Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 535: Tuyên Bố Của Hà Kính Quốc, Sự Cô Lập Dành Cho Kẻ Ác
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:36
Nhưng hôm nay xảy ra chuyện này, mọi người đối với Mạnh Tình Ngọc và Tôn Lan là tránh còn không kịp, ai còn dám lại đây giao lưu với họ. Cho dù là gia đình Bộ trưởng Bộ 5, lúc này cũng lựa chọn tránh đi.
Mạnh Thường Phong còn chưa biết chuyện, nhưng chuyện mất mặt như vậy, ông ta phải biết lý do là gì a.
Vừa tới nơi, Bộ trưởng đã bị phu nhân kéo đi, sau đó liếc nhìn về phía bọn họ một cái rồi tìm chỗ trống ngồi xuống, bỏ mặc cả nhà ông ta. Sau đó, các bàn đều đã ngồi kín, chỉ còn thừa lại gia đình ông ta. Đây không phải nói rõ là cô lập bọn họ, cho bọn họ khó coi sao?
Mạnh Thường Phong xanh mặt, nhìn về phía vợ và con gái mình. Hai người cúi gằm đầu, không nói một lời, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại. Không cần đoán, nhất định là hai người bọn họ đã làm chuyện tốt gì rồi.
Ở nhà đã nói chuyện êm đẹp, bảo không được hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ đối với Lục Dao hiểu biết quá ít, kết quả đâu, hai người vẫn không thể nhịn được. Hiện tại có thể làm sao bây giờ? Tổng không thể bỏ về được.
“Cha, chúng ta ngồi xuống trước đi.”
Mặt mũi đã mất, nếu lại mất cả khí thế thì bọn họ chẳng còn gì cả.
Mạnh Thường Phong thở dài, trừng mắt nhìn vợ con một cái, đi trước ngồi xuống. Về nhà sẽ tính sổ với bọn họ sau!
Thấy mọi người đều đã an tọa, Hà Kính Quốc tự rót cho mình một chén rượu, đứng dậy cao giọng nói:
“Hôm nay chúng ta tề tụ ở đây, một là để bồi dưỡng tình cảm, chuyện quan trọng thứ hai chính là người nhà của Viện nghiên cứu chúng ta năm nay có ba người đỗ đại học, hơn nữa còn là bằng chính bản lĩnh của mình thi đỗ Đại học Đế Đô! Tôi làm lão đại ở đây, vì ba đứa nó tổ chức một bữa tiệc khánh công, chúng ta trước vì bọn họ chạm một ly!”
Hà Kính Quốc giơ cao chén rượu, cánh tay duỗi thẳng. Mọi người sôi nổi đứng lên, cũng tự rót cho mình một ly, phụ nữ không uống được rượu thì dùng nước trà thay thế. Hà Kính Quốc ngửa cổ, uống cạn một hơi. Những người khác cũng làm theo ông.
Đặt chén rượu xuống, Hà Kính Quốc cười nói:
“Từ nay về sau, Lục Dao chính là người nhà của Viện nghiên cứu chúng ta. Giản Thành là nhân viên nghiên cứu tôi coi trọng nhất, những cống hiến cậu ấy mang lại cho chúng ta là không thể đo lường. Thế nhưng, từ khi Dao Dao tới đây, rất nhiều lời đồn đại vớ vẩn lại thịnh hành trong đại viện chúng ta. Tôi không biết lời này là do ai truyền bá ra, tôi cũng không có thời gian đi điều tra rõ, đi truy cứu.”
Hà Kính Quốc lời này vừa ra, người đang ngồi sôi nổi nhìn về phía bàn của Mạnh Thường Phong. Hai cha con Mạnh Thường Phong mặt tím tái, quay đi không dám nhìn.
Lục Dao và Giản Thành liếc nhau. Bác cả đây là muốn trút giận thay cô sao? Hà Kính Quốc nói chuyện căn bản không nhìn về phía bàn Mạnh Thường Phong, cứ như thể không phải nói bọn họ vậy.
“Nhưng là, tôi muốn nói chính là, Dao Dao trong lòng tôi còn quan trọng hơn cả Giản Thành. Vì cái gì ư? Chờ đến khi Viện nghiên cứu chúng ta có vị nào bằng vào chính bản lĩnh của mình, bằng vào số điểm cao ngất ngưởng chỉ kém Thủ khoa vài điểm thi đỗ Đại học Đế Đô, lúc đó hãy đến thảo luận vấn đề này với tôi.”
“Chuyện trước kia thì thôi, về sau, không cho Dao Dao mặt mũi, đó chính là không cho Hà Kính Quốc tôi mặt mũi. Cùng Dao Dao không qua được, đó chính là cùng tôi không qua được.”
Toàn trường yên tĩnh.
Cái này... vừa nãy còn bảo không truy cứu, giây tiếp theo lại bảo gây khó dễ cho Lục Dao chính là gây khó dễ cho ông ấy. Chính như ông ấy đã nói, ông ấy là lão đại ở đây, ông ấy nói chuyện, ai dám không nghe, ai dám đắc tội a.
Hơn nữa, bọn họ vốn dĩ cũng không định thật sự đắc tội Lục Dao. Người này về sau khẳng định là một nhân vật lớn, bọn họ có ngốc mới đi gây sự với cô.
Lục Dao chống cằm, nghiêng đầu, dở khóc dở cười nhìn Giản Thành. Bác cả có phải hay không cũng quá khí phách rồi.
Giản Thành cũng bật cười, âm thầm vỗ vỗ chân cô, bảo cô an tâm. Lục Dao ngồi thẳng dậy, tiếp tục nghe bác cả nói chuyện.
Hà Kính Quốc lại nói thêm hai câu rồi ngồi xuống, nhường lời cho nhóm Lục Dao. Giản Minh và Giản Tiểu Muội tượng trưng nói vài câu rồi ngồi xuống, bọn họ đều biết chị dâu hai mới là nhân vật chính hôm nay.
Lục Dao đứng lên, vì bụng bầu hơi vướng víu, Giản Thành săn sóc dịch ghế ra sau một chút. Lục Dao cười với anh một cái.
“Các vị chú bác, thím dì, cháu mới đến, còn mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.”
Lục Dao hơi gật đầu, cúi chào mọi người một cái.
Chỉ nói một câu, bên dưới liền có người tiếp lời:
“Dao Dao, cháu thật đúng là quá khách sáo, chúng ta về sau còn phải trông cậy vào cháu đấy.”
“Đúng đấy, đúng đấy, về sau chúng ta năng qua lại nhé.”
Lục Dao vốn dĩ không chuẩn bị nhiều lời, đối mặt với nhiều người lạ như vậy, cô cũng không biết nói gì. Trước đó bác cả cũng không bảo cô phải phát biểu, làm cô hiện tại có chút lúng túng. May mắn mọi người đã đỡ lời giúp cô.
Sự thiện ý của mọi người đối với Lục Dao đều lọt vào mắt Mạnh Tình Ngọc, nhưng trong mắt cô ta, cảnh tượng này lại ch.ói mắt vô cùng. Cô ta làm sao có thể chịu đựng được việc Lục Dao được nhiều người ủng hộ như vậy, trong khi cô ta lại bị mọi người cô lập!
Một phần đại lễ không thành, vậy thì cô ta sẽ tặng cô hai phần đại lễ! Mọi người không phải đều ủng hộ cô sao? Nếu để người ta biết Lục Dao thực chất chỉ là một con "giày rách" bị người ta chơi chán, cô ta muốn xem thử còn có ai sẽ nịnh bợ cô, Giản Thành còn có thể cần cô nữa hay không!
Mạnh Tình Ngọc bưng chén nước trà trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch, lúc đặt ly xuống bàn phát ra một tiếng "cạch" thật lớn.
