Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 536: Đòn Tấn Công Thứ Hai: Nguồn Gốc Số Tiền Lớn
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:36
Bầu không khí đang vô cùng náo nhiệt, lăng là bị động tác ném cái ly của cô ta làm cho yên tĩnh lại. Mọi người sôi nổi nhìn về phía cô ta.
Mạnh Tình Ngọc cũng không thoải mái hào phóng để cho bọn họ nhìn, sau khi ném cho Lục Dao một ánh mắt châm chọc, cô ta chậm rãi đứng lên.
Hai cha con Mạnh Thường Phong ngồi cách cô ta khá xa, muốn ngăn cản đã không còn kịp nữa.
“Mạnh Tình Ngọc, con ngồi xuống cho cha!”
Mạnh Thường Phong thấp giọng quát lớn.
Đối diện với khuôn mặt xanh mét của cha, Mạnh Tình Ngọc không những không dừng lại, ngược lại còn đưa cho ông ta một ánh mắt an tâm. Sự việc tiếp theo, cô ta nhất định sẽ lật ngược thế cờ! Lục Dao hôm nay nhất định phải khóc lóc rời đi!
Thấy Mạnh Tình Ngọc đứng lên, mọi người đều nín thở, lẳng lặng chờ đợi xem chuyện gì xảy ra. Nhưng Sử Vận làm nữ chủ nhân, cũng sẽ không một câu đều không nói. Bà buông đũa trong tay xuống, động tác thong thả ung dung, giọng nói không nhanh không chậm:
“Mạnh Tình Ngọc, sao thế, cô còn muốn gây sự à?”
Mạnh Tình Ngọc không nhìn Sử Vận, mà nhìn về phía Lục Dao cũng đang đứng.
“Lục Dao, cảm giác được mọi người ủng hộ, có phải rất tuyệt không?”
Nghe vậy, Lục Dao cong môi cười:
“Tôi chỉ là một vãn bối. Cô nói tôi được một đám trưởng bối ủng hộ, Mạnh Tình Ngọc, cô chính là nghĩ về các vị chú bác, thím dì đang ngồi đây như vậy sao?”
“Còn nữa, cô khen tôi như vậy, tôi thật đúng là không dám nhận.”
“Tôi cũng không thấy ra mọi người có ý ủng hộ tôi, chúng tôi chỉ là nói chuyện phiếm bình thường, mọi người cũng chỉ đơn thuần hoan nghênh ba anh em chúng tôi, chúc mừng cho chúng tôi. Không biết Mạnh Tình Ngọc cô là nghĩ thế nào?”
Người đang ngồi muốn nịnh bợ Lục Dao thật sự là có. Cũng có người thật lòng muốn qua lại với cô, tỷ như Sử Vận, Điền Tĩnh và Hầu Tú Phương, địa vị các bà vốn không thấp, qua lại với Lục Dao chỉ là đơn thuần thưởng thức con người cô. Cho dù có người muốn nịnh bợ, kia cũng là âm thầm, bị Mạnh Tình Ngọc nói toạc ra như vậy, đám phụ nữ vừa mới nói chuyện sắc mặt nháy mắt đen lại.
Đây không phải nói rõ là bóc mẽ các bà sao! Trong lòng đối với Mạnh Tình Ngọc hận ý lại tăng thêm vài phần.
Mạnh Tình Ngọc không ngờ cô ta còn chưa tung ra đại chiêu đã bị Lục Dao một câu nói kéo thêm bao nhiêu kẻ địch. Cái cô Lục Dao này, cô ta vẫn là quá xem nhẹ rồi. Bất quá, không sao cả, những lời tiếp theo của cô ta tuyệt đối có thể xoay chuyển cục diện.
Cô ta cố trấn định, nhìn Lục Dao, đáy mắt hiện lên một tia khinh thường:
“Lục Dao, cô cũng không cần ở trước mặt mọi người đ.á.n.h tráo khái niệm, nói sang chuyện khác.”
“Công phu mồm mép của cô, mấy ngày nay tôi đã sớm lĩnh giáo rồi, người bình thường quả thật không so được.”
Mạnh Tình Ngọc ngữ khí châm chọc. Giản Thành quét một ánh mắt lạnh lẽo qua, Mạnh Tình Ngọc sợ tới mức rùng mình một cái. Bất quá rất nhanh, cô ta liền không nhìn về phía bên kia nữa, nội tâm tự nhủ vô số lần phải bình tĩnh, nhất định phải từng bước một, làm cho Lục Dao hoàn toàn thối nát.
Nghe được lời này, Lục Dao lại nhếch môi cười một cái:
“Cảm ơn cô đã khen ngợi, nhanh mồm dẻo miệng vẫn luôn là sở trường của tôi.”
Mạnh Tình Ngọc: “...”
Mọi người: “...”
Lục Dao không thích vòng vo tam quốc lãng phí thời gian:
“Cô có cái gì muốn nói trước mặt mọi người thì nói đi, đừng dây dưa dây cà, lãng phí thời gian của mọi người.”
Lục Dao đã đoán được đại khái Mạnh Tình Ngọc muốn nói gì. Rốt cuộc, điểm yếu mà cô ta có thể lôi ra vốn dĩ không nhiều lắm. Mạnh Tình Ngọc khẳng định là muốn mượn cơ hội này hoàn toàn đ.á.n.h sập cô, làm cô mất mặt trước mọi người! Cô liền xem thử, Mạnh Tình Ngọc rốt cuộc muốn nói thế nào.
Thấy cô vẫn trấn định như vậy, Mạnh Tình Ngọc cười nhạo một tiếng:
“Lục Dao, còn cố chống đỡ sao? Cô không sợ lời tôi nói ra sẽ làm cô thân bại danh liệt à?”
Lục Dao nhún vai, vẻ mặt không sao cả:
“Vậy cô cứ nói đi.”
Sắc mặt Sử Vận khó coi. Cái cô Mạnh Tình Ngọc này năm lần bảy lượt gây phiền toái cho Lục Dao ở nhà bà, đây rõ ràng là không cho nhà bà mặt mũi!
“Mạnh Tình Ngọc, trước khi cô nói chuyện, tôi cần thiết nhắc nhở cô. Nếu lời cô nói là sự thật, tôi và bác cả cô không còn gì để nói. Nhưng nếu cô nói dối, vậy đừng trách tôi làm bác gái không cho các người mặt mũi.”
Vợ chồng Mạnh Thường Phong ngay cả con cái cũng không quản được. Hai người nhìn con gái làm loạn, Mạnh Thường Phong rống lên một tiếng rồi lại im bặt, đây là quản không được hay là không muốn quản a?
Mạnh Tình Ngọc nhìn về phía Sử Vận, tự tin mười phần:
“Bác gái, lời cháu nói tuyệt đối là sự thật. Cháu không muốn mọi người đều bị Lục Dao che mắt.”
Nói rồi, Mạnh Tình Ngọc quay mặt về phía mọi người, cao giọng nói:
“Các vị chú bác, vừa rồi trước khi mọi người đến đây, Lục Dao đã hết lời ca ngợi y thuật của ông nội cô ta tốt thế nào.”
“Mạnh Tình Ngọc, là tôi khen, không phải Dao Dao nói,” Sử Vận lập tức ngắt lời cô ta, “Dao Dao từ đầu đến cuối chưa từng tự khen mình hay ông nội con bé.”
Sử Vận không chút khách khí vạch trần cô ta.
Mạnh Tình Ngọc trên mặt không được tự nhiên lắm, cô ta còn không phải muốn đổ hết tội lỗi lên đầu Lục Dao sao!
“Được, nhưng mọi người có nghĩ tới không, Lục Dao mới đến, nhà của cô ta là ở đâu ra?”
Cô ta một cô gái mười mấy tuổi, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Nghe vậy, mọi người đều suy nghĩ.
