Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 164: Bức Thư Bí Ẩn, Sự Tàn Nhẫn Của Bà Ngoại

Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:05

Diệp Hoan thu lại tâm tư, cả trái tim đều bị tiểu khuê nữ chọc cho mềm nhũn.

“Bảo bối, mẹ cũng nhớ con. Ca ca đâu?”

Tiểu gia hỏa vừa nghe đến ca ca, lại từ trong n.g.ự.c cô trượt xuống, lung lay muốn đi tìm ca ca.

Diệp Hoan vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy con trai đang ở trong lòng n.g.ự.c Tằng tẩu, đôi mắt to đen nhánh nhìn cô.

Diệp Hoan mỗi lần đối diện với đôi mắt này, đều không cảm thấy con trai mình là kẻ ngốc.

Nhưng rất nhanh liền phải làm lễ thôi nôi, Diệp Hoan đem đồ vật mua cho lễ thôi nôi đưa cho Cố nãi nãi bỗng nhiên đi ra, lại lần nữa ôm con trai đến dưới gốc cây hợp hoan, chuẩn bị cổ vũ cậu bé đi bộ.

Diệp Hoan nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, chúng ta sắp một tuổi rồi. Một tuổi chúng ta có lễ thôi nôi, con nói xem con không biết đi không biết bò thì bắt đồ vật thế nào đây?”

Lần này thái độ của Diệp Hoan cứng rắn hơn nhiều: “Bằng không đến lúc đó bọn họ sẽ nói con là kẻ ngốc.”

Cô ôm cậu bé, bỗng nhiên vùi đầu vào cổ còn tràn ngập mùi sữa của con: “Chúng ta đi hai bước được không?”

“Mẹ không ngại con là dạng gì, nhưng con sẽ phải chịu đựng ánh mắt dị nghị của người đời.”

Diệp Hoan biết con còn nhỏ nghe không hiểu cô đang nói cái gì. Có người lớn ở đây còn đỡ, nếu không có người lớn, đứa nhỏ bị người ta nói nhiều như vậy, về sau còn có thể tốt sao?

Diệp Hoan lại nhớ tới hai tháng trước khi sinh con, cô tuần hoàn gặp ác mộng. Vậy có phải trong nguyên tác, anh trai cũng đã trải qua sự tổn thương từ mẹ ruột cùng đủ loại tổn thương từ thế giới bên ngoài hay không?

Chỉ là Diệp Hoan làm thế nào Cố Ninh An cũng lười phối hợp với cô.

Cố Ninh An căn bản không thèm để ý người khác có nói cậu là kẻ ngốc hay không, dù sao chính cậu biết mình không phải ngốc là được.

Đến nỗi người phụ nữ này, Cố Ninh An kỳ thật rất nhiều lần mềm lòng muốn chạy hai bước, nhưng cậu lại nghĩ, đầu óc cậu lại không có bệnh, vì cái gì phải chứng minh cho người khác thấy cậu không phải kẻ ngốc?

Cô không vui sao?

Cố Ninh An nhắm mắt lại, cậu mới không cần làm chính mình mềm lòng.

Bất quá cậu rốt cuộc không dám nhìn vào mắt mẹ ruột, cậu cũng không biết chính mình có thể đứng vững bao lâu. Người phụ nữ này thật là có bản lĩnh làm cho cảm xúc cậu vất vả lắm mới điều chỉnh tốt lại hoàn toàn rối loạn.

Hai ngày trước lễ thôi nôi của ca ca và muội muội, Diệp Hoan mang theo một bảo vệ khác đi một chuyến đến bên ngoài Đoàn văn công thành phố, nhưng ngoài dự đoán của Diệp Hoan, cô cư nhiên vồ hụt.

Cô căn bản không gặp được người.

Cô thậm chí còn đi vào Đoàn văn công tìm chủ nhiệm tra xét một lần, Đoàn văn công nói người này đã sớm từ chức, căn bản không còn đi làm ở đây nữa.

Diệp Hoan:?

Việc này quả thực là kỳ kỳ quái quái. Diệp Hoan tìm không thấy người liền đem lá thư này ném ra sau đầu.

Dù sao cô cũng không định cùng đối phương tư bôn, nếu đối phương không muốn gặp cô, Diệp Hoan cũng lười phản ứng.

Cũng may đơn vị phân cho cô xe, Diệp Hoan lúc trở về lại ngồi xe 2 tiếng đồng hồ mới về đến nhà. Ngày hôm nay, Diệp Hoan theo thường lệ dạy con trai tập bò tập đi.

Diệp Hoan lại phát hiện con trai vẫn chỉ ngồi, đối với việc bò, đi, còn có nói chuyện đều không hề hứng thú.

Cố mẫu đi ra thấy Hoan Hoan căng thẳng quá mức, liền pha cho cô một ly tráng men lớn sữa mạch nha, giọng nói dỗ dành như dỗ trẻ con: “Hoan Hoan, con đừng căng thẳng quá, An An không biết đi thì có sao đâu, lúc chọn đồ vật đoán tương lai bọn nó cũng có thể ngồi chọn là được mà.”

Diệp Hoan ngẩng đầu nhìn mẹ chồng, đột nhiên hỏi một câu: “Mẹ, mẹ nói xem An An có thể nghe hiểu lời người lớn nói không? Thằng bé có biết bắt cái gì không?”

Cố mẫu bị hỏi đến sửng sốt, do dự nói: “Hẳn là có thể đi? Mẹ cảm giác lúc chúng ta mắng An An, đôi mắt thằng bé rất có thần.”

Diệp Hoan nghe xong thập phần bất đắc dĩ:?

Cố Ninh An, người cảm thấy bà nội đều bị mẹ lây bệnh:?

Sắp đến tiệc thôi nôi, Diệp Hoan cũng cho rằng sẽ cứ thế sóng yên biển lặng mà qua đi.

Ai biết ngày hôm sau, Diệp Hoan mới vừa tan tầm trở về thì mẹ ruột của nguyên thân liền tới.

Lần này tới bà ta hoàn toàn nổi bão, chất vấn Diệp Hoan chỉ một câu: “Đài phát thanh của mày tuyển nhiều người như vậy, vì cái gì không chọn em trai em gái mày?”

“Sớm biết như vậy, lúc trước sinh mày ra thà tao ném mày đi còn hơn.”

Đại khái là tức giận quá mức, Thẩm Kiều Mai nói chuyện có chút không lựa lời, cơ hồ là thở phì phì nói: “Hiện tại cái cặp long phượng t.h.a.i này còn có một đứa là kẻ ngốc.”

“Sớm biết rằng mày gả vào Cố gia chẳng giúp được cái tích sự gì, lúc trước thà chọn một thằng thành thật mà gả còn hơn.”

Thẩm Kiều Mai cơ hồ là chỉ vào hướng Cố Ninh An, “Mày mang theo một đứa ngốc t.ử sinh hoạt, mày về sau đi ra ngoài đều phải bị người ta chọc cột sống. Mày làm cho em trai em gái mày về sau làm sao mà nói chuyện đối tượng? Tìm cái cớ, đem nó ném đi. Dù sao cũng là một đứa ngốc lãng phí lương thực.”

Bà ta nói chuyện ngón tay còn chỉ vào Cố Ninh An, cơ hồ là từ đầu tới đuôi không mang theo thở dốc.

Ngày thường Thẩm Kiều Mai không phải như thế, lần này là do hai đứa con xuống nông thôn viết thư trở về nói bọn họ mùa đông năm trước tay bị nứt nẻ, còn hỏi “Tiết mục quảng bá của chị gái có phải thực hot không?”.

Thẩm Kiều Mai vừa nhớ tới đài phát thanh tổng cộng tuyển gần mười người, cố tình đối với em ruột của mình thì mặc kệ, bà ta liền tức giận đến mất đi lý trí.

Diệp Hoan còn chưa nói gì.

Mà Cố Ninh An đang ở trong tâm bão lại là vẻ mặt bình tĩnh nhìn bà ngoại kiếp này của cậu. Quả nhiên cùng kiếp trước giống nhau như đúc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.