Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 8

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:04

Cũng chính lúc này Kim Hoa Hoa lại nghe thấy giọng nói trong đầu:

“Rè rè, rè rè, hệ thống livestream 520… rè rè…

đang liên kết… rè rè… tiến độ liên kết… rè rè… 30%, tít… tiến độ liên kết rè rè… 70%, liên kết thành công.”

Nếu trước đó Kim Hoa Hoa còn có thể miễn cưỡng an ủi mình rằng chắc nghe nhầm thì giờ đây giọng nói rõ mồn một đang bảo với cô rằng cô - Kim Hoa Hoa đã gặp ma giữa thanh thiên bạch nhật rồi.

Đại đội trưởng đối với các bạn thanh niên trí thức mới tới vẫn khá chu đáo, biết những người này đều không thạo việc đồng áng, hiện giờ cũng không phải mùa vụ bận rộn nên vừa hay để họ học hỏi thích nghi một chút.

Kim Hoa Hoa và Vương Ái Hồng được phân công công việc đơn giản nhất là nhổ cỏ, so với các bà các chị trong thôn dăm ba nhát đã nhổ sạch vài mét thì Kim Hoa Hoa và Vương Ái Hồng đúng là chậm như rùa bò thật.

Nhổ cỏ cũng không dễ dàng như tưởng tượng, ngồi một lúc là hai chân đã thấy khó chịu rồi, các bà các chị trong thôn đều đã quen làm việc quanh năm nên đương nhiên họ có một bộ chiêu thức lười biếng của riêng mình, hai chú gà mờ như Kim Hoa Hoa đương nhiên là không học được rồi.

Khó tránh khỏi việc có các bà các chị chỉ trỏ bọn họ, lắc đầu đầy vẻ tiếc rẻ, đẹp đẽ thì có ích gì chứ, chẳng biết làm việc gì cả, với cái thân hình nhỏ thó đó thì một bó củi là đè bẹp dí rồi, đúng là thanh niên trí thức thì chẳng được tích sự gì.

Đưa ra kết luận đó xong các bà các chị đắc ý vô cùng, cảm thấy mình chẳng hề thua kém đám người thành phố này chút nào, Vương Ái Hồng bị ánh mắt của mọi người nhìn tới mức ngượng chín mặt, chỉ biết cắm cúi làm việc.

Nhìn sơ qua thì Kim Hoa Hoa cũng có biểu hiện tương tự, nhưng chỉ có mình cô mới biết lúc này tâm trí cô hoàn toàn đang treo ngược cành cây.

Kể từ khi đang ăn cơm thì có một cái thứ vô duyên vô cớ tự xưng là hệ thống liên kết với cô thì Kim Hoa Hoa đã cảm thấy mình như gặp ma vậy.

Cô vừa hoảng loạn lại vừa có cảm giác như mọi chuyện đã đâu vào đấy.

Trước đó việc cô nằm mơ thì không nói, người chị riêng bên cạnh còn chưa được hai ngày đã dường như trọng sinh rồi, vừa xuống nông thôn đã gặp ngay cặp cô cháu đối chiếu vận khí kỳ lạ kia, trải qua bao nhiêu chuyện cổ quái như vậy rồi thì giờ có gặp thêm một chuyện ma nhát nữa cô cũng thấy là bình thường rồi.

Chỉ là con ma này dường như đầu óc có vấn đề, nói năng lắp ba lắp bắp không nói lại còn tự xưng là cái hệ thống gì đó.

Kim Hoa Hoa dù sao cũng đã từng trải qua một đời trong giấc mơ nên dù hiện giờ giấc mơ đó đã không còn để lại ấn tượng sâu đậm như ban đầu nhưng cô cũng hiểu biết hơn những người thời đại này, nhanh ch.óng hình dung ra được hệ thống rốt cuộc là cái thứ gì ở trong đầu mình.

Nếu cô nhớ không nhầm thì dường như vào thời đại internet phát triển, hệ thống đã từng có một thời gian trở thành trào lưu chính của văn học mạng, tuy sau đó dần thoái trào trở thành hàng đại trà nhưng đối với một người tiêu chuẩn thời đại những năm bảy mươi như Kim Hoa Hoa mà nói thì cũng chỉ là biết thêm được một chút khái niệm về hệ thống thôi, cái thứ chỉ có trong văn học mạng nay lại xuất hiện bên cạnh mình thì đúng là có chút hư ảo.

Cái thứ quái dị đó kể từ sau khi nói liên kết thành công thì lại im hơi lặng tiếng, Kim Hoa Hoa bất kể là lên tiếng hỏi hay hỏi thầm trong lòng cũng chẳng thấy phản ứng gì, lâu dần cảm giác sợ hãi tan biến nên cô cũng tạm gác cái gọi là hệ thống đó sang một bên.

Nhìn các bà các chị đã đi xa tới mức chỉ còn thấy bóng lưng, lại nhìn lại tiến độ công việc của mình rồi cảm nhận phản ứng của c-ơ th-ể, Kim Hoa Hoa một lần nữa xác định nhất định phải nhanh ch.óng viết bài kiếm tiền để còn nhờ đại đội trưởng điều động sang một công việc nhẹ nhàng hơn.

Sau một ngày làm việc vất vả các bạn thanh niên trí thức đều mệt đứt hơi, buổi tối vội vàng ăn cơm xong là đi ngủ ngay, đặc biệt là nhóm thanh niên trí thức mới tới như bọn họ, cứ nằm xuống là ngủ thiếp đi, có thể nói là ngủ say như ch-ết.

“Á, có kẻ biến thái kìa.”

Nửa đêm, theo sau một tiếng hét lớn không ít người bị đ-ánh thức, đám người ở viện thanh niên trí thức lại càng là những người đầu tiên bị ảnh hưởng bởi vì âm thanh dường như phát ra ngay bên ngoài viện.

Chẳng mấy chốc khu vực quanh viện thanh niên trí thức đã trở nên náo nhiệt hẳn lên, tiếng đàn ông đàn bà vang lên lẫn lộn, thỉnh thoảng còn có tiếng hô hào bắt kẻ biến thái khiến đám người trong viện có muốn giả vờ như không nghe thấy cũng không được, càng sợ người đó chạy vào trong viện.

Lúc Kim Hoa Hoa đi ra vẫn còn có chút mơ màng, liền thấy bên ngoài viện thanh niên trí thức ánh lửa rực trời, người đứng vây quanh đông tới ba tầng trong ba tầng ngoài, biểu cảm trên mặt mọi người cũng vô cùng đặc sắc, có người kích động, có người xem náo nhiệt, thỉnh thoảng còn có những bà vợ nhéo chồng mình một cái khiến người chồng đau tới mức nhe răng trợn mắt mới dời ánh mắt đi chỗ khác.

Hiển nhiên màn náo nhiệt này vô cùng đặc sắc khiến mọi người xem tới mức cái cơn buồn ngủ lúc nửa đêm cũng tan biến hết sạch.

Tai Kim Hoa Hoa thính nên cô không cố chen vào bên trong mà chỉ đứng quanh nghe ngóng những lời bàn tán của đám đông cũng nắm bắt được đại khái tình hình, dường như có kẻ nửa đêm đi vụng trộm thì bị phát hiện.

Đây đúng là chuyện hiếm có nha, thế là Kim Hoa Hoa cũng chẳng thấy mệt nữa, chẳng ai là không thích xem náo nhiệt cả, đặc biệt là những vụ xì căng đan tình ái này, dù cho có ngượng ngùng không dám chen lên trước thì đứng nghe ngóng thêm một chút cũng được mà.

Theo sự tò mò của các bạn thanh niên trí thức thì bên trong cũng bùng phát tình hình mới, sau một hồi tiếng kêu khóc của người phụ nữ là tiếng đ-ánh mắng cùng tiếng khóc nức nở của cô gái và tiếng biện bạch của người đàn ông, hiển nhiên màn náo nhiệt bên trong vẫn còn đang tiếp diễn chưa thể kết thúc ngay được.

Vương Ái Hồng kéo tay Kim Hoa Hoa một cái rồi ra hiệu với cô, Kim Hoa Hoa hiểu ý đi theo sau, màn náo nhiệt hôm nay xảy ra ngay sát chân tường viện thanh niên trí thức, ở đó có mấy đống củi khô do các bạn thanh niên trí thức xếp lại, chẳng biết kẻ nào khéo tìm chỗ thế không biết, lại chọn đúng nơi này để hẹn hò.

Đám thanh niên trí thức như Kim Hoa Hoa mang mấy cái ghế ra đặt giữa sân viện, từng người một trèo lên ghế là vừa vặn có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài, nhìn rõ người bên trong Kim Hoa Hoa trợn tròn mắt.

Cái người quần áo vẫn chưa mặc chỉnh tề, đang nhếch nhác né tránh một người phụ nữ trung niên đ-ánh mắng kia chẳng phải chính là bạn nam ở viện thanh niên trí thức sáng nay còn bảo cô nấu cơm ngon sao, cô nhớ là tên Lý Kiến Hoa, nghe nói dường như đang có quan hệ mập mờ với Hải Linh, sao lại bị người ta bắt quả tang đang vụng trộm với cô gái trong thôn thế này.

Đừng nói là Kim Hoa Hoa mà những người khác cũng kinh ngạc không thôi, không ngờ chuyện này lại có liên quan tới viện thanh niên trí thức của họ, thế này thì muốn đơn thuần xem náo nhiệt cũng không xong rồi, chắc hẳn những người phụ trách viện thanh niên trí thức là Tôn Hải Bân và Vương Hồng Hà lại sắp đau đầu đây.

“Đó là bà Diệp nổi tiếng đanh đ-á trong thôn và đứa cháu gái lớn nhà bà ấy đấy.”

Có người nhỏ giọng nói ra thân phận của hai người kia.

Ánh mắt Kim Hoa Hoa sáng rực nhìn qua đó, ăn dưa hóng hớt mà không biết rõ tình hình cụ thể thì sao mà được, Giang Hiểu Hồng vốn dĩ là một người ham hóng hớt, nếu không thì cô ấy cũng chẳng chỉ ra được thân phận của hai người dưới kia, đối mặt với sự nhiệt tình hóng dưa của đám thanh niên trí thức, Giang Hiểu Hồng nhanh ch.óng kể hết những gì mình biết.

Lý Kiến Hoa ngoại hình khá ổn, bất kể là ở trong thôn hay ở viện thanh niên trí thức thì cũng được coi là xuất chúng nên đương nhiên thu hút được một đám các cô gái trẻ, anh ta và Hải Linh mới bắt đầu mập mờ được khoảng hai tháng nay thôi, trước đó thường xuyên có các cô gái trong thôn tìm anh ta, Lý Kiến Hoa đều bảo là họ nhờ anh ta giúp đỡ việc gì đó.

Bà Diệp là người chồng ch-ết sớm, tính tình bà ta rất hung dữ nghe nói đã từng cầm d.a.o g-iết giặc nữa, chẳng ai dám đụng vào bà ta cả, bà ta là một trong vài nhân vật có lực chiến hàng đầu trong thôn.

Bà ta chỉ có hai người con trai, bà ta cưng chiều nhất là cậu con út, nhưng cậu út chỉ sinh được cho bà ta mỗi một đứa cháu gái tên là Diệp Tuyết, chính là cô gái đang choàng áo đứng bên dưới kia, còn việc Lý Kiến Hoa và Diệp Tuyết quyến rũ nhau thế nào thì chẳng ai biết cả.

Đại đội trưởng chẳng biết bị chuyện gì làm trì hoãn mà tới hơi muộn, trước đó mọi người chỉ lo xem náo nhiệt, đại đội trưởng vừa tới là chẳng ai dám làm loạn nữa, ai nấy đều dạt ra nhường đường.

Chẳng mấy chốc một cặp nam nữ ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi đám đông, xua đuổi những người xem náo nhiệt đi hết rồi đại đội trưởng mặt đen xì bước vào viện thanh niên trí thức.

Trong viện thanh niên trí thức lúc này toàn bộ thanh niên trí thức đều đang đứng giữa sân, mọi người nhìn nhau đầy ái ngại, khi thấy một trong hai người là Lý Kiến Hoa thì biết ngay là sẽ có chuyện này xảy ra.

Đại đội trưởng tên là Hứa Hướng Dương, trước giờ vẫn làm việc khá công tâm, bình thường dù nghiêm khắc nhưng sẽ không cố ý nhắm vào ai, lúc này sắc mặt ông đen như cái đáy nồi dùng vài năm ở viện thanh niên trí thức vậy.

Ông đi đi lại lại trong sân vài vòng, thấy bà Diệp sắp không nhịn được định lên tiếng thì đại đội trưởng mới mắng một câu c.h.ử.i thề rồi nhìn về phía đám thanh niên trí thức, cuối cùng ánh mắt vẫn dừng lại trên người Lý Kiến Hoa đang co rúm lại.

“Học sinh tốt nghiệp trung học, thanh niên trí thức hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo xuống nông thôn hỗ trợ sản xuất, Lý Kiến Hoa tự cậu nói xem cậu có xứng đáng với Đảng và nhân dân không?

Có xứng đáng với cái danh hiệu thanh niên trí thức không?

Hả, cậu tới thôn Hứa Gia cũng hơn ba năm rồi, bình thường tôi nói thế nào, yêu đương thì được nhưng mọi hành vi yêu đương không nhằm mục đích kết hôn đều là lưu manh hết, cậu giỏi thật đấy trực tiếp đi làm lưu manh luôn, có phải thấy thôn mình mấy năm nay không có vụ truy quét nào nên cậu ngứa ngáy rồi không, cậu không cần mặt mũi thì cũng phải nghĩ cho cô gái nhà người ta chứ, trước bàn dân thiên hạ mà cậu ngoài việc phủ nhận trốn tránh ra thì còn biết làm gì nữa?

Đàn ông làm tới mức này thì sao không ch-ết quách đi cho rồi.”

Thấy đại đội trưởng càng nói càng tức giận mọi người đều không dám ho he gì, chỉ lo ngọn lửa này sẽ bén tới người mình.

Trái ngược với sự căng thẳng của họ bà Diệp gật đầu lia lịa:

“Đúng thế đúng thế, đại đội trưởng ông phải làm chủ cho con Tuyết nhà tôi, con gái thôn mình không thể để bị người ta bắt nạt như vậy được.”

“Bà im miệng đi, tưởng không nói bà là bà không có lỗi chắc, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, nhà ai có con gái thì phải trông nom cho kỹ, bà thì hay rồi suốt ngày rêu rao mình ghê gớm lắm mà cháu gái mình hẹn hò với người ta bà cũng không biết.”

Đại đội trưởng lườm bà Diệp một cái, rõ ràng là đang nén giận, có một số lời vẫn chưa nói ra trước mặt các thanh niên trí thức.

Kim Hoa Hoa cũng thấy lạ, hẹn hò ở đâu chẳng được sao lại cứ phải chạy tới cạnh tường viện thanh niên trí thức rồi để bị bắt quả tang ngay tại trận thế không biết, đúng là tìm ch-ết mà.

Cho dù lúc đầu bị phát hiện thì cũng không thể ngay lập tức bị mười mấy người vây quanh thế được chứ, lúc đó nói vài câu ngọt nhạt rồi giải quyết êm xuôi cái tình cảnh khó xử lúc bấy giờ đi rồi sau đó từ từ tính tiếp những chuyện khác không được sao?

Cứ phải để cả thôn vây kín mít ở bên trong mới chịu được.

Đại đội trưởng mắng mỏ mệt rồi cũng biết vấn đề vẫn phải giải quyết nên hỏi xem thực hư chuyện là thế nào.

Lý Kiến Hoa lúc này đã hơi lấy lại tinh thần, anh ta sắc mặt khó coi:

“Đại đội trưởng tôi là bị người ta hãm hại, lúc tan làm có người nói mười giờ đêm gặp nhau ở ngoài viện thanh niên trí thức, tôi sơ ý không ngờ vừa ra ngoài được một lát là bị người ta đ-ánh ngất đi, lúc tỉnh lại là đã cùng đồng chí Diệp Tuyết bị lột sạch quần áo rồi bị mọi người vây quanh rồi.”

Đại đội trưởng nhíu mày nhìn Diệp Tuyết:

“Cô nói sao?”

Diệp Tuyết từ lúc xảy ra chuyện tới giờ vẫn chưa mở miệng, lúc này bị đại đội trưởng hỏi thẳng vào mặt thì cô ta vẫn run bần bật sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên là bị dọa cho khiếp vía rồi.

Bà Diệp chẳng phải hạng người dịu dàng nết na gì, đối với đứa cháu gái này bà ta có thương yêu thật nhưng cũng không tới mức không màng tới danh tiếng của cả gia đình, đêm nay bao nhiêu người nhìn thấy rồi, không làm rõ chuyện là thế nào thì sau này Diệp Tuyết đừng hòng nhìn mặt ai nữa, đặc biệt là Lý Kiến Hoa ở bên cạnh rõ ràng là không muốn chịu trách nhiệm.

Khác với cô gái nhỏ bị những lời đường mật dụ dỗ đến mụ mị đầu óc, bà Diệp hiểu rõ đức tính của đàn ông hơn, lén lút chiếm tiện nghi thì họ nói lời hay ý đẹp hơn ai hết nhưng tới lúc bắt họ chịu trách nhiệm thì từng người một đều ra vẻ mình là người quân t.ử chính trực, bị đàn bà dụ dỗ, thực tế là đàn ông mà thực sự không muốn thì chẳng ai ép được cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD