Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 872: Quỹ Riêng Của Đệ Đệ, Lời Đề Nghị Đêm Tân Hôn Của Cô Em Vợ
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:42
Bọn họ đi đăng ký kết hôn, chính là trộm đi làm.
Nhưng thật ra Tạ Kỳ Thành hào phóng thừa nhận: “Cảm ơn nhị đệ.”
Cố Diệp Lâm ở bên cạnh nghe xong một hồi, đã sớm sai người đi chuẩn bị bao lì xì, sau đó còn cười chúc mừng Tạ Kỳ Thành: “Chúc mừng, đây là bao lì xì tân hôn cho hai người.”
Tạ Kỳ Thành còn có điểm câu nệ, ai có thể nghĩ đến, cuối cùng hắn cùng Cố thị trưởng lại thành anh em cột chèo, nghiêm túc nói một tiếng: “Cảm ơn tỷ phu.”
Tạ Kỳ Thành còn đang câu nệ, La Nhị Muội lại nhận lấy bao lì xì, sau đó cười hì hì nói: “A cảm ơn tỷ phu. Chính là tỷ phu a, đêm nay tỷ có thể hay không cho em mượn một đêm a, em còn muốn cùng tỷ nói chút lời tâm tình của con gái.”
Cố Diệp Lâm: …
Vì cái gì các người tân hôn, cô em vợ buổi tối lại tới cướp vợ của ta là chuyện như thế nào?
Tháng Giêng đi chúc Tết họ hàng xong, hai bộ phim Diệp Hoan diễn là “ Hoắc Nguyên Giáp ” và “ Hai Mặt Nhân Chứng ” đều vẫn đang tiếp tục leo thang doanh thu.
Năm nay, La Nhị Đệ giải quyết xong sự việc với Cao gia liền trở về nước Mỹ.
Diệp Hoan thấy người đại diện còn chưa trở về, nàng liền lười biếng chạy tới chỗ Tam thúc nói chuyện phiếm.
Tam thúc gần đây mê mẩn tranh chữ. Năm trước Diệp Hoan kiếm được một bức Tuấn Mã Đồ tặng cho Tam thúc, cả cái Tết này Tam thúc đều trầm mê trong bức tranh đó.
Khi Diệp Hoan đi đến sân của Tam thúc, người đàn ông này giữa trời tuyết lớn còn đeo kính, cầm kính lúp đang xem Tuấn Mã Đồ.
Diệp Hoan trong tay còn cầm lò sưởi tay, nàng che ô đi qua, toàn bộ ô che mưa cùng giày đều dính đầy bông tuyết.
“Hoan Hoan bảo bối nhi, sao trời tuyết lớn thế này còn chạy lung tung bên ngoài?”
Thấy Hoan Hoan bảo bối nhi tới, Cố Tam Thúc tranh cũng không xem, kính cũng không đeo, trực tiếp bưng ghế cho nàng, vẻ mặt phong hoa tuyệt đại ngồi ở đó hỏi nàng tìm được bảo bối từ đâu, nói nàng đào được bảo rồi, bức họa này là đồ thật, đại khái có thể bán đấu giá lên đến ngàn vạn.
Diệp Hoan tỉnh cả người, nàng là từ chỗ người khác thu mua lại, phí tổn cũng mới mấy chục vạn. Cứ như vậy, lúc ấy người bên cạnh đều nói nàng khả năng muốn lỗ vốn.
Nàng cảm thấy Tam thúc về sau nếu từ hệ thống ngân hàng về hưu, còn có thể đi làm chuyên gia đấu giá. Với diện mạo yêu nghiệt này, già rồi cũng là một soái đại thúc.
Diệp Hoan cảm thấy hứng thú: “Thật vậy chăng? Đại khái chính là nghe Tam thúc nói nhiều, cháu liền tùy ý nhìn thoáng qua, cảm thấy có thể là thật, cho nên liền mua.”
Nói đến cái này liền buồn cười, chút sở thích lên mặt dạy đời của Tam thúc đều thể hiện hết lên người cháu trai và cô cháu dâu được cưng như con gái là Diệp Hoan.
Hiện giờ thoạt nhìn đều có hiệu quả cao.
Bất quá nói đến tranh chữ, Cố Tam Thúc lại nhắc đến cái bình hoa thời Đường mà Diệp Hoan tặng năm kia, kia mới là đồ cổ chân chính.
Diệp Hoan chạy nhanh nói: “Tam thúc, hai cái đồ cổ kia không phải cháu mua, là Chu Tứ gia ở Hong Kong tặng. Nói đến cháu còn cảm thấy kỳ quái đâu, ông ấy chẳng những tặng đồ cổ, tặng thực phẩm chức năng dưỡng phổi, ông ấy đối với cháu còn đặc biệt thân cận. Lần này “ Hoắc Nguyên Giáp ” có thể đại bạo ở Hong Kong, thật đúng là muốn cảm tạ rạp chiếu phim dưới trướng ông ấy cho cháu 50% suất chiếu, lúc này mới có thể thắng lớn dịp Tết.”
Cố Tam Thúc nghe vậy, tò mò hỏi: “Thân cận như thế nào?”
Diệp Hoan thấy Tam thúc đôi mắt lấp lánh nhìn nàng, nàng liền cẩn thận nghĩ nghĩ đem cái loại cảm giác này nói ra.
Diệp Hoan: “Không thể nói rõ, chính là nói như thế nào đâu, ông ấy hỏi nhà cháu có những ai, cháu nói xong ông ấy còn ngẩn người. Sau lại cháu bảo ông ấy gọi cháu là Hoan Hoan, ông ấy lại nói với cháu ‘ông ấy ở trong nhà đứng hàng thứ 4, bảo cháu gọi ông ấy một tiếng Tứ thúc’.”
Thấy Tam thúc đang suy nghĩ sâu xa, Diệp Hoan lại bổ sung một câu: “Cháu cảm thấy thân cận, còn không chỉ là loại xưng hô này, mà là cháu cảm thấy ông ấy đối với cháu tựa hồ có chút quá mức thân cận, liền… liền giống như cảm giác Tam thúc đối với cháu vậy, căn bản không giống thái độ đối với một người xa lạ, nhưng chúng cháu khi đó cũng là lần đầu tiên gặp mặt mà thôi a.”
Diệp Hoan là cảm thấy có điểm kỳ quái.
Cố Tam Thúc gõ gõ mu bàn tay, hắn nghe vậy gật đầu nói: “Là có điểm lạ, vậy ông ta đối với cháu có thương tổn gì khác không?”
Diệp Hoan lắc đầu: “Ông ấy chỉ bảo cháu khuyên Thẩm ca thành gia lập thất, khác thì không có.”
“Thành gia?”
Diệp Hoan gật đầu: “Đúng vậy, ông ấy nói Thẩm ca đã cứu ông ấy, hiện tại Thẩm ca tuổi tác lớn, hẳn là nên thành gia linh tinh.”
Diệp Hoan nói cho hết lời, Cố Tam Thúc nhưng thật ra gật gật đầu: “Nói đến người đại diện kia của cháu, ta nhưng thật ra tổng cảm thấy có điểm quen mắt, trong lúc nhất thời nghĩ không ra đã gặp ở đâu.”
Cố Tam Thúc: “Hiện tại cháu nhắc tới, ta nhưng thật ra nghĩ tới, hắn có đôi mắt phượng, cùng đôi mắt của Tiểu thúc thúc cháu có điểm giống. Thời gian quá lâu, ta trong lúc nhất thời không nhớ ra.”
Cố Tam Thúc là có cảm xúc mà phát, hắn cũng cảm thấy đám người trẻ tuổi này không biết vì sao đều không yêu thích thành gia, tuổi tác thật là sẽ chậm rãi lớn lên.
Cố Tam Thúc trong lúc nhất thời lâm vào trầm mặc. Diệp Hoan lại là nhiều năm trôi qua mới nghe Tam thúc nhắc đến vị Tiểu thúc thúc này, biết Tiểu thúc thúc đã không còn ở nhân thế, nàng cũng không biết an ủi thế nào cho phải.
Nàng cuối cùng đành phải nhét hai viên kẹo xí muội vào tay Tam thúc. Kẹo xí muội có thể làm ngọt miệng, cũng có thể tạm thời quên đi đau xót.
Diệp Hoan khuyên bảo: “Tam thúc, chuyện năm đó không phải lỗi của chú, nhiều năm như vậy, chú cũng nên buông xuống.”
