Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 83
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:04
Không sao không sao, mau vào đi.
Bà Lưu là người thông minh, đương nhiên biết tại sao Đường Uyển lại đi ra ngoài một lát, nhưng bà cũng không để bụng. Dù sao trước đó đôi bên đều là người lạ, không tin tưởng nhau cũng là chuyện bình thường.
Những người khác cũng không có ý kiến gì, cửa vừa đóng lại, bà Lưu khẽ ra hiệu im lặng.
Mọi người nói nhỏ thôi, tôi có cân ở đây.
Chị Lưu cứ yên tâm, chị có chuyện tốt mà nhớ đến bọn tôi thì bọn tôi đời nào lại hại chị.
Đúng đấy, em gái ơi, cho chị một cân thịt, lấy xong chị đi ngay.
Toàn là những người sảng khoái, Đường Uyển thao tác cũng nhanh nhẹn. Biết thịt của mình đều đã được cân sẵn nên cô cũng chẳng buồn cân lại làm gì. Chỉ trong vài phút, hơn ba mươi cân thịt trong gùi của Đường Uyển đã bị tranh mua sạch bách.
Hôm nay cô kiếm được tổng cộng bốn mươi bảy đồng. Đường Uyển đeo chiếc gùi trống không lên vai, nói với bà Lưu:
Cảm ơn chị nhé, em đi trước đây.
Chờ khi không còn ai khác, bà Lưu mới phấn khởi nói với Đường Uyển: Em gái à, em cứ yên tâm, chị đây làm việc uy tín lắm. Sau này nếu có đồ gì tốt, cứ đến cổng này gọi tên chị là tìm được chị ngay.
Hèn gì bà ấy lại niềm nở như vậy, hóa ra là muốn hợp tác lâu dài.
Dạ vâng chị.
Đường Uyển không phải kiểu người làm việc tuyệt đường lui, biết đâu sau này làm ăn lâu dài lại vẫn tìm đến đây.
Bà Lưu định tiễn Đường Uyển ra về thì đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa vang lên. Hai người nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ hoảng hốt.
Chị Lưu ơi, là em đây.
Bên ngoài vang lên một giọng nói quen thuộc với bà Lưu, bà mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau đó mở cửa ra, bên ngoài đúng là Chu Hiểu Hà cùng đơn vị.
Sao cô lại tới đây?
Bà Lưu bực mình thở hắt ra một hơi, vừa rồi bà suýt nữa tưởng có người đi báo cáo bọn họ đấy.
Nghe nói ở đây có thịt, có thể chia cho tôi một ít không?
Ánh mắt Chu Hiểu Hà chuyển sang nhìn Đường Uyển, cô lập tức lắc đầu bảo:
Cháu không có.
Thứ nhất là vì thực sự đã hết, thứ hai là cái cô Chu Hiểu Hà này cứ lén lút nhìn vào trong nhà, mắt đảo liên hồi trông không giống người tốt lành gì.
Chị Lưu, sắp mấy tháng rồi đám trẻ nhà em không thấy miếng mỡ nào, chị chia cho em một ít được không?
Chu Hiểu Hà nhìn bà Lưu đầy vẻ van nài, bà Lưu có một khoảnh khắc mủi lòng. Nhưng nghĩ đến việc Chu Hiểu Hà bình thường vốn là kẻ mồm mép, bà lại nói: Thật sự không có đâu, chắc cô nghe nhầm ở đâu rồi.
Rõ ràng tôi thấy mấy người kia đều cầm thịt mang về, thật là keo kiệt!
Chu Hiểu Hà tức giận dậm chân một cái rồi chạy biến đi.
Bà Lưu hơi ngại ngùng nói với Đường Uyển: Em gái à, cái cô Chu Hiểu Hà này miệng rộng lắm, lại hay đưa chuyện nên chị mới không muốn đổi cho cô ta.
Cháu hiểu mà.
Đường Uyển nghĩ đến ánh mắt không thiện chí của Chu Hiểu Hà, liền nhắc nhở bà: Chị ơi, chị đừng tiễn cháu nữa. Cái người kia tâm tính đã không tốt thì có khi lại làm chuyện gì đó mất lý trí đâu, chị mau giấu số thịt trong nhà đi.
Em nói đúng đấy, em tự biết đường thì mau đi đi nhé.
Bà Lưu vội vàng tiễn Đường Uyển ra cửa rồi chắc chắn là đi giấu thịt ngay. Còn Đường Uyển đeo gùi vừa ra khỏi khu tập thể, kết quả là đi chưa được bao xa đã thấy người của ban quản lý đường phố hét lớn:
Đứng lại!
Thôi xong, cái bà kia đi báo cáo thật rồi sao?
Đường Uyển đâu có dám dừng lại, cô vắt chân lên cổ mà chạy, chạy cực nhanh dù trong gùi chẳng còn gì. Ngộ nhỡ họ bắt được mấy người vừa mua thịt của cô để đối chất thì tính sao? Thế nên mặc cho phía sau cứ gào thét bảo đứng lại, Đường Uyển vẫn chạy như bay vào những con hẻm vắng người.
Phía sau, hai người đàn ông của ban quản lý chỉ tay về phía cô: Dừng lại! Dừng lại ngay!
Đường Uyển ngoái đầu nhìn một cái, thấy đối phương vẫn còn cách một đoạn khá xa, cô đời nào lại tự chui đầu vào rưới. May mà cô đã thám thính địa hình từ trước, vòng qua một con hẻm, nhân lúc không có ai cô liền chui tọt vào không gian.
Bên ngoài vẫn vang lên tiếng bước chân dồn dập, Đường Uyển ở trong không gian thở hồng hộc. Mẹ ơi, kích thích quá đi mất! Đúng là đùa giỡn với nhịp tim, sau này cô phải chú ý hơn mới được. Cũng may thời gian qua cô luôn tìm cơ hội lén tập luyện trong không gian, lại còn làm việc đồng áng, nếu không với cái thân thể tiểu thư yếu mềm của nguyên chủ thì có chạy đằng trời mới thoát.
Người của ban quản lý tìm vài vòng không thấy cô đâu, đành hậm hực bỏ đi chỗ khác tìm.
Xảy ra chuyện này làm Đường Uyển cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bán chác tiếp. Cô thay lại bộ quần áo hoa nhí của mình, tóc tết hai bên. Lớp trang điểm bẩn thỉu trên mặt cũng được tẩy sạch, làn da nguyên bản của cô vốn mịn màng xinh đẹp, dù để mặt mộc cũng đẹp đến nao lòng.
Trấn tĩnh lại nhịp tim vẫn còn đập thình thịch, Đường Uyển xác nhận bên ngoài không có ai mới đạp xe xuất hiện trở lại. Lần này cô thậm chí còn không mang theo gùi. Quả nhiên lúc đạp xe ra, cô thấy hai ông ban quản lý lúc nãy đang ngồi xổm ở đầu hẻm. Thấy Đường Uyển là một cô gái trẻ, trên người chỉ đeo một chiếc túi vải đơn giản, họ chỉ nhàn nhạt liếc nhìn một cái rồi dời mắt đi chỗ khác.
Lòng bàn tay Đường Uyển nắm ghi đông xe hơi rịn mồ hôi, cô giữ vẻ mặt tự nhiên đạp xe về phía tiệm cơm quốc doanh cách đó không xa. Khóa xe trước cửa tiệm, Đường Uyển vung vẩy b.í.m tóc bước vào trong. Cô móc phiếu lương thực và tiền túi ra gọi một phần sủi cảo bắp cải, nhân thịt đầy đặn. Vị nguyên bản còn ngon hơn cả những nhà hàng lớn ở hậu thế. Cô còn mua thêm hai phần mang về cho Lục Hoài Cảnh và Đường Chu.
Cô lấy đồng hồ trong túi ra xem, đã hai giờ rưỡi, có thể qua cổng nhà máy đường đỏ canh trước, ba giờ là có kết quả. Đường Uyển đạp xe thong thả dạo quanh thị trấn Sa Thổ một vòng rồi mới tới cổng nhà máy. Lúc này cổng nhà máy đã tập trung khá đông người, ai nấy đều căng thẳng và thấp thỏm nhìn chằm chằm vào bảng thông báo. Đường Uyển còn tinh mắt thấy cô nàng Xuân Lệ hồi sáng, cô bạn bên cạnh vẫn đang nịnh nọt bà ta:
Xuân Lệ này, cậu đừng lo, đợi cậu trở thành công nhân rồi thì sau này đừng có quên mình nhé.
Bành Thái khép nép lấy lòng Xuân Lệ, trong mắt ánh lên tia nhìn đầy quyết tâm.
