Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 6
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:03
Miếu Thổ Địa lúc đó đã bị dỡ bỏ gần hết rồi, không ngờ vẫn còn sót lại mấy cái cọc đ-á chưa dọn đi, thế là bị Kim Hoa Hoa va trúng.
Nghe Hứa Đại Ni nói vậy, Kim Hoa Hoa cũng giật nảy mình, tình huống này cô cũng biết, nghe nói là trong não có m-áu bầm, không cẩn thận là cả đời không tỉnh lại được, nghĩ đến việc mình cũng suýt chút nữa đi vào vết xe đổ của người ta thì Kim Hoa Hoa cảm thấy vận may của mình vẫn còn khá tốt, chỉ là lúc đó hơi đau một chút thôi.
Ở đây có Hứa Đại Ni bầu bạn nên Vương Ái Hồng liền về viện thanh niên trí thức trước, bọn họ còn phải nhanh ch.óng sắp xếp chỗ ở cho buổi tối, ý của bác sĩ là Kim Hoa Hoa cần ở lại đây theo dõi một đêm.
Dù sao cũng là thanh niên trí thức mới tới, lại còn cứu người trong thôn mình, nên dù đại đội trưởng không thích đám thanh niên trí thức này lắm nhưng đối với việc Kim Hoa Hoa ở lại thêm một đêm cũng không có ý kiến gì.
Thôn Hứa Gia hôm nay náo nhiệt lạ thường, bất kể con lợn rừng xuống núi bằng cách nào thì trong tình hình không có thương vong lớn về người mà bắt được một con lợn rừng thì đối với dân làng đó là chuyện đại hỷ.
Ngay lập tức mọi người bắt đầu mổ lợn chia thịt, mổ lợn ở nông thôn cũng không phải chuyện dễ dàng, đun nước sôi, cạo lông lợn, rồi còn phải tìm thợ mổ lợn, đều không phải chuyện đơn giản.
Nhưng lúc này không phải mùa vụ bận rộn, mọi người đều rảnh rỗi, đông tay thì vỗ nên bộp, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, khoảng cách từ trạm xá tới viện thanh niên trí thức không xa, ở
đây đều có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của mọi người trên bãi đất trống giữa thôn.
Nếu không phải lúc này vẫn còn thấy khó chịu thì Kim Hoa Hoa cũng muốn ra xem thử.
Hứa Đại Ni không có hứng thú với chuyện này, tâm trí cô bé đều đặt vào việc làm sao để thay đổi cái thể chất xui xẻo của mình, chẳng ai muốn suốt ngày gặp vận đen cả, trước kia Hứa Đại Ni đã chấp nhận số phận rồi, nhưng sau khi ch-ết đi một lần cô bé lại muốn vùng vẫy một chút, nếu cứ tiếp tục xui xẻo thế này thì dù lần này có người cứu, lần sau thì sao?
Hứa Đại Ni không ngốc, chẳng qua là kiến thức hạn hẹp khiến cô bé không biết phải làm sao?
Lúc này đối diện với vị ân nhân đã cứu mạng mình, Hứa Đại Ni cảm thấy đặc biệt thân thiết, thế là đem suy nghĩ của mình ra nói luôn.
Nếu Hứa Đại Ni không hỏi thì đương nhiên Kim Hoa Hoa sẽ không nói gì, nhưng đối phương đã hỏi rồi thì Kim Hoa Hoa liền tò mò:
“Có phải mỗi lần cô út của em gặp may mắn nhặt được đồ tốt là em lại gặp xui xẻo không?”
Trước đây Hứa Đại Ni chưa từng nghĩ tới vấn đề này, bởi vì cô bé bị thương, gặp xui xẻo quá thường xuyên, từ nhỏ đã bị người ta mắng là đồ xui xẻo, sao chổi, lâu dần chính cô bé cũng nghĩ như vậy, chưa bao giờ nghĩ sang hướng khác.
Bây giờ nghe thấy lời Kim Hoa Hoa, thần sắc cô bé chấn động, cẩn thận nhớ lại, dường như đúng là như vậy thật, chẳng qua là ở nhà họ Hứa cô bé thường xuyên gặp xui xẻo nên cũng chẳng ai liên hệ hai chuyện này với nhau.
“Là cô út hại em sao?”
Hứa Đại Ni có chút không dám tin, dù sao thì Hứa Hiểu Phù được cả nhà cưng chiều kia cũng được coi là một trong số ít những người trong ký ức của cô bé, ngoại trừ người thân ra, đã từng dành cho cô bé sự ấm áp.
Kim Hoa Hoa lắc đầu:
“Chị không có nói vậy, chỉ cảm thấy nếu em ở nhà cứ mãi gặp xui xẻo thì hay là đến nhà họ hàng ở tạm một thời gian xem sao.”
Kim Hoa Hoa cũng không phải người đặc biệt thông minh, nhưng cô sẵn sàng thử nghiệm, chuyện kỳ quái thế này chẳng ai biết thực hư ra sao, chi bằng cứ để Hứa Đại Ni rời xa cô út kỳ lạ kia một thời gian trước đã, xem tình hình có khá lên không, nếu không thì phải tính cách khác, còn nếu khá lên thì Hứa Đại Ni cũng dễ sống hơn.
Hứa Đại Ni c.ắ.n môi, lòng cô bé vô cùng rối bời, một lúc thì nghĩ mình bẩm sinh đã xui xẻo rồi, một lúc lại nghĩ liệu có thực sự là vì cô út không, đặc biệt là sau khi nhớ lại kỹ càng, bình thường cô bé tuy gặp xui xẻo nhưng cũng chỉ là uống nước bị sặc, đi đứng bị vấp ngã, nhưng mỗi lần cô út kiếm được đồ tốt thì dường như cô bé bị thương nặng hơn hẳn.
Lúc chưa nghĩ tới phương diện này thì thôi, giờ nghĩ tới rồi lòng không thể nào kìm nén được sự nghi ngờ, chẳng ai muốn tin rằng mình sinh ra đã là một đồ xui xẻo cả.
Trong lúc cô bé còn đang đắn đo thì Vương Xuân Hoa mang cơm tới, tay nghề của Vương Xuân Hoa rất khá, dù đồ ăn đơn giản nhưng Kim Hoa Hoa cũng ăn thấy vô cùng thỏa mãn.
Buổi tối Vương Xuân Hoa định để Hứa Đại Ni ở lại đây bầu bạn với Kim Hoa Hoa, dù sao Kim Hoa Hoa cũng vừa mới tới đã bị thương, để cô ở lại đây một mình thì không tốt lắm.
Kim Hoa Hoa lập tức từ chối, cô cảm thấy ở một mình cũng rất tốt, trạm xá có mấy gian phòng, thường thì nếu có chuyện bác sĩ sẽ ở lại trạm xá luôn, nếu thực sự có chuyện gì thì Kim Hoa Hoa chỉ cần gọi một tiếng là bác sĩ sẽ vào ngay, không cần thiết phải để một người không quen biết trông chừng.
Không còn những người khác, trong môi trường xa lạ, đặc biệt là bên ngoài vẫn còn tiếng mổ lợn chia thịt vọng lại, Kim Hoa Hoa cũng không ngủ được, cứ thế ngồi thẩn thờ, suy tính cho cuộc sống sắp tới của mình.
Cuộc sống ở nông thôn không dễ dàng gì, chuyện này đã nằm trong dự kiến, Kim Hoa Hoa không nghĩ bốn năm này mình sẽ cứ mãi làm công việc đồng áng, cô muốn kiếm chút tiền, cũng muốn có thời gian học tập, chỉ là nếu không làm ruộng thì phải nghĩ cách khác.
Ở đây đối với thanh niên trí thức mà nói công việc có thể chọn lựa rất hạn chế, thực sự có việc tốt thì người địa phương đã chiếm hết rồi, chỉ có thể làm giáo viên tiểu học là còn có một chút khả năng, nhưng vừa rồi Kim Hoa Hoa đã hỏi Hứa Đại Ni, đại đội Hồng Tinh có trường tiểu học không sai, lại còn ở ngay gần thôn Hứa Gia, nhưng người ta không thiếu giáo viên.
Không làm được giáo viên, muốn nhẹ nhàng hơn một chút thì chỉ có thể lựa chọn ở các loại hình công việc, việc nhẹ nhàng thì điểm công không cao mà chia lương thực cũng ít, việc điểm công cao thì chắc chắn vô cùng mệt nhọc, Kim Hoa Hoa không thấy mình chịu đựng nổi, nhưng nếu làm việc nhẹ nhàng thì làm sao có được lương thực lại là một chuyện khác.
Nếu có tiền, dù không có phiếu lương thực thì thế nào cũng nghĩ được cách mua lương thực từ tay bà con dân làng, nghĩ tới nghĩ lui thì trọng điểm vẫn quay về việc làm sao để kiếm tiền.
Ở nông thôn muốn kiếm tiền không hề dễ dàng, ngoại trừ mỗi năm sau khi đại đội chia xong lương thực thì điểm công còn dư lại có thể đổi thành tiền ra thì gần như không còn cách nào khác, hơn nữa tiền của đại đội cũng có hạn, rất nhiều lúc những gia đình có nhiều điểm công thì cả năm trời đều bị đại đội nợ tiền, nếu bản thân đại đội có kinh doanh bên ngoài thì còn đỡ, cũng kiếm được tiền, nhưng trước đó hỏi Hứa Đại Ni thì trong đại đội không có nghề phụ này.
Hướng nội không tìm được cách thì Kim Hoa Hoa nghĩ tới việc viết bài gửi đăng báo, đây không phải suy nghĩ mới nảy sinh, trước đó Kim Hoa Hoa đã từng làm rồi, lúc đi học cô và Kim Minh Nguyệt học cùng nhau.
Kim Minh Nguyệt có tiền, cần cái gì cũng tự mua được, còn cô khi cần thứ gì luôn bị Dương Xuân Hoa chỉ trích là tiêu xài hoang phí, phải nài nỉ mãi thì mười lần mới được một hai lần.
Sau này khi Kim Hoa Hoa lên cấp ba, vô tình nghe người ta nói trong trường từng có một vị tài t.ử, có thể làm thơ viết văn, không những kiếm được tiền mà còn khiến không ít đàn chị đàn em đem lòng thầm thương trộm nhớ.
Lúc đó Kim Hoa Hoa đã để tâm, sau này bỏ ra không ít công sức tìm hiểu phong cách bài vở của mỗi tờ báo, còn thử gửi đi mấy bài, trước sau tính riêng tiền nhuận b.út cũng được mười mấy đồng, nếu không thì lúc xuống nông thôn cô cũng chẳng có nhiều tiền để mua đồ như vậy.
Chẳng qua là ở nhà họ Kim căn bản không có thời gian viết, càng không muốn để người nhà phát hiện nên cũng chỉ thỉnh thoảng mới viết một bài, có bài bị trả lại cũng có bài được đăng.
Bây giờ ở nông thôn, không cần lo bị người nhà phát hiện nên có thể thử xem sao, đã có quyết định lại nghĩ tới trong tay mình vẫn còn mười mấy đồng, Kim Hoa Hoa thấy an tâm hơn một chút, thầm quy hoạch những việc sau này trong lòng, cô chìm vào giấc ngủ sâu trong đủ loại suy nghĩ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng thì Kim Hoa Hoa đã tỉnh, cô cảm thấy sau một giấc ngủ mọi sự khó chịu trước đó đều biến mất, liền không định ở lại trạm xá nữa, sau khi chỉnh đốn lại bản thân xong, vừa định rời đi thì gặp Hứa Đại Ni đang đẩy cửa bước vào.
“Chị Kim, chị dậy sớm thế ạ.”
Hứa Đại Ni không ngờ Kim Hoa Hoa đã tỉnh dậy, liền nói theo bản năng.
Kim Hoa Hoa mỉm cười:
“Ừ, tối qua chị ngủ sớm, sao em lại qua đây sớm thế này?”
Cô thấy trên mặt Hứa Đại Ni mang theo niềm vui, dường như không đơn thuần chỉ là tới thăm mình.
Hứa Đại Ni mím mím môi:
“Em đem chuyện kể với mẹ em rồi, mẹ em nói sẽ để em đến nhà bà ngoại ở tạm một thời gian.”
Hứa Đại Ni có chút thấp thỏm lại xen lẫn niềm vui sướng không thể diễn tả bằng lời.
Điều cô bé không nói ra là cô bé đã đem chuyện mình trọng sinh kể với Vương Xuân Hoa, lúc đầu Vương Xuân Hoa không tin còn nghĩ con gái mình bị va đ-ập đến mức ngớ ngẩn rồi, định lôi xềnh xệch cô bé lại cho bác sĩ xem chuyện là thế nào nữa.
Mãi cho đến khi Hứa Đại Ni kể hết mọi chuyện xảy ra trong nửa năm trong mơ, trong đó luôn có những chuyện mà đáng lẽ cô bé không thể biết nhưng Vương Xuân Hoa lại biết, sau khi hỏi kỹ lại vài chuyện thì sau một hồi đắn đo, Vương Xuân Hoa cuối cùng cũng tin lời Hứa Đại Ni, liền lẩm bẩm nói đều là tổ tông phù hộ nên con gái mình mới có vận may trời ban này, còn bảo sau này sẽ lén đốt tiền giấy cho tổ tông.
Sau khi cảm ơn tổ tông xong, Vương Xuân Hoa liền trở nên nghiêm túc hẳn lên, bà dù sao cũng sống nhiều hơn mấy chục năm, trước đây cũng từng có vài nghi ngờ nhưng trong tình hình ai ai cũng chỉ trích con gái mình là sao chổi xui xẻo lại còn khen em chồng là sao phúc thì bà rất khó giữ được chủ kiến của mình nên dần dần cũng công nhận điều đó.
Bây giờ ngẫm lại kỹ thì chẳng phải sao, cứ hễ con gái càng xui xẻo thì em chồng vận khí càng tốt, ngay lập tức khiến Vương Xuân Hoa tức nổ đom đóm mắt, định đi tìm em chồng tính sổ nhưng đã bị Hứa Đại Ni vẫn còn đủ tỉnh táo ngăn lại, nói đi nói lại thì vẫn là một câu, đây đều là suy đoán của họ chứ không có bằng chứng.
Hơn nữa đừng quên hiện giờ đang truy quét nghiêm ngặt mê tín phong kiến, nếu để người ngoài biết được thì hai mẹ con họ đừng hòng yên thân, đừng nhìn nhà Hứa Đại Trụ ngày ngày rêu rao con gái mình là sao phúc, thực chất chỉ dám nói trong nhà thôi, ngay cả đặt tên cho con gái cũng chỉ đặt một chữ đồng âm là Phù chứ không phải chữ Phúc trong phúc khí, nếu mà rêu rao ra ngoài thì cả nhà đều bị lôi ra phê bình đấu tranh hết.
Vương Xuân Hoa không ngốc, trong khi càng thêm đau lòng cho con gái mình thì cũng đồng ý với ý kiến của con, trước hết cứ tách con gái ra khỏi nhà một thời gian xem sao, nếu không được thì bà sẽ lén đi tìm bà đồng, tạt m-áu ch.ó đen lên người Hứa Hiểu Phù.
Hứa Đại Ni không hề biết suy nghĩ trong lòng mẹ mình, cả đêm trằn trọc không yên, dậy từ rất sớm, trước khi bị Vương Xuân Hoa giục đi nhà bà ngoại thì cô bé muốn qua chào tạm biệt Kim Hoa Hoa.
Biết Hứa Đại Ni sắp tới nhà bà ngoại ở một thời gian, Kim Hoa Hoa vô cùng ủng hộ chuyện này, một cô gái không nên phải gánh chịu những chuyện như vậy, nếu là bẩm sinh thì thôi, chẳng ai có cách nào, nhưng nếu là vì nguyên nhân của người khác gây ra thì chẳng ai có thể bình tâm được.
Nếu Hứa Đại Ni chỉ là một đứa trẻ bình thường thì có lẽ cũng không được gia đình coi trọng nhưng sẽ không giống như bây giờ lúc nào cũng xui xẻo lại còn bị tất cả mọi người coi là lẽ đương nhiên mà gạt sang một bên.
Sau khi nói chuyện với Kim Hoa Hoa xong, Hứa Đại Ni dường như đã trút bỏ được gánh nặng tâm lý, nụ cười cũng rạng rỡ hơn nhiều, cô bé mỉm cười chào tạm biệt Kim Hoa Hoa, nói rằng sau này nhất định sẽ tới viện thanh niên trí thức thăm cô, Kim Hoa Hoa cũng vô cùng vui mừng vì có được một người bạn có tâm tính thuần khiết như vậy.
Tiễn Hứa Đại Ni đi rồi, Kim Hoa Hoa nói qua với bác sĩ một tiếng rồi cũng rời khỏi trạm xá.
Ai ngờ vừa mới đi được hai bước thì nghe thấy âm thanh rè rè kỳ lạ, âm thanh cổ quái đó khiến Kim Hoa Hoa thấy căng thẳng một hồi.
