Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 7
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:03
Kết quả là âm thanh đó chỉ vang lên một lúc rồi biến mất, cũng chẳng rõ là chuyện gì, Kim Hoa Hoa cố ý tìm quanh một vòng nhưng cũng không tìm thấy thứ gì khả nghi nên đành cho rằng chắc mình nghe nhầm rồi hướng về phía viện thanh niên trí thức mà đi.
Viện thanh niên trí thức cách ngọn núi của thôn Hứa Gia không xa, coi như là ngôi nhà nằm gần núi nhất, bên trong không gian rộng rãi lại được sửa sang sạch sẽ, được coi là ngôi nhà tốt nhất trong thôn.
Chuyện này không phải dân làng quá tốt với thanh niên trí thức mà nhường ngôi nhà tốt nhất cho bọn họ, mà là vì viện thanh niên trí thức này trước đây là nhà của một địa chủ trong thôn, gia đình đó cũng mạng không tốt, vào khoảng năm năm mươi mấy thì lần lượt qua đời, cả một đại gia đình mười mấy miệng ăn trong vòng chưa đầy mười năm đã ch-ết sạch sành sanh, đều nói phong thủy ngôi nhà này không tốt, cộng thêm bên trong không chỉ có một người ch-ết oan nên đều nói bên trong oán khí nặng, có ma nhát nên bị bỏ hoang.
Sau này khi thanh niên trí thức xuống nông thôn, lúc đầu được phân vào ở nhà dân nhưng lại xảy ra một số chuyện, sau khi đại đội trưởng và mấy cán bộ thôn bàn bạc đã cho sửa sang lại viện thanh niên trí thức để đám thanh niên trí thức này ở, cứ thế ở miết tới tận bây giờ.
“A, Hoa Hoa cậu về rồi à, tớ định đi thăm cậu đây.”
Người đầu tiên Kim Hoa Hoa nhìn thấy khi bước vào là Vương Ái Hồng, tối qua Vương Ái Hồng vốn định đi bầu bạn với Kim Hoa Hoa nhưng bị Kim Hoa Hoa từ chối nên đã giúp Kim Hoa Hoa thu dọn đồ đạc, lại giúp cô lấy lương thực về, vốn định sáng nay mang cơm cho Kim Hoa Hoa không ngờ cô chưa đi thì Kim Hoa Hoa đã về rồi.
Kim Hoa Hoa cười nói:
“Vốn cũng chẳng có chuyện gì lớn, vả lại hôm nay là ngày đầu đi làm mà, tớ sao có thể đi muộn được.”
Nhắc tới chuyện đi làm là Vương Ái Hồng liền ỉu xìu:
“Chẳng biết họ sẽ bắt bọn mình làm gì nữa?
Hy vọng đừng quá mệt.”
“Cứ từ từ thôi mà, việc nặng thì điểm công cao, chia lương thực cũng nhiều hơn chứ.”
Kim Hoa Hoa an ủi.
Trong lúc hai người nói chuyện thì lần lượt có người đi ra, những người nhìn thấy Kim Hoa Hoa dù không quen cũng đoán ra được thân phận của cô, cộng thêm chuyện ngày hôm qua nếu không nhờ Kim Hoa Hoa kịp thời nhắc nhở thì e là vẫn còn người bị thương nên ấn tượng của mọi người về Kim Hoa Hoa đều rất tốt, dưới sự giới thiệu của Vương Ái Hồng, ai nấy đều chào hỏi Kim Hoa Hoa.
Đặc biệt là Vương Ái Quốc, anh ta là người cảm kích Kim Hoa Hoa nhất trong số những người này, ngày hôm qua nếu không có cú đẩy của Kim Hoa Hoa thì người bị thương không phải Kim Hoa Hoa mà là anh ta, bị một con lợn rừng trưởng thành đ-âm trực diện thì anh ta không dám tưởng tượng nổi hậu quả sẽ thế nào.
Vốn dĩ tối qua anh ta cũng định đi xem tình hình của Kim Hoa Hoa nhưng dù sao trời cũng đã tối, Kim Hoa Hoa lại là con gái nên anh ta đành nhịn lại, lúc này thấy Kim Hoa Hoa liền vội vàng lấy món quà đã chuẩn bị sẵn ra:
“Cái đó, cảm ơn đồng chí Kim chuyện ngày hôm qua, nếu không có cô thì chắc tôi chẳng thể đứng ở đây được nữa.”
Ấn tượng của Kim Hoa Hoa về Vương Ái Quốc vẫn khá tốt, trên tàu hỏa anh ta cũng giúp cô không ít việc nên lúc này liền vội vàng từ chối:
“Không cần đâu, đều là thanh niên trí thức cả mà, cũng tại tớ may mắn một chút thôi, chẳng đáng kể là giúp đỡ gì đâu.”
Nghe cô nói vậy, Vương Ái Quốc càng thêm cảm động:
“Không được, cô nhất định phải nhận lấy, đây coi như là cứu nửa cái mạng của tôi rồi đấy, yên tâm đi không phải đồ quý giá gì đâu, chỉ là một hộp bánh quy thôi.”
Anh ta làm ra vẻ hào phóng nhưng thực chất trong lòng cũng thấy tiếc lắm, hộp bánh quy đó là vất vả lắm anh ta mới kiếm được, cứ trông chờ vào nó để giải thèm thôi, nhưng món đồ có tốt đến mấy cũng chẳng bằng được ơn cứu mạng của người ta, trong lòng Vương Ái Quốc vẫn hiểu rất rõ chuyện ngày hôm qua tuyệt đối không chỉ đơn thuần là tiện tay giúp đỡ.
Thấy Vương Ái Quốc kiên quyết, Kim Hoa Hoa cũng không từ chối nữa, cô hào phóng cười nói:
“Vậy thì tớ xin nhận nhé, lần sau có việc gì cần Vương đồng chí giúp đỡ tớ cũng sẽ không khách sáo đâu.”
Mọi người đều cười rộ lên, hiểu rằng Kim Hoa Hoa đang nói đùa, ai nấy đều bày tỏ sau này nếu có giúp đỡ gì cũng tuyệt đối không giúp không công, không khí thân thiện này khiến mọi người đều thấy thoải mái, thiện cảm dành cho Kim Hoa Hoa cũng tăng lên.
Trong tiếng cười nói, cánh cửa viện thanh niên trí thức bị đẩy ra, một cô gái xinh đẹp bước thẳng vào bên trong.
Kim Hoa Hoa đang đứng quay lưng về phía cổng viện nên lúc đầu không nhìn thấy, mãi đến khi thấy ánh mắt của mọi người cô mới quay đầu lại nhìn người vừa tới.
Một cô gái rất xinh đẹp, thuộc loại hiếm thấy ở chốn thôn quê này, vừa nhìn đã thấy thoải mái muốn được gần gũi, thái độ tiếp theo của mọi người cũng khiến Kim Hoa Hoa tin chắc điều này.
“Hiểu Phù, sớm thế, hôm nay dậy sớm quá ta.”
“Hiểu Phù, mẫu giày em cần lần trước chị làm xong rồi nè, em xem có thích không.”
“Hiểu Phù, đây là bánh kẹo nhà chị gửi tới nè, em nếm thử xem có thích không.”…
Mọi người thi nhau nhiệt tình chào hỏi cô gái trẻ, bất kể là bạn nam hay bạn nữ đều vồn vã tiến tới như thể đối phương mới là lãnh đạo của viện thanh niên trí thức này vậy.
Đừng nói là Kim Hoa Hoa mà Vương Ái Hồng cũng ngẩn tò te, biểu cảm của họ cũng chẳng khác mấy tám bạn thanh niên trí thức mới tới ngày hôm qua, mọi người nhìn nhau chẳng rõ tình hình trước mắt là thế nào.
Cô gái trẻ hiển nhiên đã quá quen thuộc với tình cảnh này, dăm ba câu đã trấn an được mọi người, ánh mắt dừng lại trên người Kim Hoa Hoa, Kim Hoa Hoa dường như có linh tính nên quả nhiên nghe thấy cô gái trẻ nói:
“Chắc cô chính là đồng chí Kim Hoa Hoa nhỉ, cảm ơn cô ngày hôm qua đã cứu Đại Ni nhé, tôi là cô út của cô bé - Hứa Hiểu Phù, rất vui được làm quen với cô.”
Kim Hoa Hoa nhìn bàn tay cô gái đưa ra nhưng không hề nắm lấy, trên mặt cô cũng mang theo nụ cười:
“Chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng đó cũng sẽ giúp đỡ thôi, gia đình cô cũng quá khách sáo rồi, đã giúp tôi trả tiền thu-ốc men rồi mà còn đích thân tới tận nơi cảm ơn nữa.”
Hứa Hiểu Phù thản nhiên thu tay lại, nghiêng đầu đ-ánh giá Kim Hoa Hoa, Kim Hoa Hoa khó hiểu hỏi:
“Hứa đồng chí, là tôi có chỗ nào không ổn sao?”
Thái độ tự nhiên này của cô khiến Hứa Hiểu Phù gạt bỏ sự nghi ngờ trong lòng, nụ cười càng thêm ngọt ngào:
“Không có gì, chỉ là thấy đồng chí Kim đẹp quá thôi.”
Ánh mắt cô ta lướt nhanh qua khuôn mặt Tôn Tuyết Tình, dường như chỉ là vô ý liếc qua đó một cái, nụ cười càng rạng rỡ hơn:
“Đẹp hơn tất cả mọi người luôn.”
Bầu không khí tại hiện trường ngay lập tức có chút không đúng lắm, Kim Hoa Hoa làm như không nhận ra, vẫn vô cùng hào phóng:
“Tất cả chúng ta đều là những thanh niên trí thức đẹp nhất, đi theo tiếng gọi của Đảng, làm theo chỉ thị của Đảng, đương nhiên ai nấy đều đẹp rồi.”
“Đúng thế, Chủ tịch đã nói nhân dân lao động là vinh quang nhất cũng là đẹp nhất, tất cả mọi người đều đẹp.”
Vương Ái Hồng vội vàng tiếp lời, còn chuyện Chủ tịch có nói câu đó hay không thì chẳng ai dám đứng ra phản đối, ai dám bảo nhân dân lao động không đẹp, thanh niên trí thức xuống nông thôn không đẹp chứ, chính trị đúng đắn mới là quan trọng nhất.
Ngay lập tức có thêm người phụ họa theo, xua tan đi bầu không khí quái dị vừa rồi, Kim Hoa Hoa tò mò nhìn chằm chằm Hứa Hiểu Phù:
“Hứa đồng chí sáng sớm thế này tới đây là do đại đội trưởng phái cô tới sắp xếp công việc cho bọn tôi sao?”
Hứa Hiểu Phù ngẩn ra một chút, lắc lắc đầu:
“Không có đâu, tôi chỉ đặc biệt tới cảm ơn đồng chí Kim thôi, tiện thể cũng tới thăm mọi người ở viện thanh niên trí thức nữa.”
“Ha ha, chắc các cậu không biết đâu, Hiểu Phù là bảo bối của cả thôn Hứa Gia này đấy, ai cũng thích chơi với Hiểu Phù hết.”
Trong những tiếng xì xào bàn tán, Hứa Hiểu Phù nói chuyện với những người khác một lát, nhận lấy vài thứ đồ rồi đi về.
Cô ta vừa đi là bầu không khí trong viện thanh niên trí thức rõ ràng đã thoải mái hơn nhiều, dưới sự giải thích của mọi người, Kim Hoa Hoa cũng hiểu ra chuyện là thế nào.
Hứa Đại Ni luôn cảm thấy họ không dám rêu rao mấy chuyện sao phúc sao chổi gì đó ra bên ngoài, nhưng thực tế vợ chồng Hứa Đại Trụ không hề khôn ngoan đến thế, đặc biệt là ở một nơi như thôn Hứa Gia, đa phần dân làng đều cùng một họ nên mọi người rất đoàn kết thường không để người ngoài nhúng tay vào.
Cộng thêm việc lúc Hứa Hiểu Phù còn nhỏ, bà già nhà họ Hứa suốt ngày dắt Hứa Hiểu Phù đi lông bông khắp thôn rồi khoe khoang thổi phồng lên, thỉnh thoảng Hứa Hiểu Phù nhặt được đồ cũng không phải không có ai nhìn thấy nên cái danh sao phúc này gần như ai ai cũng biết là nói về ai.
Chẳng ai là không muốn được hưởng lây chút phúc khí nên mọi người đều rất chào đón Hứa Hiểu Phù, nhưng trong sự chào đón này không hẳn là không có cái tiềm thức coi như nhìn quái vật, đối với Hứa Hiểu Phù tuy nhiệt tình nhưng cũng có chút sợ hãi.
Có lẽ chính họ cũng không nhận ra, nhưng trong quá trình tiếp xúc với Hứa Hiểu Phù có thể nhận ra điều đó.
Người ở viện thanh niên trí thức đương nhiên cũng biết vị sao phúc danh tiếng lẫy lừng này, lúc đầu có người không tin tà thuyết nên không màng để ý tới Hứa Hiểu Phù, nhưng chẳng bao lâu sau những người không để ý đặc biệt là những người không thân thiện với Hứa Hiểu Phù đều sẽ gặp xui xẻo, lâu dần thì ai nấy đều nhiệt tình chào đón cô ta.
Kim Hoa Hoa trầm tư suy nghĩ, tình huống này đúng là có chút giống như Hứa Hiểu Phù có thể hấp thụ vận khí của những người xung quanh vậy, vậy vừa nãy có phải Hứa Hiểu Phù đã nhắm vào mình rồi không, dường như mình cũng chẳng thấy xui xẻo gì cả.
Trong lúc Kim Hoa Hoa còn đang có chút thấp thỏm thì lại nghe thấy âm thanh kỳ quái đó:
“Rè rè, hệ thống… tít… rè rè…”
Lần này âm thanh rõ ràng hơn lần trước nhiều, nhưng đợi Kim Hoa Hoa cẩn thận tìm kiếm thì nó lại biến mất.
Hơn nữa nhìn mọi người xung quanh vẫn đang nói cười vui vẻ dường như chẳng ai nghe thấy âm thanh kỳ quái đó cả, dù cô đã từng trải qua việc nằm mơ thấy cả bộ phim về cuộc đời mình, lại thấy cặp cô cháu đối chiếu kỳ lạ Hứa Đại Ni Hứa Hiểu Phù kia nhưng Kim Hoa Hoa vẫn thấy sợ hãi trước những chuyện cổ quái như vậy.
Nhìn quanh thấy không ít người đang nói cười chứng tỏ dù đông người hay ít người cũng chẳng ảnh hưởng tới cái thứ kỳ quái đó, Kim Hoa Hoa liền đi thẳng vào bếp, cô nghĩ đơn giản là nấu cơm xong mọi người cùng ngồi ăn cơm, không chỉ có con gái mà còn có con trai nữa, chẳng phải người ta vẫn nói dương khí nặng thì có thể chống lại mấy thứ tà ma quỷ quái sao, viện thanh niên trí thức dù sao cũng có tám chín bạn nam, dương khí chắc hẳn là nặng rồi.
Phòng bếp mỗi ngày đều có người luân phiên nấu cơm, thường thì hai người hợp tác với nhau, Kim Hoa Hoa đột nhiên đi vào khiến hai người đang nấu cơm hôm nay có chút kỳ lạ:
“Sáng nay để tớ nấu nhé, coi như là cảm ơn mọi người ngày hôm qua đã giúp tớ mang đồ về.”
Kim Hoa Hoa bước tới nói.
Hai cô gái chịu trách nhiệm nấu cơm đương nhiên vui mừng khi có người giúp đỡ, một người trong số đó còn đặc biệt hỏi lại một câu:
“Cậu biết nấu chứ?”
Thấy Kim Hoa Hoa gật đầu cô ấy mới yên tâm.
Kim Hoa Hoa ba tuổi bắt đầu giúp làm việc nhà, bảy tuổi đã phụ trách việc ăn uống của cả gia đình, việc nấu nướng đương nhiên không làm khó được cô, dăm ba nhát đã nấu xong bữa sáng, còn sớm hơn cả giờ ăn thường ngày một chút.
Mọi người ngồi lại cùng nhau ăn cơm,
Lập tức có người lên tiếng:
“Tiểu Linh, hôm nay bà nấu vượt mức bình thường nha, món cải thảo này ngon phết.”
Cô gái tên Hải Linh lườm người vừa nói một cái:
“Ăn cơm đi cho đỡ rách việc, bữa cơm hôm nay là do đồng chí Kim Hoa Hoa nấu đấy.”
Cô ấy nếm một miếng rồi cũng liên tục khen ngợi, những thanh niên trí thức xuống nông thôn này không phải ai cũng biết nấu ăn, cho dù có biết thì cũng chỉ dừng lại ở mức ăn được thôi, chứ nấu ngon như Kim Hoa Hoa làm thì thực sự chẳng có mấy người.
Nghe mọi người liên tục khen ngợi, Kim Hoa Hoa cười híp mắt tâm trạng vô cùng tốt, trái ngược với cô là Tôn Tuyết Tình, tâm trạng cô ta chẳng hề dễ chịu chút nào, đầu tiên là sáng sớm đã bị người ta bảo ngoại hình không đẹp bằng Kim Hoa Hoa, giờ lại thấy ai nấy đều khen Kim Hoa Hoa nấu ăn ngon, điều này khiến Tôn Tuyết Tình vốn dĩ luôn là tâm điểm của đám đông cảm thấy vô cùng khó chịu.
