Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 163: Chó Dữ Hộ Chủ, Bài Học Cho Kẻ Vô Duyên
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:05
Diệp Hoan không nhận, trên mặt Đồng Lòng Lam hiện lên vẻ xấu hổ, bất quá vẫn có thể ổn định cảm xúc.
Cô ta còn huých người bên cạnh một cái, phá vỡ sự im lặng nói: “Ngụy Hồng, cậu không phải nói muốn tới tìm Diệp Hoan có việc sao? Có chuyện gì cậu mau nói đi.”
Chu Ngụy Hồng nhìn Diệp Hoan một cái, lại cúi đầu nhìn nhìn sân nhà họ Cố, bĩu môi nói: “Diệp Hoan, tôi tới để hòa giải với cậu. Cậu không phải thích Hà Vệ Đông sao, tôi trả anh ta lại cho cậu đấy.”
Diệp Hoan nghe mà như sấm nổ bên tai:?
Hà Vệ Đông?
Cô một chút ấn tượng cũng không có?
À, không đúng, Diệp Hoan từ trong ký ức của nguyên thân lôi ra được một đoạn như vậy: Hà Vệ Đông, gia cảnh hình như không tồi, người gầy như cây sào, đã từng thập phần ái mộ nguyên thân, nhưng sau lại bị Chu Ngụy Hồng cạy góc tường, còn đi khắp nơi nói nguyên thân thích Hà Vệ Đông.
Bất quá Hà Vệ Đông cùng người trong lòng của nguyên thân là Chu Ái Quân có đôi mắt tương tự nhau, cho nên thái độ của nguyên thân đối với Hà Vệ Đông còn có thể?
Diệp Hoan đối với việc thu hồi rác rưởi không có hứng thú, dứt khoát nói thẳng: “Cô thích Hà Vệ Đông thì cứ việc thích, tôi đối với việc thu hồi rác rưởi không có hứng thú. Còn nữa, tôi đã kết hôn, tôi đối với chồng và nhà chồng đều phi thường hài lòng, phiền toái về sau đừng tới đây phun lời xú uế.”
“Cậu…”
Lời này của Diệp Hoan rõ ràng là đang mắng cô ta đi khắp nơi c.ắ.n bậy. Chu Ngụy Hồng quả thực tức muốn c.h.ế.t, cuối cùng thở phì phì ném cho cô một phong thư: “Cậu quả thực không biết tốt xấu, nếu không phải để đưa thư cho cậu, cái chỗ này của cậu có mời tôi cũng không thèm tới.”
Diệp Hoan: “Tôi cảm ơn cô đã không tới.”
“Cậu, cậu sao lại như vậy hả?”
Chu Ngụy Hồng bị tức giận đến hai mắt đỏ bừng. Ngay khi cô ta còn muốn mắng thêm hai câu, bỗng nhiên “gâu gâu gâu” vài tiếng ch.ó sủa vang lên. Tiếp theo Tạ Kỳ Thành liền dắt theo hai con ch.ó đi ra, vừa thấy Diệp Hoan liền gọi: “Diệp tiểu thư?”
“A a a!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên. Chu Ngụy Hồng vừa định buông lời hung ác thì bị ch.ó đuổi dọa cho phát điên, cuối cùng cũng không rảnh tìm Diệp Hoan gây phiền toái, sợ tới mức cắm đầu bỏ chạy.
Cô ta vừa chạy vừa muốn phóng một câu tàn nhẫn: “Hừ, Diệp Hoan, cho dù cậu gả cho Cố bí thư thì thế nào, cậu còn không phải sinh ra một đứa ngốc sao.”
Diệp Hoan vừa nghe liền thay đổi sắc mặt: “Cô nói ai là kẻ ngốc?”
Chu Ngụy Hồng còn không chịu bỏ qua, thở phì phì nói: “Không phải đứa con trai trong cặp long phượng t.h.a.i của cậu sao? Nghe nói nó không biết nói, cũng không biết đi, người cứ ngơ ngơ ngác ngác, chỉ được cái mã ngoài xinh đẹp thì có ích lợi gì? Còn không phải là một đứa ngốc.”
Đại khái là sắp điên rồi, Chu Ngụy Hồng cơ hồ là liên tục nhảy múa trên đầu quả tim của Diệp Hoan.
Diệp Hoan lại càng tức càng bình tĩnh, trực tiếp không chút do dự hô một tiếng: “Lâm Đại, Lâm Nhị, vồ lấy cô ta cho tôi.”
Cô mà điên lên thì cũng có thể không cần mạng sống.
Hai con ch.ó cảnh sát giải nghệ đương nhiên có thể nghe hiểu ý tứ của chủ nhân, lập tức lao tới vồ ngã Chu Ngụy Hồng. Chu Ngụy Hồng cơ hồ trong nháy mắt bị phác gục, nhìn thấy hai con ch.ó lớn như vậy suýt chút nữa thì dọa ngất xỉu.
“Tôi không dám nữa, Diệp Hoan, tôi không nên ghen ghét cậu mà mắng con trai cậu, cậu mau gọi ch.ó về đi.”
Nếu đây không phải là ch.ó cảnh sát đã qua huấn luyện, cú vồ này thế nào cũng phải c.ắ.n cô ta bị thương.
Chu Ngụy Hồng là thật sự dọa điên rồi, lúc này ruột gan đều hối hận đến xanh mét, cô ta thật là điên rồi mới đến trêu chọc Diệp Hoan.
Vẫn là Đồng Lòng Lam bên cạnh bị dọa ngốc, vội vàng chạy tới cầu xin Diệp Hoan một hồi lâu, Diệp Hoan mới gọi hai con ch.ó trở về.
Diệp Hoan vẫn còn đang tức giận.
Đồng Lòng Lam trứng gà trong tay cũng không đưa ra được, đành phải đỡ Chu Ngụy Hồng đang đi khập khiễng ra khỏi Cố gia.
Đi ra ngoài, Đồng Lòng Lam nhìn nhìn Diệp Hoan, lại nhìn nhìn Chu Ngụy Hồng, thập phần cạn lời nói: “Cậu không phải tới để hòa giải với Diệp Hoan sao? Sao lại còn cãi nhau?”
“Diệp tiểu thư?”
Tạ Kỳ Thành quay đầu lại nhìn biểu tình trên mặt Diệp tiểu thư, cậu ta đều kinh hãi. Diệp tiểu thư trước nay đều bình thản, ưu nhã, bộ dáng lạnh lùng như vậy cậu ta chưa từng thấy qua.
Diệp Hoan hít sâu mấy hơi, mới định đem lá thư đối phương ném lại vứt đi.
Chỉ là vừa mở ra, một cái tên lập tức đập vào mắt, đồng t.ử Diệp Hoan co rụt lại thật mạnh: “Hứa Thanh Lâm, Đoàn văn công thành phố, đường XX số 108.”
Tay cô nắm c.h.ặ.t lá thư, rốt cuộc không ném nó đi.
Diệp Hoan thật sự không nghĩ tới, cô cho rằng cô xuyên qua rồi, người mà nguyên thân đi theo tư bôn sẽ không gặp lại, không nghĩ tới thật sự tới rồi.
Cô vốn định ném lá thư đi, nhưng khi mở ra, trong thư chỉ có một câu: “Muốn biết chuyện của chú Diệp sao? Vậy đến địa chỉ tôi để lại.”
Diệp Hoan:?
Diệp Hoan thật lâu không nói gì. Cô coi như đã biết vì sao nguyên thân lại cùng đối phương tư bôn. Cái tên Hứa Thanh Lâm này có thể nói có năm phần tương tự với người trong lòng của nguyên thân là Chu Ái Quân, cho nên tư bôn đến không hề gánh nặng?
“Diệp tiểu thư.”
Tạ Kỳ Thành lại gọi một tiếng, cuối cùng kéo suy nghĩ của Diệp Hoan trở lại.
Diệp Hoan thu hồi lá thư, hỏi Tạ Kỳ Thành một câu: “Tằng tẩu cùng các bảo bảo đâu?”
Vừa dứt lời, bỗng nhiên tiếng bước chân “đăng đăng đăng” vang lên. Tiểu khuê nữ mặc yếm đỏ, quần đùi nhỏ, tóc buộc chỏm hướng lên trời, lung lay chạy về phía cô.
“Mẹ, mẹ, nhớ, mẹ,”
Tiểu khuê nữ mềm mụp một chút nhào vào trong lòng n.g.ự.c Diệp Hoan. Đôi mắt to của tiểu cô nương đều là nước mắt, còn khóc nấc lên, tóm lại là nãi thanh nãi khí lên án mẹ còn chưa ôm bé.
