Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 873: Bức Tranh Tuấn Mã, Hé Lộ Bí Mật Động Trời Năm Xưa

Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:42

Cố Tam Thúc gật gật đầu, hắn nhìn Diệp Hoan nói hắn tương lai sẽ đi Hong Kong bái phỏng Chu Tứ gia một chút. Chỉ cần xác định đối phương đối với nàng không có ác ý, kia nàng liền có thể coi Chu Tứ gia như một người thân thích mà đi lại nhiều hơn.

Rốt cuộc ngay cả Cố Tam Thúc đều nghe nói qua lực ảnh hưởng của Chu Tứ gia ở Hong Kong. Hoan Hoan muốn ở Hong Kong tiếp tục quay phim, cái đùi của Chu Tứ gia này nên ôm vẫn là phải ôm.

Bên ngoài bông tuyết càng rơi càng lớn, trong viện truyền đến tiếng kêu của Cố Ninh Ôn cùng Cố tiểu muội, cô cháu hai người cộng thêm một Lâm tiểu muội đang đắp người tuyết trong sân.

Trong sân tràn ngập tiếng cười của mấy người.

Diệp Hoan đứng lên nhảy vài bước, lại nhìn người tuyết mấy người đắp trong sân.

Cố Tam Thúc hỏi nàng có phải lạnh không, đi lấy chậu than cho nàng.

Kỳ thật cũng không bao lâu, Cố Tam Thẩm liền bưng chậu than tới.

Hai người một lần nữa ngồi trước chậu than, Cố Tam Thúc còn hỏi Hoan Hoan bảo bối nhi tới tìm hắn có phải hay không có chuyện gì?

Thông tuệ như Cố Tam Thúc, người đàn ông này chính là tinh ranh giống như yêu nghiệt, hắn tinh thông các loại kỹ xảo câu nhân, còn đối với nhân tính đặc biệt hiểu biết. Cùng hắn ở chung, ngươi hoàn toàn không cần che giấu cái gì, hắn là có thể đưa ra đáp án ngươi muốn.

Cùng người như vậy ở chung quá thoải mái, Diệp Hoan liếc hắn một cái, do dự hồi lâu, vẫn là quyết định hỏi rõ ràng thì hơn.

Diệp Hoan đem sự tình phát sinh trên người La Nhị Đệ cùng La Nhị Muội kể lại một lần, lúc này mới hỏi: “Tam thúc, lần này nhị đệ cháu bọn họ mất tích, ý của nhị đệ là có thể có liên quan đến nợ nần mà Thẩm nữ sĩ, cũng chính là mẹ cháu gây ra. Cho nên cháu muốn hỏi một chút, mẹ cháu thời trẻ có kẻ thù nào không a?”

“Mẹ cháu?”

Cố Tam Thúc còn cầm que củi khều than nướng khoai cho Hoan Hoan bảo bối nhi, nghe được lời này, hắn dừng một chút, mới lâm vào trầm tư.

Cố Tam Thúc trầm mặc một lát, sau đó mới do dự nói về quan hệ giữa Thẩm Kiều Mai cùng bọn họ.

Cố Tam Thúc: “Nói đến thì, bà mẹ khó chơi kia của cháu, đích xác còn xem như cùng chúng ta cùng nhau lớn lên. Chuẩn xác mà nói, không phải cùng chúng ta lớn lên, mà là bà ta từ lúc còn rất nhỏ liền thích tới Cố gia.

Nguyên nhân sao, còn lại là bà ta cùng một vị liệt sĩ cô nhi khác được Cố gia nhận nuôi năm đó là Thẩm Tiểu Cô có quan hệ bà con xa, cho nên thường xuyên lấy lý do tới xem Thẩm Tiểu Cô để tới Cố gia chơi, thường xuyên qua lại liền thân.”

Diệp Hoan miệng đều sắp mở to: “Là thân... thân thích?”

Cố Tam Thúc gật gật đầu: “Không phải ruột thịt, hình như là cách mấy thế hệ, nhưng lúc ấy Thẩm Tiểu Cô của cháu không có thân thích, liền xem mẹ cháu như thân thích. Bà ấy vẫn luôn coi mẹ cháu như chị em mà đối đãi, cụ thể có ra khỏi sáu đời hay không ta không rõ lắm, ta chỉ biết khi còn nhỏ, quan hệ các nàng còn khá tốt, sau khi lớn lên liền trở mặt thành thù.”

Đến nỗi vì sao trở mặt thành thù, này liền có quan hệ với ba ba của Diệp Hoan.

Năm đó ba ba của Diệp Hoan lớn lên quá đẹp, võ nghệ lại cao, lại tinh thông các loại bài binh bố trận, xem như một vị quan quân đặc biệt có thiên phú, còn tuổi nhỏ ở bộ đội liền một đường thăng chức thành Đoàn trưởng.

Lại hơn nữa ông làm người lòng mang đại nghĩa, đi đến đâu cũng tỏa ra quang mang, quá làm cho người ta yêu thích.

Thích ông, cũng không phải chỉ có các cô nương a, nhìn xem Cố gia có ai không đem ông đương bảo bối mà đau, chỉ là cái gì cũng tốt, chính là sớm liền hy sinh, chỉ để lại cho thế nhân một tiếng thở dài cùng vô số đau xót.

Cố Tam Thúc nói đến đây, n.g.ự.c đau xót, hắn nhắm mắt, chỉ cảm thấy có thứ gì đó từ hốc mắt lăn xuống.

Diệp Hoan chạy nhanh đem khăn giấy tùy thân đưa qua. Tam thúc mỗi lần nhắc tới đoạn chuyện cũ này, người liền như mất hồn, hắn cô đơn ngồi ở kia, tựa như người tùy thời sẽ biến mất khỏi thế gian này.

Nàng tinh tế vỗ lưng hắn, trầm mặc một lát mới nói: “Tam thúc, người đã qua đời, ba ba cháu sẽ không trách chú, ông ấy hy sinh là tự nguyện.”

Nàng vừa dứt lời, đáy lòng Cố Tam Thúc càng thêm thống khổ. Có những nỗi đau, nó yên lặng nhiều năm cũng sẽ không tiêu tán, chỉ biết theo thời gian trôi đi mà lan tràn dưới đáy lòng, rút không đi, tán không xong.

Diệp Hoan tinh tế vỗ lưng Tam thúc một lát, còn nói nàng không hỏi nữa.

Những việc này đều đã là quá khứ, hà tất làm người sống thời khắc lâm vào loại bi thương này.

Ba ba nàng cũng không biết mị lực b.ắ.n ra bốn phía đến mức nào, đều đã hy sinh nhiều năm như vậy, trong nhà những người này nhắc tới ông đều là các loại thống khổ cùng hoài niệm.

Đó hẳn là một người cực kỳ tốt đẹp đi.

Cố Tam Thúc ổn định một lát, mới kéo Hoan Hoan bảo bối nhi ngồi xuống ghế. Hắn hoài niệm một lát chuyện năm đó, thở dài, mới tiếp tục nói: “Kỳ thật năm đó, ngay từ đầu thật là rất tốt, ngoài ý muốn bắt đầu từ việc mẹ cháu xúi giục Thẩm Tiểu Cô của cháu thay đổi.”

Cố Tam Thúc dừng lại, hắn đè xuống cơn đau nơi n.g.ự.c, hoãn một lát mới nói: “Năm đó, chúng ta ai cũng không biết Thẩm Tiểu Cô của cháu từ khi mới vừa hiểu chuyện liền vẫn luôn ái mộ ba ba cháu, chỉ là bà ấy tính cách tương đối nội hướng vẫn luôn giấu đi. Sau lại là mẹ cháu xúi giục Thẩm Tiểu Cô hạ d.ư.ợ.c ba ba cháu.”

“Cháu biết hạ d.ư.ợ.c liều lượng bao nhiêu không? Là gấp ba lần, cho nên căn bản không có biện pháp đưa đi bệnh viện cứu.”

Cố Tam Thúc c.ắ.n môi, vẫn luôn chờ đến khi trong khoang miệng có mùi m.á.u tươi, hắn mới chậm rãi nuốt xuống nỗi khổ sở này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.