Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 93

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:20

Không biết từ lúc nào đã chạy tới, chị Bạch kéo cô gái vào lòng, cười áy náy giải thích với cô gái mở cửa:

“Con bé này toàn nói nhảm thôi, nó yêu một anh thanh niên trí thức, ở nhà làm loạn dữ lắm, sợ gia đình không đồng ý nên nó định bỏ trốn theo người ta, chúng tôi đều là người nhà nó, cũng sợ nó xảy ra chuyện nên mới đuổi theo.”

Lúc này trong con hẻm, ba bốn hộ gia đình đều đã mở cửa vây quanh, cô gái mở cửa đầu tiên có chút do dự nhìn Kim Hoa Hoa đã không còn nói năng gì nữa, chị Bạch nháy mắt với những người còn lại, ra ý định rời đi.

“Đợi đã.”

Cô gái mở cửa đầu tiên họ Chu, tên là Chu Lệ, cô ấy luôn cảm thấy có gì đó không đúng, theo bản năng nắm lấy tay Kim Hoa Hoa:

“Mọi người đừng vội, cô gái này vừa nãy nói ở nhà khách có người quen cô ấy, chúng ta cùng đi hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì đã.”

Phía sau cô ấy lúc này đang đứng bốn năm gã đàn ông lực lưỡng cao hơn người thường một cái đầu, nhìn rất đáng sợ, chị Bạch và mấy người đồng bọn cũng có chút e sợ, vốn dĩ họ không định nói nhiều với những người này để tránh rắc rối, nhưng nghe Chu Lệ nói vậy là biết nếu không làm rõ chuyện thì khó mà yên thân, nếu thực sự để người ta đi hỏi ở nhà khách thì chẳng phải họ sẽ lộ tẩy sao.

Lập tức nháy mắt với Hắc Tử, nước mắt liền trào ra:

“Huhu cô gái ơi, tôi nói thật lòng, cái con đốn mạt này là con dâu tôi, nó đã kết hôn với con trai tôi, sinh được hai đứa con rồi, vậy mà lại định bỏ trốn theo thanh niên trí thức, hai đứa trẻ ở nhà ngày nào cũng khóc đòi mẹ, nếu không phải vì thương hai đứa nhỏ, tôi chỉ mong nó ch-ết phách đi cho rồi.”

Chị Bạch vừa nói ra lời này khiến mọi người xung quanh có chút chùn bước, thời gian này vì chuyện thi đại học và thanh niên trí thức về thành phố nên khắp nơi xảy ra không ít chuyện, ai biết được liệu cô gái này có phải là một trong số đó không.

Theo lý mà nói đối phương đã nói vậy thì Chu Lệ nên buông tay, nhưng hễ nghĩ đến dáng vẻ lúc cô gái kia mở cửa, cô ấy liền cảm thấy cô ấy không phải loại người như lời bà chị này nói, thấy Chu Lệ vẫn không buông tay, trong mắt chị Bạch lóe lên một tia hung ác, lập tức ngồi bệt xuống đất gào khóc, vừa đ-ánh Kim Hoa Hoa túi bụi:

“Cái đồ không biết xấu hổ này, nếu không phải vì cháu trai tôi, tôi thực sự hận không thể đ-ánh ch-ết cô, đã bảo là gã thanh niên trí thức đó không cần cô đâu, vậy mà cô vẫn cứ khăng khăng bám theo người ta, Hắc Tử, mày tới đây, mày khuyên vợ mày đi...”

Hắc T.ử nãy giờ vẫn im lặng cũng mang vẻ mặt đau khổ quỳ xuống đất vò đầu bứt tai, dường như không chịu nổi tiếng khóc cầu xin của mẹ già, trực tiếp quỳ xuống:

“Vợ ơi em đừng quậy nữa, em theo anh về đi, con không thể không có mẹ được...”

Bên này nhìn thấy càng lúc càng náo nhiệt, đám đông vây xem cũng dần dần đứng về phía chị Bạch, cảm thấy họ thật đáng thương, thấy Chu Lệ cũng d.a.o động và buông tay ra, chị Bạch thở phào nhẹ nhõm, định đưa người đi thì phía sau vang lên một giọng nam lạnh lùng:

“Các người lôi kéo vợ tôi làm gì?”

Chị Bạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta ấn xuống, không biết thế nào mà lực ở tay lỏng ra, Kim Hoa Hoa vốn đang bị bà ta ôm c.h.ặ.t liền ngã nhào xuống đất, rồi nhanh ch.óng được một người khác bế lên.

“Hoa Hoa, Hoa Hoa em sao rồi?”

Hứa Ý Tri không ngờ mình chỉ đón vợ muộn một chút mà đã xảy ra chuyện này, vợ anh đang yên đang lành lại bị người ta bắt giữ, còn mang dáng vẻ định mang đi, lập tức cuống lên.

May mà trước đây có học lỏm được vài chiêu của anh hai, anh nhanh ch.óng cướp vợ về, đám đông vốn đã tin vào lời kể của nhóm chị Bạch, lúc này thấy biến cố xảy ra thì đều biết chuyện này có uẩn khúc.

Chu Lệ vốn dĩ đã định đi hỏi ở nhà khách, giờ càng nháy mắt với mấy người anh em của mình, bảo họ vây những người này lại.

Nhóm chị Bạch thà diễn một vở kịch còn hơn là xảy ra xung đột với Chu Lệ chính là vì mấy gã to con này, không ngờ cuối cùng vẫn phải đ-ánh một trận với đối phương, biết thời cơ tốt nhất đã trôi qua, chị Bạch cũng dứt khoát, cúi đầu nói với mấy đồng bọn:

“Đi.”

Trực tiếp định thừa dịp người ta không chú ý mà nhanh ch.óng chạy trốn.

Cũng là nhóm người này xui xẻo, nếu gặp người khác có lẽ hôm nay họ thực sự đã chạy thoát được, nhưng xui xẻo thay lại gặp đúng nhóm nhà họ Chu này, nhóm người này không có ưu điểm gì khác, chỉ được cái nghe lời, đặc biệt là nghe lời Chu Lệ, Chu Lệ đã ra lệnh không cho phép những người này đi thì ai dám chạy họ sẽ đ-ánh người đó, nhất thời chẳng ai chạy thoát được.

So với sự hoảng hốt của họ, Hứa Ý Tri sau giây phút hoảng loạn ngắn ngủi đã nhanh ch.óng bình tĩnh lại, cảm ơn Chu Lệ, bày tỏ muốn đưa Kim Hoa Hoa đi bệnh viện, đồng thời nhờ người giúp báo cảnh sát, thấy Chu Lệ vẫn còn lo lắng, Hứa Ý Tri đồng ý cô ấy có thể đi cùng đến bệnh viện, những người còn lại thì cùng anh em nhà họ Chu đưa nhóm kia đến đồn công an.

Kim Hoa Hoa tỉnh lại lần nữa thì đã là nửa đêm, lúc mới tỉnh nhìn thấy môi trường xa lạ còn có chút thẫn thờ, nhưng nhanh ch.óng nhớ lại chuyện đã xảy ra, cả người bừng tỉnh hẳn.

“Tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?

Uống chút nước đi đã.”

Hứa Ý Tri vẫn luôn không ngủ, nhận thấy có động tĩnh liền đưa nước tới ngay, Kim Hoa Hoa lúc này đang khát khô cổ, bên cạnh lại là người quen nên biết mình đã được cứu thoát.

Hứa Ý Tri kể lại chuyện sau khi cô bị ngất xỉu, Kim Hoa Hoa sợ hãi không thôi, đừng nhìn ở trên tàu cô cũng từng tố cáo bọn buôn người, nhưng khi đó chủ yếu dựa vào cảnh sát trên tàu, còn thực sự chạm trán trực tiếp với bọn buôn người thì đây là lần đầu tiên, rõ ràng đã nhận ra điều bất thường từ trước mà không ngờ vẫn bị đối phương chặn đường.

Trong chuyện này chắc chắn là có tâm lý cầu may, cảm thấy mình đã phát hiện ra rồi thì đối phương chắc chắn sẽ không đuổi theo nữa, mặt khác cũng là vì chưa từng gặp chuyện như vậy nên ứng phó không đủ.

“Đợi ngày mai em sẽ đi cảm ơn chị gái đó.”

Kim Hoa Hoa nói đến Chu Lệ, lúc đó cô chỉ ôm hy vọng vạn nhất mà gõ cửa, nếu đổi lại là nhà khác chắc là sợ rước họa vào thân, hoặc là bị những người kia nói vài câu là đuổi đi ngay, làm sao sẵn lòng làm rõ sự việc cơ chứ, nếu không phải Chu Lệ luôn nghi ngờ và trì hoãn thời gian thì e là Kim Hoa Hoa lần này thực sự phải đi một chuyến vào hang ổ bọn buôn người rồi.

“Ừm.”

Hứa Ý Tri đáp một tiếng, lo lắng lúc cô tỉnh dậy còn có chỗ nào không thoải mái nên đi tìm bác sĩ xác nhận không có vấn đề gì mới hoàn toàn yên tâm.

“Bọn buôn người nhiều quá, ngang ngược quá đi mất.”

Chỉ trong thời gian ngắn đã gặp phải hai đợt buôn người, Kim Hoa Hoa có chút nghi ngờ an ninh của thành phố An rồi, Hứa Ý Tri cũng thấy lạ, gặp trên tàu thì không nói, dù sao trên tàu đi đường dài, không biết được những người trên đó là loại người nào, nhưng ở thành phố An, lại còn ở gần nhà khách mà bọn buôn người còn dám đuổi theo ra tay, thật là gan to tày trời.

Không chỉ Kim Hoa Hoa thấy lạ mà ngay cả Hứa Ý Tri cũng thấy lạ, Kim Hoa Hoa nghĩ đến việc gặp người phụ nữ trung niên đó vào buổi sáng, buổi chiều bà ta lại đặc biệt canh ở đó đợi mình, dường như mục tiêu rất rõ ràng, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng, cô ngập ngừng nhìn Hứa Ý Tri:

“Liệu có liên quan đến nhóm người trên tàu không?”

Kim Hoa Hoa nghi ngờ những người này đều là cùng một hội, nếu không sao có thể sau khi mình nhận ra điều bất thường mà họ vẫn nhất quyết đuổi theo, thông thường bọn buôn người lo sợ rút dây động rừng nên không dám làm càn mới đúng.

Nghĩ đến đây, cô lại nhớ đến tình hình mà hệ thống đã thăm dò được trước đó, cô kể cho Hứa Ý Tri nghe, cô không biết cảnh sát đã tìm thấy mấy người trong hang ổ bọn buôn người chưa, bên trong vẫn còn trẻ em, ngộ nhỡ bị chuyển đi thì không biết có tìm lại được không.

Chuyện này thì Hứa Ý Tri thực sự không biết, nhưng những chuyện này lại là do hệ thống thăm dò được, không thể trực tiếp nói mình biết hang ổ bọn buôn người ở đâu, bên trong còn có người hay gì đó.

Kim Hoa Hoa không hề do dự:

“C-ơ th-ể em không sao, chúng ta đi một chuyến bây giờ đi, ngộ nhỡ chỉ vì trì hoãn một đêm nay mà không phát hiện ra người dưới hầm thì e là khó mà tìm lại được.”

Sau khi Hứa Ý Tri xác nhận Kim Hoa Hoa thực sự không có gì khó chịu, hai người vội vã đi về phía đồn công an.

Đồn công an bình thường chỉ phụ trách những việc vặt vãnh, hiếm khi có chuyện lớn xảy ra, hôm nay ở gần đó xảy ra chuyện bọn buôn người định bắt cóc người, đây là chuyện lớn, ai nấy đều dốc hết sức lực, kết quả là đối phương nhất quyết không thừa nhận, chỉ nói là thấy cô gái hợp mắt nên trêu đùa chút thôi.

Nhưng có nhà ai trêu đùa mà lại đ-ánh ngất người ta, còn mang theo mấy gã thanh niên lực lưỡng đi cùng chứ, nhưng mặc cho có hỏi thế nào thì họ vẫn cứ trưng ra bộ mặt nhất thời hồ đồ làm sai chuyện, không có ý xấu, hỏi gắt quá thì không nói lời nào, khiến người ta tức điên lên được.

Trưởng đồn công an họ Trương, tên là Trương Văn Cường, là người từ quân đội phục viên về, lúc này vẫn đang túc trực ở đồn để mong khai thác được thông tin từ nhóm này, nhìn là biết đây là hành vi phạm tội có tổ chức, ông lo lắng thời gian kéo dài sẽ có đồng bọn của chúng nhận ra điều bất thường mà chuyển con tin đi.

Lúc người được đưa tới thì trời đã tối, xảy ra chuyện lớn như vậy thì không cần nghĩ tới chuyện ngủ nghê gì nữa, trước tiên phải điều tra nơi ở của chúng, nhưng chẳng điều tra ra được gì, nói là tới nương nhờ người thân, trả cho chủ nhà một khoản tiền ở nhờ hậu hĩnh, đối phương tham tiền nên nhận lời, đâu ngờ đây lại là một nhóm buôn người.

Lúc cảnh sát tìm tới thì họ còn chưa biết chuyện, sau khi hiểu ra ngọn ngành thì sợ hãi không thôi, cảnh sát lật tung nơi ở của đối phương lên, không nói là đào sâu ba thước thì cũng đã điều tra vô cùng kỹ lưỡng nhưng không phát hiện ra điểm nào bất thường, chính vì vậy khi đối phương nhất quyết không thừa nhận thì cảnh sát cũng chẳng làm gì được bọn chúng.

Tất nhiên cũng không thể vì đối phương nói là trêu đùa mà coi chuyện to hóa nhỏ được, rõ ràng là nhắm tới việc bắt cóc người, Trưởng đồn Trương hiện đang cân nhắc xem làm thế nào để tìm ra bước đột phá từ lời nói của chúng, còn đợi trời sáng thì cần người bị hại tới một chuyến để lấy lời khai.

Trưởng đồn Trương đang mải suy nghĩ xem hang ổ của bọn buôn người rốt cuộc nằm ở đâu, chắc chắn không thể quá xa, quá xa thì có chuyện bất ngờ xảy ra sẽ không kịp ứng phó, nếu là ở gần đây thì sẽ là ở chỗ nào, phải biết rằng những hộ dân xung quanh đều là người địa phương, nếu có một nhóm người lạ tới thì chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.

Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri tới chính là vào lúc này, có một viên cảnh sát trẻ trực ca đêm nhìn thấy, tưởng có chuyện gì, sau khi hiểu rõ là nạn nhân của vụ buôn người tối nay thì vội vàng báo cho Trưởng đồn Trương.

Trương Văn Cường không ngờ nửa đêm nửa hôm mà nạn nhân đã tới rồi, chắc chắn là vừa mới tỉnh lại, trong lòng lay động, lập tức đi ra ngoài.

Sau khi gặp Kim Hoa Hoa, ông nhận thấy cô gái này quả thực xinh đẹp, hèn gì bọn buôn người lại động lòng.

Nghe thấy đối phương hỏi thăm tình hình, Trương Văn Cường cũng không giấu giếm, kể sơ qua sự việc, Kim Hoa Hoa không ngờ đối phương lại phủ nhận việc mình đã làm, cho dù ai cũng nhìn ra được, đối phương lại cứ cãi chày cãi cối, không có bằng chứng thì cũng khó mà khép tội nặng được.

Đối phương chỉ cần khăng khăng nói là muốn đưa Kim Hoa Hoa về làm con dâu, rồi lại trưng ra bộ dạng bà già nông thôn không hiểu luật pháp để quấy phá, cuối cùng cho dù có bị kết án, xét tới việc đại đa số người dân bình thường hiện nay thực sự không hiểu biết pháp luật thì có thể chỉ phải ở trong đó một năm nửa năm là được ra, nguyên nhân chính là không có bằng chứng xác thực, cộng thêm ở một số nơi hẻo lánh thực sự có chuyện như vậy xảy ra, nên Trưởng đồn Trương mới lo lắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 93: Chương 93 | MonkeyD