Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 94
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:21
Sau khi nghe xong, Kim Hoa Hoa thầm cảm thấy may mắn vì mình đã nhớ ra sớm, cô vội vàng nói:
“Sáng nay em đã gặp người phụ nữ buôn người đó rồi, bà ta va vào em một cái rồi lấy đồ xin lỗi, em thấy có gì đó không ổn nên chạy ngay, lúc quay về, bà ta đang ngồi xổm trong con hẻm, mang vẻ mặt khó chịu và gọi em lại, vì chuyện sáng nay thấy quá trùng hợp nên em đã để ý một chút.”
Kim Hoa Hoa đã nghĩ sẵn cách nói từ trên đường đi, lúc này tuy có chút căng thẳng nhưng vẫn khá bình tĩnh, “Tai em thính hơn người thường một chút, em nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nhưng lúc em lưỡng lự thì lại không nghe thấy tiếng người lớn, cộng thêm việc bà ta khó chịu mà không đi nhờ hàng xóm bên cạnh giúp đỡ mà lại nhờ một người đi ngang qua như em, em lo có vấn đề nên định về nhà khách trước rồi cùng chồng tới đồn công an báo cảnh sát.”
Trương Văn Cường không kìm được mà nhìn Kim Hoa Hoa thêm vài lần, nếu thực sự đúng như lời cô gái này nói thì cô không chỉ đơn thuần là may mắn mà là bản thân vô cùng cảnh giác.
Ông nhạy cảm nhận ra lời nói chưa dứt của cô gái:
“Cháu nghi ngờ đối phương là bọn buôn người, trong tay vẫn còn trẻ em sao?”
“Đúng vậy.”
Kim Hoa Hoa gật đầu, “Như em đã nói, người bình thường không khỏe chắc chắn sẽ nhờ người quen ở gần giúp đỡ chứ không phải nhờ người lạ không quen biết, đó là một, ngoài ra trẻ con cho dù có quấy phá, không được lòng thì cũng sẽ bị người lớn quở trách, em nghe thấy tiếng khóc của không chỉ một đứa trẻ, nên mới nghi ngờ đối phương có vấn đề.”
Trong tay đối phương có lẽ thực sự còn những đứa trẻ bị bắt cóc, đây là điều Trương Văn Cường quan tâm nhất, ông nhíu mày:
“Chúng tôi đã đi kiểm tra rồi, không tìm thấy người lạ, những người sống xung quanh đều là người địa phương.”
Kim Hoa Hoa cũng có chút khó hiểu, cô tin tưởng vào khả năng của hệ thống, nhưng không lẽ trong thời gian ngắn như vậy mà đối phương đã chuyển người đi rồi sao, trong lúc hai người đang cân nhắc xem chuyện là thế nào thì Hứa Ý Tri đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng:
“Trưởng đồn Trương, ông đã kiểm tra căn hộ nào trong hẻm vậy?”
Trưởng đồn Trương có chút không hiểu nhưng vẫn trả lời:
“Căn hộ thứ hai, bên trong có một bà cụ dắt theo một đứa cháu trai, người phụ nữ cầm đầu đám nghi phạm đã bỏ ra một khoản tiền lớn để ở nhờ, tự xưng là họ hàng xa của bà cụ, vì có người địa phương bảo lãnh nên không ai nghi ngờ thân phận của chúng.”
“Không đúng, rõ ràng họ ở căn hộ thứ ba.”
Kim Hoa Hoa lập tức phản bác, nói xong cô và Trưởng đồn Trương nhìn nhau, lập tức nhận ra có điểm gì đó không đúng, không cần ai hỏi, Kim Hoa Hoa đã nói ra điều mình nhận thấy lúc đó là ở căn hộ thứ ba, còn về việc nhận ra thế nào thì trong tình cảnh hệ thống không thể lộ diện, cô đương nhiên đổ hết lên việc tai mình thính.
Sau khi xác nhận với Kim Hoa Hoa rằng âm thanh phát ra từ căn hộ thứ ba và rất có khả năng là ở dưới hầm, Trương Văn Cường không hề do dự, ra lệnh sắp xếp cho hai người về trước, còn ông lập tức dẫn người đi khám xét lại.
Biết chuyện này nhất thời không thể có kết quả ngay, Kim Hoa Hoa cũng không nhất thiết phải đợi ở đồn công an, cô cùng Hứa Ý Tri quay về nhà khách trước.
Sáng sớm hôm sau đã có người thông báo cho họ tới đồn công an một chuyến, sau khi tới vẫn là Trương Văn Cường tiếp đón họ, mặc dù cả đêm không ngủ nhưng vị trưởng đồn này không hề tỏ ra mệt mỏi chút nào, ngược lại tinh thần còn vô cùng phấn chấn.
Vừa nhìn thấy hai người Kim Hoa Hoa, ông đã cười chào hỏi:
“Nhờ có đồng chí Kim Hoa Hoa kịp thời báo tin cho chúng tôi, nếu không e là đã để nhóm buôn người này chạy thoát rồi.”
Có thể thấy lúc này Trương Văn Cường đã nhẹ nhõm hơn đêm qua rất nhiều.
Sự thật đúng là như vậy, tối qua điều Trương Văn Cường đau đầu là làm sao tìm được bằng chứng để khép tội nhóm người đó, chứ không phải để đối phương vì la hét không hiểu luật pháp mà dễ dàng lấp l-iếm chuyện này đi.
Kết quả là khi tìm tới đó vào buổi đêm, đối phương hoàn toàn không có ý định rời đi, không biết nên nói là nhóm người này quá tự tin hay là nhát gan, hai người ở lại canh nhà thực sự không hề nhích đi đâu cả.
Trương Văn Cường nghĩ tới chuyện đêm qua mà vẫn thấy sợ hãi, nếu không phải Kim Hoa Hoa tai thính nhận ra điểm bất thường và kịp thời báo cho mình thì mình e là đã thực sự bỏ lỡ nơi giấu người của đối phương, đợi chuyện qua đi thì những người bị bắt cóc sẽ càng khó tìm lại được.
Nghe nói mọi người đã được cứu ra, Kim Hoa Hoa cũng thấy yên tâm, sở dĩ cô quan tâm là vì luôn lo lắng cho mấy người phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc đó, giờ biết họ bình an vô sự thì cũng thấy nhẹ lòng.
Ngay lúc ba người đang trò chuyện thì ngoài cửa có tiếng ồn ào, Kim Hoa Hoa nhìn sang, cái nhìn đầu tiên đã thấy người quen, chính là Chu Lệ, người đã giúp cô sau khi cô cầu cứu hôm qua.
Nhìn thấy cô gái đó, Chu Lệ cũng vô cùng ngạc nhiên, hôm qua theo cô gái đó tới bệnh viện, xác nhận cô ấy và người đàn ông tên Hứa Ý Tri đó là vợ chồng, có giấy giới thiệu thì mới yên tâm rời đi.
Còn đang nghĩ sau này có cơ hội sẽ đi thăm cô gái này, dù sao chuyện hôm qua cũng thực sự đáng sợ, không ngờ lại gặp nhau ở đây, không đợi Chu Lệ lên tiếng, Kim Hoa Hoa đã nhận ra đối phương trước và chào hỏi:
“Chị Chu, chuyện hôm qua cảm ơn chị nhé.”
Chu Lệ xua tay bảo không có gì.
“Em không sao chứ, sao lại tới đây?”
Chu Lệ lo lắng hỏi, cô ấy là người thẳng tính, tò mò nên hỏi thẳng luôn, dù sao đồn công an này nếu không có chuyện gì thì ai lại chạy tới đây.
Kim Hoa Hoa cũng không có ý định giấu giếm, liền kể lại sự việc một lượt, nghe xong Chu Lệ kích động nắm lấy tay Kim Hoa Hoa:
“Không ngờ là do em phát hiện ra trước, thực sự phải cảm ơn em rất nhiều, sớm biết đám người này thực sự là bọn buôn người thì hôm qua đã để anh em nhà chị đ-ấm cho chúng một trận rồi.”
Kim Hoa Hoa vốn dĩ định tới cảm ơn người ta, giờ bị người ta nắm tay cảm ơn rối rít thì có chút ngơ ngác, may mà Trương Văn Cường đứng bên cạnh kịp thời lên tiếng, Kim Hoa Hoa mới biết những người được giải cứu trong đó có em họ của Chu Lệ.
Chuyện này nghe qua thấy thật sự quá trùng hợp, nếu không phải hôm qua Chu Lệ nảy sinh nghi ngờ mà không để đám người đó đi thì đã không có chuyện Hứa Ý Tri sau đó phát hiện điểm bất thường và cùng mọi người đưa đám đó tới đồn công an, nếu không phải Kim Hoa Hoa lo lắng cho những người bị bắt cóc mà nửa đêm đã báo tin mình nhận thấy cho Trương Văn Cường thì cũng đã không có chuyện Trương Văn Cường xuyên đêm bắt gọn bọn buôn người và giải cứu các nạn nhân, chỉ có thể nói là quá trùng hợp.
“Em gái, em đừng vội, chị đi đón em họ chị trước, lát nữa hai em phải tới nhà chị ăn bữa cơm, nhất định phải cảm ơn hai em thật tốt, nếu không thì chẳng biết em họ chị sẽ gặp phải chuyện gì nữa.”
Chu Lệ nắm tay Kim Hoa Hoa, nhất quyết đòi đưa hai người tới nhà họ Chu ăn cơm khiến Kim Hoa Hoa dở khóc dở cười, cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Biết Chu Lệ còn có việc phải làm nên hai người cũng không làm phiền họ, hẹn trưa nay tới nhà họ Chu ăn cơm mới thoát thân được.
Rời khỏi đồn công an, Kim Hoa Hoa nghe thấy tiếng hệ thống vang lên trong đầu:
“Ting, nhận được hai trăm ba mươi điểm công đức.”
Lần này điểm công đức nhận được còn nhiều hơn lần trước, Kim Hoa Hoa bỗng nảy ra ý định chuyên đi rình rập bọn buôn người, nhưng vẫn bị Hứa Ý Tri khuyên can, có rất nhiều cách để nhận được điểm công đức, thực sự không cần phải nhắm chằm chằm vào bọn buôn người, hai lần này là do may mắn không gặp phải đối thủ sừng sỏ, nếu không thì ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra, đám người này đều là những kẻ liều mạng thực sự, đã làm nghề này thì chẳng có ai lương thiện cả.
Tới nhà người ta làm khách, lại còn là người đã cứu mình, đương nhiên không thể đi tay không, may mà chuyến đi này mang theo nhiều tem phiếu, hai người tới trung tâm bách hóa trước, mua ít bánh kẹo, vải vóc các loại, đợi tới lúc gần đến giờ mới tới nhà họ Chu.
Cũng phải tới nhà họ Chu thì Kim Hoa Hoa mới phát hiện nhà họ Kim là một gia tộc lớn, một cái sân không hề nhỏ thế này mà người nhà họ Chu chen chúc đông nghịt, chưa kịp để Kim Hoa Hoa lên tiếng thì đã bị Chu Lệ đang đợi sẵn một bên kéo vào trong nhà, cũng không quên chào hỏi anh em của mình:
“Đây là em Hoa Hoa và em Hứa, nếu không có hai em ấy thì em họ không dễ dàng tìm lại được đâu.”
Lập tức có các anh em nhà họ Chu cảm kích tiến tới trò chuyện với Hứa Ý Tri, đợi vào trong nhà thì thấy một cô gái trẻ đon đả đón ra:
“Chị họ, đây chắc là chị Hoa Hoa nhỉ.”
Thấy Chu Lệ gật đầu, cô gái càng nhiệt tình hơn:
“Chị Hoa Hoa, lần này thực sự cảm ơn chị, nếu không có chị em chẳng dám nghĩ mình sẽ gặp phải chuyện gì nữa.”
Kim Hoa Hoa cũng đã biết từ chỗ Trưởng đồn Trương rằng lần này giải cứu được ba người phụ nữ, hai đứa trẻ, trong đó có hai cô gái và đám trẻ đều ở quanh khu này, đây cũng là lý do hôm qua sau khi Chu Lệ nghi ngờ đã không để đám người đó đi.
Em họ của Chu Lệ tên là Chu Mỹ Mỹ, là cô con gái nhỏ nhất nhà họ Chu, nhà họ Chu trước đây làm nghề mổ lợn, sau này sạp thịt thuộc về quốc doanh, người nhà họ Chu vốn dĩ có thể hình tốt nên đều làm việc ở xưởng g-iết mổ, gia đình được coi là có điều kiện khá tốt, ngay cả Chu Lệ cũng cao lớn hơn phụ nữ bình thường, chỉ có Chu Mỹ Mỹ nhỏ nhất là khác với thể hình to lớn của gia đình, cô bé có vẻ ngoài thanh tú, vô cùng được sủng ái trong nhà họ Chu.
Thế hệ trước của nhà họ Chu có ba anh em, người thứ ba đi lính rồi bặt vô âm tín, hai người còn lại đều sinh sống ở khu vực này, Chu Mỹ Mỹ bị mất tích trên đường tới tìm Chu Lệ, lúc đó nhà họ Chu đã tìm kiếm mấy ngày trời mà không có lấy một manh mối, cũng không phải là không có ai nghi ngờ nhóm người của chị Bạch.
Tiếc là đối phương ngụy trang quá tốt, trưng ra bộ dạng đáng thương dắt theo ba đứa con trai đi nương nhờ họ hàng, hơn nữa lại ở nhờ đúng hộ họ hàng lâu năm của gia đình đó thì ai mà nghĩ tới họ hàng này là giả mạo, đương nhiên quan trọng nhất là lần đầu tiên khi nhà họ Chu làm loạn đã vào trong tìm kiếm nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì, ngược lại còn bị đối phương tống tiền một khoản nên tưởng là tìm nhầm người, ai mà ngờ nơi giấu người thực sự không phải ở hộ gia đình đó mà là ở căn hộ bên cạnh.
Từ sáng khi sự việc được truyền ra, hai hộ gia đình đó đã bị c.h.ử.i mắng thậm tệ, đặc biệt là hộ gia đình đã đào hầm trong nhà để giấu người, sáng sớm đã có người đổ phân lên cửa nhà họ, thực sự là chuyện họ làm quá thất đức, đều là hàng xóm láng giềng với nhau, không nói tới chuyện thấy điểm bất thường thì nhắc nhở một câu, đằng này còn cùng một hội với bọn buôn người để bắt cóc người địa phương thì làm sao mà không bị người ta ghét cho được.
Nếu không phải người đã bị bắt đi thì nhất định sẽ bị đ-ánh cho một trận nhừ t.ử, Chu Mỹ Mỹ chính là bị đối phương lừa đi theo về nhà rồi mới bị đ-ánh thu-ốc mê, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi:
“Đều là người quen cả, gặp mặt cũng gọi một tiếng chú, ai mà ngờ nhà họ lại cùng một hội với bọn buôn người chứ, nếu không phải những người đó nhất quyết bắt chị Hoa Hoa thì e là tới tận bây giờ vẫn chẳng ai phát hiện ra điểm bất thường của họ đâu.”
Đừng nói là Chu Mỹ Mỹ, Kim Hoa Hoa nghe xong cũng thấy đáng sợ, chủ yếu là người quen ra tay nên khó mà phòng bị, nếu không phải cô cảnh giác lại có hệ thống thì e là cũng đã gặp họa rồi.
Có lẽ là cảm thấy có cùng trải nghiệm bị bắt cóc nên Chu Mỹ Mỹ vô cùng thân thiết với Kim Hoa Hoa, ngay cả Chu Lệ bình thường thân nhất cũng phải đứng sang một bên, Chu Lệ thấy buồn cười nhưng cũng không nói gì, thấy em họ không bị ảnh hưởng quá nhiều thì cô cũng yên tâm phần nào, phải biết rằng chuyện lần này đã khiến nhà họ Chu náo loạn không hề nhẹ, chỉ sợ Chu Mỹ Mỹ xảy ra chuyện, giờ người không sao là vạn phúc rồi, những chuyện khác đều có thể tính sau.
Buổi trưa ăn một bữa cơm thịnh soạn tại nhà họ Chu, thịt thà thực sự không thiếu, có thể thấy nhà họ Chu quả thực có quan hệ rất rộng ở xưởng g-iết mổ, trong nhà không thiếu thịt ăn, tới lúc ra về còn được tặng một miếng thịt hun khói lớn:
“Biết hai em ở nhà khách, thứ khác không tiện mang đi, thịt hun khói không sợ để lâu, đây đều là do đích thân chị làm, nhà chị trước đây làm nghề này, bà nội chị đã học được một tay nghề làm thịt hun khói rất giỏi, ngày xưa thịt hun khói nhà chị nổi tiếng khắp mười dặm tám dặm, tuyệt đối ngon, nếu không phải bây giờ không cho phép kinh doanh thì quanh đây chắc chắn phải có cửa hàng của nhà chị rồi.”
