Thập Niên 70: Trọng Sinh Xong Tôi Được Viên Sĩ Quan Mạnh Nhất Hết Mực Cưng Chiều - Chương 1292: Cứu Chị Với (2)
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:05
Ông ấy đã từng nghe qua, những gói t.h.u.ố.c cấp cứu mà Cố Tiểu Khê chuẩn bị cho Quân khu Thanh Bắc, là thứ mà tất cả các quân khu đều muốn có.
Có những loại t.h.u.ố.c, muốn mua cũng chẳng mua nổi.
Vì quá vui mừng, chủ nhiệm Khang lại nói chuyện với Cố Tiểu Khê thêm một lúc nữa rồi mới rời đi.
Buổi trưa, khi Cố Tiểu Khê đang ăn cơm thì cuối cùng cũng có một bệnh nhân tới phòng y tế.
Nhưng vì chỉ là ho nhẹ, nên cô chỉ kê một chai siro ho tự chế rồi để bệnh nhân về.
Hai giờ chiều, thấy không có ai đến nữa, Cố Tiểu Khê tranh thủ dọn dẹp kỹ lưỡng cả phòng y tế một lượt, sắp xếp lại toàn bộ t.h.u.ố.c men và dụng cụ.
Nghĩ tới chuyện sắp Tết rồi, cũng nên có chút không khí lễ hội, cô liền lên cửa hàng trao đổi mua một xấp giấy đỏ, cắt hai bức họa tiết dán kính có chữ.
Một cái viết chữ "Bình an", một cái viết "Sức khỏe".
Cắt xong, cô lấy keo dán dán chúng lên hai khung cửa sổ của phòng y tế.
Vì vẫn còn khá nhiều giấy đỏ, cô tiện tay cắt thêm vài bức chữ "Phúc", định tan làm thì mang về nhà.
Đang lúc cô thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, mong ngóng được tan làm, thì hai học viên quân sự vội vã khiêng một người phụ nữ đầy m.á.u me vào.
"Bác sĩ Cố, bác sĩ Cố, cô mau tới xem người này đi, chị ấy chảy nhiều m.á.u lắm."
Cố Tiểu Khê giật mình hoảng hốt, vội vàng tiến lên cầm m.á.u cho người đó.
Nhưng khi lau đi m.á.u trên mặt và thấy rõ diện mạo người phụ nữ ấy, cô lại sửng sốt.
Vì người đó không ai khác, chính là Cố Tân Lệ.
Cô ta thật sự đã tìm được đến Trường Quân đội Tây Ninh?
Sau khi cầm m.á.u xong, cô không vội làm cho Cố Tân Lệ tỉnh lại, mà trước tiên truyền dịch cho cô ta, đồng thời hỏi hai học viên đưa người đến.
"Các cậu gặp cô ta ở đâu? Sao lại toàn thân đầy m.á.u thế này?"
Hai học viên quân sự lắc đầu: "Bọn em cũng không rõ. Bọn em vừa từ bên ngoài trở về, lúc đến gần cổng trường thì thấy cô ấy nằm trong một vũng m.á.u. Bọn em cũng không biết rốt cuộc cô ấy gặp phải chuyện gì. Bác sĩ Cố, cô ấy chảy nhiều m.á.u như vậy, có c.h.ế.t không ạ?"
Cố Tiểu Khê lập tức lắc đầu: "Yên tâm, cô ta không c.h.ế.t được đâu. Tôi quen cô ta. Các cậu cứ đi làm việc đi."
Hai học viên nghe vậy thì kinh ngạc: "Bác sĩ Cố, cô thật sự quen cô ấy à?"
Cố Tiểu Khê lại gật đầu: "Ừ. Nhưng cô ta chắc là trốn khỏi trại cải tạo lao động đấy. Việc này hai cậu hãy đi báo cáo trước đã, chờ cô ta tỉnh lại thì liên hệ với trại cải tạo bên đó."
"Vâng... vâng ạ!"
Hai học viên hoảng hốt gật đầu, vội vã rời đi làm báo cáo.
Chờ hai người rời đi, Cố Tiểu Khê mới dùng kim châm cứu kích thích cho Cố Tân Lệ tỉnh lại.
Vừa nhìn thấy Cố Tiểu Khê, Cố Tân Lệ liền òa khóc nức nở.
"Cố Tiểu Khê, em cứu chị với... Chị không muốn c.h.ế.t! Chị thật sự không muốn c.h.ế.t đâu!"
Cố Tiểu Khê hừ nhẹ một tiếng: "Chị đi cải tạo thôi mà, cùng lắm thì vất vả chút, ai lại muốn g.i.ế.c chị chứ?"
"Thật mà, thật sự có người muốn g.i.ế.c chị! Cố Tiểu Khê, nếu chị không trốn thì đã c.h.ế.t rồi! Em cứu chị với... Sau này chị nghe lời em hết, gì cũng được."
Cố Tân Lệ khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trông thực sự rất t.h.ả.m thương, cũng thực sự rất sợ hãi.
"Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Sao chị lại chạy tới Trường Quân đội Tây Ninh?" Cố Tiểu Khê trầm giọng hỏi.
Cố Tân Lệ hít mũi, c.ắ.n răng nói: "Là ông nội chị muốn g.i.ế.c chị, ông ta căn bản chưa c.h.ế.t! Thật đấy, Cố Tiểu Khê, em đừng nghĩ chị bị điên, chị thật sự đã nhìn thấy ông ta rồi, ông ta còn sống, sống rất tốt nữa."
Cố Tiểu Khê ngẩn ra một chút: "Chị có phải đã gặp một người trông y hệt ông cụ Cố không?"
