Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 84
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:04
Thi cử xong rồi, cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Cô gái tên Xuân Lệ ngược lại có vẻ thản nhiên hơn đôi chút, giống như họ, còn có không ít người cũng tham gia kỳ thi tuyển dụng này. Đường Uyển chen chúc trong đám đông đợi hết hổi này đến hồi khác, cuối cùng cũng đợi được đến đúng ba giờ chiều, người của Công đoàn nhà máy đường đỏ cầm một tờ giấy đỏ bước ra.
Bảng dán ra rồi!
Chẳng biết là ai thốt lên một tiếng kinh hãi, thế là đám đông trước cổng nhà máy điên cuồng chen lấn về phía trước. Chủ nhiệm Lâm của Công đoàn bực mình quát lớn: Chen cái gì mà chen, cái tên trên này nó chạy mất được chắc? Tất cả trật tự cho tôi, nếu tôi phát hiện ai gây rối, kể cả có thi đỗ cũng bị hủy tư cách.
Câu này vừa nói ra, mọi người sợ tới mức không dám làm càn, chỉ đành trân trân nhìn đối phương dán tờ giấy đỏ lên. Khoảng cách hơi xa, Đường Uyển còn chưa nhìn rõ tên trên đó thì đã nghe thấy Bành Thái kêu lên một tiếng.
Xuân Lệ, sao lại không có tên cậu?
Cô gái tên Xuân Lệ ngơ ngác nhìn tờ giấy đỏ, Đường Uyển cũng rốt cuộc nhìn rõ tên trên bảng.
Chỉ tiêu Công đoàn: Đinh Nguyên, Đường Uyển.
Còn tên của những công nhân phổ thông thì bị cô tự động bỏ qua, gương mặt nhỏ của Đường Uyển đỏ bừng vì phấn khích. Sự phấn khích này không chỉ vì công việc này bán đi có thể kiếm tiền, mà còn vì đây là sự công nhận mà cô dựa vào bản lĩnh của mình đạt được ở thời đại này!
Tiếp theo đó những người kia nói gì Đường Uyển đều không nghe lọt tai, cô bủn rủn chân tay chen ra khỏi đám đông, khóe miệng khẽ cong lên.
Xuân Lệ, tớ đỗ công nhân phổ thông rồi!
Bành Thái đứng bên cạnh phấn khích ôm lấy cánh tay Xuân Lệ, lại nghi hoặc lên tiếng: Cậu của cậu bình thường chẳng phải vẫn dạy cậu đó sao, sao lại không đỗ chứ?
Giọng điệu của Bành Thái vô thức mang theo vài phần hả hê, Xuân Lệ chẳng qua chỉ có xuất thân may mắn hơn cô ta một chút mà thôi. Xuân Lệ đang chìm đắm trong cảm xúc của mình nên không chú ý đến điều đó, cô nhẹ nhàng c.ắ.n môi.
Không đỗ thì thôi vậy, để tớ đi xem những nơi khác có kỳ thi tuyển dụng nào không.
Được, thế cậu đi xem đi, tớ đi đăng ký nhận việc đây.
Bành Thái phấn khích chạy biến đi, phớt lờ sự thất vọng trong mắt Xuân Lệ, đây là lần đầu tiên cô ta có cảm giác nở mày nở mặt.
Thấy vậy, mắt Đường Uyển khẽ đảo qua, cô tiến đến trước mặt Xuân Lệ.
Chào đồng chí.
Chào chị.
Xuân Lệ tính tình hiền lành, nghe vậy khẽ lau nước mắt, mỉm cười với Đường Uyển: Chị có việc gì không ạ?
Tôi tên Đường Uyển.
Đường Uyển hạ thấp giọng, nhưng lại khiến Xuân Lệ giật mình trợn tròn mắt. Có phải là Đường Uyển mà cô đang nghĩ tới không?
Đúng vậy, chính là tôi đã thi đỗ vào Công đoàn nhà máy đường đỏ.
Đường Uyển sợ cô ấy hiểu lầm, liền nói tiếp: Sáng nay đi ngang qua thấy mọi người đang đăng ký. Trước đây tôi từng làm kế toán ở nhà máy dệt thành phố Đông, cũng muốn thi thử xem sao. Kết quả thi xong về chồng tôi lại không cho tôi đi làm ở nơi xa thế này.
Cô bày ra vẻ mặt đầy bất lực: Anh ấy cũng có cái lý của anh ấy, tôi ở khu tập thể quân đội, đi đi về về đúng là tốn thời gian quá.
Chị không cần công việc này nữa sao?
Xuân Lệ phấn khích trợn mắt, sợ người khác nghe thấy nên cô ấy còn hạ thấp giọng xuống.
Tôi dĩ nhiên là muốn chứ, chỉ là không tiện thôi.
Vẻ mặt bất lực của Đường Uyển khiến Xuân Lệ nhìn thấy hy vọng, cô ấy kéo tay Đường Uyển nói: Đồng chí Đường, vậy chị... có thể bán lại công việc này cho tôi được không?
Nếu cô thực sự muốn thì tôi bán cho cô vậy.
Đường Uyển khẽ mím môi đầy vẻ đắng cay, dường như có chút miễn cưỡng. Xuân Lệ sợ cô hối hận nên vội vàng kéo Đường Uyển vào bên trong nhà máy đường đỏ.
Đợi gặp được cậu tôi, tôi sẽ đưa tiền cho chị ngay.
Lúc hai người vào trong, những người có tên trong danh sách cơ bản đã đăng ký xong. Sợ bị người khác nhìn thấy, Xuân Lệ đợi mọi người tản đi hết mới kéo Đường Uyển vào văn phòng Công đoàn.
Cậu ơi, chị Đường Uyển bán lại công việc cho cháu rồi, cậu có thể cho cháu mượn trước năm trăm tệ được không?
Cô ấy nói năng thẳng thừng, trong văn phòng lúc này không có ai khác, chính là Chủ nhiệm Lâm của Công đoàn, cũng chính là cậu của Xuân Lệ.
Cháu thực sự muốn chuyển nhượng công việc cho Xuân Lệ sao?
Chủ nhiệm Lâm kinh ngạc nhìn Đường Uyển, công việc này mỗi người một vị trí, ai thi đỗ công nhân chính thức cũng không nỡ chuyển nhượng. Dù sao thì đây cũng là bát cơm sắt mà.
Lúc đến thi cháu chưa tính đến khoảng cách từ nhà đến đây, chồng cháu lo lắng cháu đi đi về về không an toàn ạ.
Đường Uyển khẳng định chắc nịch bằng một cái gật đầu. Nguyên chủ giỏi kế toán, nhưng Đường Uyển thì không có hứng thú. Công việc này quá khô khan nhạt nhẽo, cô vẫn nên tìm thứ gì đó phù hợp với mình hơn.
Cậu ơi, chị Đường Uyển ở đơn vị quân đội, đi lại đúng là không tiện thật mà.
Xuân Lệ sắp cuống c.h.ế.t đi được, vội nháy mắt với Chủ nhiệm Lâm, ngộ nhỡ chị ấy hối hận thì tính sao? Thấy cháu gái mình nôn nóng như vậy, Chủ nhiệm Lâm tuy cảm thấy mức giá này hơi đắt một chút, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì thêm.
Đợi một chút.
Chủ nhiệm Lâm đi ra ngoài vài phút, rất nhanh đã mang về một túi giấy xi măng đưa cho Đường Uyển. Bên trong phồng lên, rõ ràng là tiền.
Đây là năm trăm tệ, ký tên vào đây thì công việc này thuộc về Xuân Lệ, không được hối hận đấy nhé.
Ông đưa thêm cho Đường Uyển một tờ giấy chứng nhận chuyển nhượng công việc. Công việc thời này không chỉ có thể chuyển nhượng mà còn có thể để người nhà làm thay, nên thủ tục rất đầy đủ.
Dạ vâng ạ.
Đường Uyển mở túi giấy ra kiểm tra sơ qua đống tiền mệnh giá mười tệ, rồi lần lượt ký tên mình lên tờ giấy.
