Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 95

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:21

“Chu Lệ nói ra có chút tiếc nuối, Chu Mỹ Mỹ bên cạnh liên tục gật đầu:

“Chị Hoa Hoa cứ cầm lấy nếm thử là biết ngay, nếu thích thì sau này em lại bảo em họ gửi cho chị.”

Kim Hoa Hoa thấy buồn cười, biết đây là tấm lòng của đối phương nên cũng không nỡ từ chối thẳng thừng, đành phải nhận lấy.”

Có sự việc như vậy, Kim Hoa Hoa và chị em nhà họ Chu cũng trở nên thân thiết hơn, sau đó lại qua lại vài lần, đôi bên đều thấy hợp tính nên đã trở thành những người bạn tốt của nhau.

Sau khi thân thiết hơn, chị em nhà họ Chu cũng biết vợ chồng Kim Hoa Hoa đang làm gì, Chu Lệ vỗ ng-ực khẳng định, sau này có tới thành phố An thì cứ tới tìm cô ấy, chuyện kinh doanh đồ hộp cô ấy không rành lắm nhưng thành phố An là địa bàn của cô ấy, hỏi han tin tức hay chuyện gì đó vẫn thuận tiện hơn cho Kim Hoa Hoa và chồng.

Kim Hoa Hoa cũng không từ chối, sau này chắc chắn sẽ phải liên lạc với bên này, có người quen cũng là chuyện tốt.

Kim Hoa Hoa cũng đã hiểu rõ hoàn cảnh của nhà họ Chu, người nhà họ Chu bẩm sinh đều cao lớn, sức vóc khỏe mạnh, đầu óc cũng không tệ, những năm trước nhận thấy tình hình không ổn đã sớm bàn giao công việc kinh doanh của gia đình ra ngoài, bao nhiêu năm qua coi như đã bám rễ được ở những nơi liên quan đến kinh doanh thịt lợn như xưởng g-iết mổ, mọi người trong nhà đều được sắp xếp công việc, điều kiện gia đình được coi là khá tốt trong nhóm có mức sống khá.

Nếu nói điểm nào không tốt thì chỉ có một, trong nhà nhiều con trai ít con gái, thế hệ này lại chỉ có hai chị em Chu Lệ và Chu Mỹ Mỹ, nếu không thì sau khi Chu Mỹ Mỹ mất tích, nhà họ Chu cũng đã chẳng phải vất vả tìm kiếm khắp nơi như vậy, mấy anh em trai thậm chí còn tới ở nhà Chu Lệ chỉ vì sợ Chu Lệ cũng gặp chuyện.

Vì chỉ có hai đứa con gái nên người già trong nhà rất thương con gái, Chu Lệ kéo dài tới tận năm hai mươi hai tuổi mới lấy chồng, đối tượng là do Chu Lệ tự tìm hiểu, là bạn học của cô ấy, lúc đó mọi người đều thấy đôi trẻ tự tìm đến với nhau lại còn yêu nhau mấy năm trời thì chắc chắn sẽ sống hạnh phúc, ai ngờ cưới nhau chưa được hai năm thì hai người đã đường ai nấy đi.

Nguyên nhân lớn nhất trong đó chính là cha mẹ của người đàn ông đó, lúc yêu đương đã biết người nhà họ Chu rất thương cô con gái này, của hồi môn cũng cho rất nhiều, lúc mới cưới cha mẹ chồng đối xử với Chu Lệ cũng khá tốt, nhưng không lâu sau, mẹ chồng bắt đầu hỏi xin tiền Chu Lệ, nói chung là luôn tìm đủ mọi lý do, lớn lao như chi phí sinh hoạt hàng ngày, việc họ ở trong nhà của gia đình v.v..., nhỏ nhặt như việc tiêu tiền mua đồ, thói quen ăn uống nấu nướng.

Dù sao thì mẹ chồng cũng chỉ có một câu, nhà bà ta nghèo, nhà họ Chu có tiền, giúp đỡ nhiều chút thì có sao đâu, đúng là chẳng sao cả nhưng trong nhà có mấy anh em, tại sao chỉ có mỗi vợ chồng cô phải chịu thiệt thòi, phải bỏ tiền ra, chi phí trong nhà là mọi người cùng dùng, còn về việc ở trong nhà của người già thì chẳng phải nhà nào cũng vậy sao, thời gian dài trôi qua mâu thuẫn ngày càng nhiều, Chu Lệ vốn là người có tính tình phóng khoáng đại khái cũng bị ép cho phát phiền, bèn nói với chồng rằng nếu người già cảm thấy họ chiếm hời thì họ sẽ dọn ra ngoài ở.

Muốn dọn ra ngoài ở thì nhà cửa là ưu tiên hàng đầu, quan hệ của nhà Chu Lệ đều ở bên xưởng g-iết mổ, công việc của cô cũng gần đó nên đã bàn với chồng định cư ở xưởng g-iết mổ, sau này nhà đẻ còn có thể giúp đỡ.

Lúc đầu chồng cô cũng đồng ý, kết quả về bàn với gia đình xong liền đổi ý, bắt Chu Lệ phải định cư ở xưởng da thuộc vì cả nhà anh ta đều sinh sống và làm việc ở đó.

Nếu đã nói không thông thì đổi cách khác, nghĩ cách tìm một căn nhà ở gần đó, tốn thêm chút công sức và tiền bạc chắc chắn sẽ tìm được, lần này nhà chồng không phản đối nữa, kết quả là căn nhà mới hai vợ chồng mới ở được chưa đầy nửa tháng thì cha mẹ chồng đã dọn tới với lý do là tới giúp đỡ, thực ra hai người họ đều ăn cơm ở nơi làm việc của mình, cùng lắm là giặt giũ quần áo, chuyện này Chu Lệ thường tự làm vào buổi tối chứ chẳng phiền tới hai cụ làm gì, họ chỉ cần tự chăm sóc tốt bản thân là được rồi.

Lẽ ra như vậy cũng đã là khá tốt rồi, dù sao phía nhà chồng cũng đã tìm cách mua nhà, người già dọn tới ở cũng không nói gì, coi như là giảm bớt gánh nặng cho gia đình đó rồi, không ngờ Chu Lệ bên này không tính toán nhưng kết quả là trong nửa năm trời cả một gia đình lớn nhỏ đều ăn ở tại nhà Chu Lệ, lúc này Chu Lệ không nhịn nổi nữa, cũng coi như nhìn thấu thái độ của chồng và gia đình anh ta, lập tức đề nghị ly hôn.

Gia đình chồng không đồng ý, ban đầu họ chính là nhắm vào việc Chu Lệ tháo vát lại được gia đình sủng ái, chỉ mong chờ nhà họ Chu giúp đỡ, giờ Chu Lệ muốn đi, họ đương nhiên không chịu.

Người nhà họ Chu cũng không phải dạng vừa, làm loạn nửa tháng trời nhà chồng mới đồng ý nhưng yêu cầu căn nhà phải thuộc về họ vì ly hôn xong con trai họ trở thành người đã qua một đời vợ, yêu cầu này suýt nữa làm Chu Lệ cười ra nước mắt, ai kết hôn mà chẳng mong trọn đời trọn kiếp, giờ ly hôn anh ta thành người đã qua một đời vợ lẽ nào cô không phải vậy sao.

Lúc này cái lợi của việc trong nhà có nhiều đàn ông mới bộc phát, không đồng ý hả?

Được thôi, căn nhà là do nhà họ Chu mua, không đứng tên hai vợ chồng Chu Lệ mà đứng tên người già nhà họ Chu, lúc trước chỉ là cho họ ở nhờ thôi, giờ đã không định sống với nhau nữa thì các người tự đi mà tìm chỗ ở.

Thời buổi này mười mấy miệng ăn cùng ở trong một căn hộ nhỏ vài chục mét vuông, thế hệ trẻ bên dưới lập gia đình lại có gia đình nhỏ riêng của mình, sống chung với nhau khó tránh khỏi va chạm, cha mẹ chồng lúc dọn đi thì dễ nhưng muốn dọn về ở thì ngày nào cũng cãi vã, nói chung là chẳng ai hài lòng cả, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới Chu Lệ nữa rồi.

Thấy Chu Lệ ở đó cũng dễ bị đối phương làm phiền, nhà họ Chu dứt khoát đổi công việc cho cô sang một cửa hàng cung ứng gần nhà để họ còn có thể giúp đỡ khi có chuyện gì, căn nhà kia cũng bán đi rồi tìm mọi cách mua một căn nhà ở đây cho Chu Lệ coi như là ổn định chỗ ở.

Chu Lệ có ba anh trai bên trên, hai em trai bên dưới, chưa kể ba người anh em họ của nhà chú hai, nghĩ tới việc một người phụ nữ ở một mình không an toàn nên bình thường đều có một người anh em tới ở cùng, Chu Mỹ Mỹ bị lừa cũng là vì giữa ban ngày ban mặt không ngờ người quen lại làm như vậy.

Đối với tính tình của Chu Lệ, Kim Hoa Hoa vô cùng yêu thích, lúc rời đi cô còn đặc biệt mua một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ tặng cho đối phương, quyến luyến chia tay, hẹn sau này thường xuyên viết thư cho nhau rồi mới rời đi.

Cũng là trước khi đi, Kim Hoa Hoa được biết từ chỗ Trưởng đồn Trương rằng nhóm buôn người này quả thực cùng một đường dây với những kẻ trên tàu hỏa, sở dĩ chúng nhắm vào Kim Hoa Hoa là vì cô đã làm hỏng việc của chúng, vì lý do đó Trưởng đồn Trương đặc biệt thông báo cho họ chuyện này, nhắc nhở họ sau này phải cẩn thận hơn, nếu phát hiện thấy điều gì bất thường thì lập tức liên lạc với ông.

Cảm ơn Trưởng đồn Trương xong, Kim Hoa Hoa cũng không quá lo lắng, biết là chuyện gì thì cô đương nhiên sẽ lưu tâm, hơn nữa sau khi Kim Hoa Hoa xảy ra chuyện, hệ thống vô cùng tự trách đã tận dụng năng lượng tích lũy được để nâng cấp khả năng tấn công của hệ thống, nếu còn gặp phải chuyện như vậy nữa thì Kim Hoa Hoa chắc chắn sẽ không dễ dàng bị đối phương quật ngã như thế.

Điều duy nhất khiến Kim Hoa Hoa ngạc nhiên là trong số những người tới thành phố An có một người là Hứa Mãn Đồn, phải biết rằng từ sau khi Ngô Hồng Quyên gây ra chuyện ly hôn thì Hứa Mãn Đồn đã trầm mặc hơn rất nhiều, mặc dù mọi người đều nói Ngô Hồng Quyên không ra gì nhưng cũng có một hai người cảm thấy Hứa Mãn Đồn hèn nhát, đến cả một người vợ là thanh niên trí thức cũng không quản nổi.

Hứa Mãn Đồn trông có vẻ khá hơn nhiều, anh ta cười gượng gạo:

“Năng lực của chú Ý Tri tôi hiểu rõ, sau này ở bên này chắc chắn cũng phải liên lạc với người ta, tôi cũng ra ngoài mở mang tầm mắt một chút, đợi sau khi định cư ở bên này rồi sẽ đưa con cái tới đây, ở trong thôn... không tốt cho bọn trẻ.”

Kim Hoa Hoa ngạc nhiên một chút rồi hiểu ngay ý anh ta là gì, lo lắng con cái ở trong thôn sẽ nghe phải những lời đàm tiếu, bị mọi người chỉ trỏ làm ảnh hưởng tới tính tình.

Kim Hoa Hoa không ngờ một người thật thà chất phác như vậy lại có thể nghĩ tới những điều này cho con cái, cô cười nói:

“Cũng được, ra ngoài xem thử luôn là chuyện tốt, nếu có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ nói với anh em nhà họ Chu, họ cũng coi như là bạn bè của chúng ta.”

Hứa Mãn Đồn và hai người còn lại vội vàng đáp lời, bên này đều đã được sắp xếp xong xuôi không cần Kim Hoa Hoa phải lo lắng, sau khi xác nhận mọi chuyện ổn thỏa, Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri liền lên tàu hỏa.

Lúc đi mới là tháng mười một, giờ đã là tháng mười hai rồi, sắp tới lúc đón Tết, vợ chồng Kim Hoa Hoa quay về lập tức nhận được sự chào đón nồng nhiệt, từng người một hỏi thăm xem thành phố An như thế nào, đại đa số mọi người đều tưởng lần này hai vợ chồng về là để Kim Hoa Hoa thăm nhà mẹ đẻ, chỉ có số ít người biết họ tới đó để tìm thiết bị.

Tin tức này là do một người bạn của Hứa Ý Tri được biết, có thể nói trước khi Kim Hoa Hoa và chồng quay về thì hai người đã nhắm tới bộ thiết bị đó của xưởng đồ hộp rồi, lúc đó phần nhiều là nghĩ tới việc học hỏi kinh nghiệm từ đối phương, dù sao họ cũng chưa từng chính thức mở xưởng bao giờ, việc sản xuất sản phẩm quy mô lớn chắc chắn có nhiều chỗ cần lưu ý, tốt nhất là có thể lấy được bộ thiết bị cũ đó để có vốn liếng thực sự mở xưởng trong thôn.

Chỉ là không ngờ bộ thiết bị đó lại có vấn đề, đối phương còn muốn lừa họ, Hứa Ý Tri dứt khoát từ bỏ dự định ban đầu, trực tiếp nhân đà đó chơi khăm đối phương một vố, nhưng chủ yếu vẫn là vì sổ sách của xưởng đó không sạch sẽ, nếu không sao có thể dễ dàng để Hứa Ý Tri mang thiết bị về như vậy.

Bất kể quá trình thế nào, giờ đây mọi chuyện đều đạt được đúng như dự kiến, đối với nhà họ Hứa mà nói, việc tiếp theo chính là đợi thiết bị được lắp đặt xong rồi bắt đầu thử nghiệm sản xuất.

Tất nhiên trước đó còn một việc quan trọng, đó là chuyện đón Tết, năm sau hai người sẽ đi học ở Bắc Kinh, cái Tết này đối với nhà họ Hứa mà nói là vô cùng đặc biệt, những người có thể về đều đã về thôn Hứa Gia đón Tết tại ngôi nhà cũ.

Ngoại trừ anh hai Hứa, mọi người nhà họ Hứa đều tụ tập đông đủ, không tránh khỏi việc nói tới chuyện mở xưởng, đây là chuyện lớn đối với nhà họ Hứa, vì trong giai đoạn đầu của xưởng cần phải dựa vào bà cụ Hứa gánh vác, vì lý do này, dạo gần đây thời gian bà cụ Hứa tới ủy ban thôn họp đã dài hơn rất nhiều, mọi người xưng hô với bà cũng không còn là “người nhà họ Hứa", “bà cụ Hứa" nữa mà bắt đầu gọi đúng tên của bà là Trương Quế Hoa.

Vì lý do này, tâm trạng của Trương Quế Hoa gần đây cực kỳ tốt, đừng thấy đã là người sắp xuống lỗ đến nơi rồi mà giờ như được hồi xuân, chỉ trong thời gian ngắn dường như trẻ ra được mấy tuổi.

“Út à, con nói xem xưởng của chúng ta thực sự có thể dựng lên được không?

Nếu xưởng dựng lên rồi mà hàng không bán được thì tính sao đây?”

Ở bên ngoài tràn đầy tự tin bao nhiêu thì khi cả nhà ở bên nhau, Trương Quế Hoa hiếm khi thấy thắc mắc bấy nhiêu.

Hứa Ý Tri cười:

“Mẹ à, mẹ chẳng lẽ còn chưa có lòng tin vào bản lĩnh của mình sao, chỉ riêng tay nghề làm tương của mẹ thôi cũng đủ sức gánh vác được một xưởng thủ công rồi, giờ đây tương hoa quả nhà họ Hứa không chỉ nổi tiếng ở các thôn lân cận mà ngay cả trên huyện cũng là món đồ thiết yếu khi mọi người đi thăm thân nhân, trước đây cửa hàng cung ứng trên huyện, xưởng bánh kẹo còn đặc biệt tìm trưởng thôn bàn chuyện hợp tác, chỉ là Hoa Hoa và con đều cảm thấy chúng ta có thể tự mình kinh doanh nên mới không hợp tác với họ, mẹ đó, chỉ cần kiểm soát tốt khâu chất lượng là được rồi, mảng tiêu thụ không cần phải lo lắng.”

“Cái đó không giống nhau đâu, đừng tưởng bà già này già rồi mà không biết nhé, nghe nói bộ thiết bị này còn nhập khẩu từ nước ngoài về nữa cơ, tới lúc khởi công rồi chẳng phải sẽ ra sản phẩm hàng đống hàng đống sao, huyện chúng ta tiêu thụ được bao nhiêu chứ.”

Trương Quế Hoa cũng là một người già tinh tường rồi, chỉ là những năm tháng trước đây sống quá chắt bóp nên cho dù giờ đây ngày tháng đã tốt hơn đại đa số mọi người thì cũng hiểu rằng ở thời đại này, số người ăn được đồ ngon dù sao cũng là thiểu số, nếu là trước đây bà chắc chắn tin vào bản lĩnh của con trai út nhưng đây là mở xưởng cơ mà, một cái xưởng lớn như vậy sau này ít nhất cũng phải nuôi sống mấy chục người cơ đấy, ngàn vạn lần đừng làm hỏng việc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 95: Chương 95 | MonkeyD