa Hoa mở cửa, khó chịu nhìn Kim Minh Nguyệt:

“Chị đến đây làm gì?"

Kim Minh Nguyệt đẩy Kim Hoa Hoa một cái định trực tiếp đi vào sân.

Kim Hoa Hoa đã sớm phòng bị chiêu này của cô ta, lúc đứng đã chọn sẵn vị trí rồi, cái đẩy này chẳng có tác dụng gì cả.

Nhìn Kim Hoa Hoa không hề lung lay, mảy may không có ý định cho mình vào nhà, Kim Minh Nguyệt càng thêm bực bội:

“Kim Hoa Hoa cô có ý gì hả, tôi đến thăm cô mà cô lại chặn ở cửa không cho vào, cô có tin là tôi bảo bố mẹ tới dạy bảo cô không."

Đây là thủ đoạn Kim Minh Nguyệt thường dùng trước đây, chỉ cần Kim Hoa Hoa không vừa ý cô ta là cô ta sẽ đe dọa Kim Hoa Hoa như vậy.

Trước đây Kim Hoa Hoa bị đe dọa là vì nể mặt cha mẹ, giờ đây cô đã sớm biết cha mẹ không yêu mình, cô cũng chẳng mưu cầu tình yêu của họ nữa, chiêu này của Kim Minh Nguyệt tự nhiên chẳng còn tác dụng với cô.

“Hừ, Kim Minh Nguyệt chị bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chỉ biết mỗi chiêu này, kể cả có gọi họ tới thì đã sao?

Đây là nhà tôi thuê, liên quan gì đến chị."

Cô tinh mắt nhìn thấy dưới chân Kim Minh Nguyệt lỉnh kỉnh không ít đồ đạc, cái này trông chẳng giống như chỉ đến thăm thôi đâu.

Mặc dù vẫn chưa biết Kim Minh Nguyệt đang bày trò gì nhưng cứ chặn ở ngoài cửa trước là tốt nhất.

“Sau này tôi cũng là thanh niên tri thức của thôn Hứa Gia rồi, cô là em gái tôi, tôi ở chỗ cô chẳng phải là chuyện đương nhiên sao."

Kim Minh Nguyệt lý直 khí tráng, đắc ý vểnh cằm lên.

Kim Hoa Hoa có chút ngơ ngác, Kim Minh Nguyệt chẳng phải là thanh niên tri thức của Vương Gia Câu sao?

Đã trôi qua bao lâu rồi, sao lại trở thành thanh niên tri thức của thôn Hứa Gia được?

May mà lúc này có người giải đáp thắc mắc cho cô:

“Cô ta chẳng biết dùng cách gì mà điều được từ làng bên cạnh sang thôn mình đấy, vừa tới khu thanh niên tri thức là tìm cô ngay, nói là chị gái cô, tôi chẳng còn cách nào khác đành phải dẫn cô ta tới."

Vương Hồng Hà đảo mắt, bất lực nói với Kim Hoa Hoa.

Trước đây chỉ nghe nói Kim Hoa Hoa có một người chị kế làm thanh niên tri thức ở làng bên cạnh, hai người dường như quan hệ không tốt, ai mà ngờ được người này lại có bản lĩnh điều được từ làng bên cạnh sang thôn họ chứ.

Vừa nhìn thấy Kim Minh Nguyệt là Vương Hồng Hà biết ngay đây không phải hạng người dễ đối phó rồi.

Ban đầu cô cũng không định ném rắc rối sang cho Kim Hoa Hoa đâu, nhưng Kim Minh Nguyệt thật sự quá giỏi quấy rối, không nói cho cô ta biết Kim Hoa Hoa ở đâu là cô ta cứ ở khu thanh niên tri thức quấy rối suốt, nói mọi người bắt nạt cô ta, lại nói mọi người bài xích Kim Hoa Hoa.

Bên cạnh cô ta còn có người của văn phòng thanh niên tri thức đi cùng, Vương Hồng Hà cũng hết cách đành phải đưa người tới đây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 29: Chương 29 | MonkeyD