Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 537: Hai Vạn Đồng Và Lời Vu Khống Đê Tiện
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:37
“Nhà ở bên Đại học Đế Đô, thuê chắc cũng không tốn bao nhiêu tiền đâu nhỉ?”
“Đúng đấy, bên khu đại học tương đối hẻo lánh, chỉ có sinh viên ở, sinh viên thì nghèo rớt mồng tơi, làm gì có tiền, tiền thuê một tháng chắc cũng chỉ hai ba mươi đồng.”
“Giản Thành một tháng lương cũng có 5-60 đồng đấy, thuê gian nhà không thành vấn đề.”
“Là đạo lý này.”
Lục Dao ở một bên cười. Quả nhiên, Mạnh Tình Ngọc nói chính là chuyện này.
Quay đầu nhìn Giản Minh và Giản Tiểu Muội một cái, hai người hiểu ý liền đứng lên. Tiêu điểm của mọi người lúc này đều dồn vào Mạnh Tình Ngọc và Lục Dao, căn bản không phát hiện trên bàn tiệc thiếu mất hai người.
Hà Kính Quốc nhìn Lục Dao, nhớ tới một chuyện, cũng chần chờ.
Nghe mọi người đều nói là thuê, Mạnh Tình Ngọc cười. Thực tốt, đang phát triển theo đúng dự đoán của cô ta.
“Các vị trưởng bối, mọi người cho rằng y quán của Lục Dao là thuê sao? Cô ta căn bản không phải thuê nhà, mà là bỏ tiền ra mua!”
Mạnh Tình Ngọc đột nhiên cao giọng, dị thường kích động:
“Hai gian y quán đó, Lục Dao đã thanh toán hai vạn đồng, tính cả đất, mua đứt luôn!”
Lời vừa dứt, người ở đây đều kinh hô ra tiếng.
“Trời ơi, thật hay giả vậy? Hai vạn đồng á?”
“Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Đừng nói bậy, nói không chừng lại là Mạnh Tình Ngọc đang bịa chuyện đấy. Cô ta ngốc, bà cũng đi theo ngốc à.”
Cái này, mọi người không lên tiếng nữa. Đúng vậy, Mạnh Tình Ngọc người này không thể tin tưởng được a.
Lục Dao ở một bên cười. Quả nhiên, Mạnh Tình Ngọc muốn chính là phản ứng này của mọi người. Hưởng ứng càng mãnh liệt, đả kích đối với cô càng lớn, Mạnh Tình Ngọc cũng càng đạt được mục đích ở mức độ lớn hơn.
“Lục Dao, có muốn tôi gọi chủ cũ của căn nhà cô mua tới đây không? Các người đối chất một chút, xem căn nhà này là cô thuê, hay là cầm hai vạn đồng mua?”
Mọi người sôi nổi nhìn về phía cô.
Lục Dao vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ môi dưới, tà tứ gợi lên khóe môi, liếc xéo Mạnh Tình Ngọc một cái:
“Mạnh Tình Ngọc, hà tất tìm nhân chứng làm gì, phiền toái lắm.”
Mạnh Tình Ngọc ngẩn ra. Cô ta đây là có ý gì?
Ngay lúc cô ta đang nghĩ xem Lục Dao muốn nói gì, thì nghe được Lục Dao không nhanh không chậm nói:
“Nhân chứng thì không cần đâu. Nhà và đất, xác thật là tôi bỏ ra hai vạn đồng để mua.”
Lời này vừa ra, toàn trường yên tĩnh một giây. Một giây sau, thay thế chính là tiếng ồn ào náo động.
“Trời ơi, cô ấy lấy đâu ra hai vạn đồng vậy?”
“Đó là hai vạn đồng đấy!”
“Chính là a, đừng nói là Mạnh Tình Ngọc nghi ngờ, tôi cũng phải nghi ngờ.”
Giản Thành nhíu mày, ánh mắt càng thêm âm lãnh, nhìn chằm chằm Mạnh Tình Ngọc hận không thể chọc thủng đầu cô ta. Hà Kính Quốc cũng kinh ngạc không thôi. Dao Dao, con bé lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Phản ứng của mọi người Lục Dao đều thu vào trong mắt, cô biết, Mạnh Tình Ngọc muốn chính là cái phản ứng này.
“Lục Dao, mọi người đều đang hỏi cô đấy, cô nói đi chứ. Hai vạn đồng này, rốt cuộc cô lấy từ đâu ra?”
Lục Dao nhàn nhạt liếc cô ta một cái:
“Tiền của tôi từ đâu ra thì có quan hệ gì lớn đến cô? Hay là cô muốn làm chủ cái nhà tôi, làm chủ tôi?”
Mạnh Tình Ngọc không phải muốn làm lớn chuyện sao? Được thôi, cô sẽ bồi cô ta làm loạn, càng lớn càng tốt.
“Lục Dao, cô còn ở đó đ.á.n.h trống lảng,” Mạnh Tình Ngọc hừ hừ, “Đúng vậy, cô có bao nhiêu tiền xác thật không liên quan đến tôi, cũng không liên quan đến mọi người. Nhưng là, có liên quan đến Giản Thành!”
“Bởi vì Giản Thành căn bản không có khả năng lấy ra nhiều tiền như vậy, vậy thì tiền của cô, rốt cuộc là thông qua con đường nào mà có?”
Lời này nói ra liền dẫn người ta liên tưởng lung tung a. Đúng vậy, tiền này ở đâu ra?
Lục Dao lại sinh ra với khuôn mặt xinh đẹp như vậy, chuyện này...
“Chồng tôi đúng là không lấy ra được nhiều tiền như vậy. Hơn nữa, tôi cũng có thể nói rõ cho cô biết, tiền mua nhà, chồng tôi không bỏ ra một xu.”
Là một xu cũng chưa lấy.
Sử Vận đã sớm biết "chân tướng" âm thầm cười cười, bà còn nhớ rõ lời giải thích của Lục Dao với bà. Tiền của Giản Thành, chỉ có Lục Dao cô mới có thể tiêu.
“Vậy cô nói cho mọi người biết đi, tiền này của cô làm sao mà có?”
Lục Dao ha hả hai tiếng, nhìn chằm chằm Mạnh Tình Ngọc, buồn cười hỏi:
“Việc này liên quan gì đến cô? Cô là ai của tôi a, cần cô phải chõ mõm vào việc người khác?”
Lục Dao nói kỳ thật không sai, người khác có bao nhiêu tiền thì liên quan gì đến bọn họ, làm như vậy chỉ là lo chuyện bao đồng. Chỉ là, ở cái thời đại này, ai mà đùng một cái lấy ra được hai vạn đồng chứ? Đây mới là chỗ khiến người ta khó hiểu. Gia đình Mạnh Thường Phong sở dĩ vẫn luôn im lặng cũng là vì đạo lý này.
“Tôi lo chuyện bao đồng, xác thật là tôi sai. Nhưng còn cô lén lút gặp gỡ đàn ông, lợi dụng thân xác của mình để kiếm tiền, tôi so với cô, kia thật đúng là không đáng nhắc tới a.”
“Một con giày rách như cô, còn dám đứng đây lên mặt dạy đời sao?”
