Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1291: Cứu Chị Với (1)

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:05

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không ngâm nữa, em đi tắm rồi ngủ luôn đây. Buồn ngủ quá rồi."

Lục Kiến Sâm đứng dậy, vừa định đi xả nước giúp Tiểu Khê thì đột nhiên phát hiện trên áo cô có vài hạt cát.

Anh ngẩn người, nghi hoặc hỏi: "Em vừa... đi sa mạc à?"

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đi trồng cây đó! Lần sau em lại đi nữa."

Trồng cây dễ kiếm điểm công đức hơn hẳn dọn rác, cô đang định sau này đi trồng vài nghìn gốc cây cho xong.

Cô thậm chí còn cảm thấy, hệ thống bắt cô học cái Thuật Phục Hồi Linh Mộc Cấp Hai, có lẽ cũng là để tiện cho việc trồng cây.

Lục Kiến Sâm nói: "Lần sau nhớ gọi anh theo."

Tuy anh không nói rõ, nhưng thật ra vẫn không yên tâm để Tiểu Khê đi một mình đến sa mạc như vậy.

Đặc biệt là còn đi vào ban đêm.

Cố Tiểu Khê lại xua tay: "Anh lo việc của anh đi, trồng cây là em phải tự làm."

Cây Lục Kiến Sâm trồng thì không tính vào điểm công đức của cô mà!

Đã không được tính, cô cũng chẳng cần anh phải đi theo.

Anh còn có việc khác cần làm.

Chuyện công đức, cô cũng không thể nói kỹ cho Lục Kiến Sâm được, nên sau đó cô đi tắm, dùng Thuật Hong Khô làm khô tóc rồi leo lên giường ngủ luôn.

Lục Kiến Sâm thấy cô vừa đặt đầu xuống gối là ngủ ngay, biết là cô thực sự rất mệt nên cũng không quấy rầy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, rồi cũng nằm xuống ngủ cùng. ...

Hai ngày sau đó, Cố Tiểu Khê vẫn bận rộn với các hoạt động khám bệnh miễn phí và chương trình đổi đồ cũ lấy đồ mới.

Dù bận rộn cả hai ngày, cũng chỉ tích được 391 điểm công đức, nhưng cô cảm thấy rất có ý nghĩa.

Sáng sớm ngày 30 Tết, cô nói với người nhà một tiếng rồi lại ra ngoài.

Có điều, lần này cô không đi khám bệnh lưu động nữa, mà quay lại trực ở phòng y tế của Trường Quân đội Tây Ninh.

Có lẽ vì là Tết, ai về quê thì về, còn người ở lại cũng chẳng muốn đến phòng y tế làm gì, nên nơi này khá vắng vẻ.

Nhưng mỗi người đi ngang qua phòng y tế đều sẽ ghé đầu vào chào cô một câu.

Tầm mười giờ sáng, chủ nhiệm Khang đến, mang cho cô một túi gạo, hai hộp sữa bột, hai mươi cân thịt lợn, một cân đường đỏ, và thêm một phong bao lì xì một trăm tệ.

"Bác sĩ Cố, vất vả cho cô rồi! Hôm nay trực tới bốn rưỡi chiều là có thể về nhà rồi nhé. Mấy thứ này là phúc lợi Tết dành cho cô."

"Vâng, cảm ơn chủ nhiệm Khang ạ!" Cố Tiểu Khê mỉm cười cảm ơn.

"Khách sáo gì chứ, đây là thứ cô xứng đáng nhận mà. Lục Kiến Sâm đi làm nhiệm vụ rồi à? Tối nay cô ăn Tết ở đâu thế?" Chủ nhiệm Khang hỏi thêm.

"Tôi đặt vé tối nay về Kinh Đô, bọn tôi đã hẹn nhau về thăm nhà một chuyến."

Nghe cô nói vậy, chủ nhiệm Khang lập tức đề nghị: "Mấy giờ có vé thế? Cần tôi đưa cô ra bến không?"

Cố Tiểu Khê cười lắc đầu: "Không cần đâu ạ, Tết nhất rồi, đến lúc đó tôi và Lục Kiến Sâm đi cùng nhau. Nếu bên anh ấy sắp xếp được, có khi bọn tôi đi máy bay cũng nên, rất nhanh thôi."

"Được, được, có việc gì cứ tới nhà tôi tìm nhé."

"Vâng." Cô đáp lời, rồi lấy một hộp y tế từ sau quầy ra đưa cho ông ấy.

"Chủ nhiệm Khang, đây là hộp t.h.u.ố.c tôi chuẩn bị cho gia đình, bên trong toàn là t.h.u.ố.c cơ bản cần dùng. Trước kia tôi từng chuẩn bị cho đơn vị ở Quân khu Thanh Bắc rồi, giờ nhân dịp Tết, tôi định tặng anh một hộp. Chỉ là sợ Tết nhất mang quà biếu thì có phần không tiện."

Chủ nhiệm Khang nghe xong cười ha ha: "Không sao, không sao, tôi không câu nệ mấy chuyện đó đâu. Nếu mà bị bệnh thì Tết cũng phải uống t.h.u.ố.c thôi! Quà này thực tế lắm, cô chu đáo quá rồi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.