Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 874: Bi Kịch Tình Yêu, Sự Thật Về Cái Chết Của Những Người Anh Hùng
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:42
Ngừng thật lâu sau, trong phòng mới tiếp tục vang lên thanh âm hơi mang khàn khàn của hắn: “Lúc ấy, bà ta lấy cớ Thẩm Tiểu Cô của cháu gặp nguy hiểm để lừa ba ba cháu tới rồi hạ d.ư.ợ.c. Chính là, chờ ba ba cháu trúng d.ư.ợ.c, khi Thẩm Tiểu Cô đi đến phòng, bà ta trực tiếp đ.á.n.h hôn mê Thẩm Tiểu Cô rồi nhốt lại, sau đó bà ta đi làm giải d.ư.ợ.c cho ba ba cháu.”
Cố Tam Thúc nhắm mắt, thở hắt ra một hơi, mới tiếp tục nói: “Cháu có thể tưởng tượng, lúc ấy Thẩm Tiểu Cô của cháu kích động đến mức nào.”
Cố Tam Thúc: “Mà ba ba cháu, là một người đặc biệt trọng lời hứa cùng trách nhiệm.”
“Ông ấy cảm thấy đã hủy hoại mẹ cháu, mẹ cháu lúc ấy vẫn luôn khóc lóc nói bà ta gả không được, muốn ba ba cháu phụ trách. Cho nên ba ba cháu mới phụ trách.”
Vô luận bao nhiêu lần nghe lại chuyện năm đó, Diệp Hoan đều kinh ngạc cảm thán đến hít hà, nàng kinh ngạc đến ngây người, lấy lại bình tĩnh mới nói: “Cho nên đây là kịch bản a, vậy sau đó thì sao?”
Cố Tam Thúc thở ra một hơi, mới nói: “Sau lại, ba ba cháu muốn cưới mẹ cháu, Thẩm Tiểu Cô của cháu ở bên ngoài quỳ một đêm không thành công.”
“Sau đó Thẩm Tiểu Cô tính toán tự mình hạ d.ư.ợ.c ba ba cháu, bởi vì ba ba cháu lần này đã ăn một cái mệt nên có phòng bị, cho nên Thẩm Tiểu Cô không thành công. Bà ấy tuyệt vọng dưới sự tự sa ngã, cho nên liền hạ d.ư.ợ.c Tiểu thúc của cháu.”
Cố Tam Thúc thật dài thở ra một hơi, trong lúc nhất thời một hồi lâu cũng chưa hòa hoãn lại được. Diệp Hoan chỉ đành đi rót nước cho hắn.
Nàng ngoan ngoãn ngồi xổm ở chân hắn, làm sự an ủi không lời.
Bất quá nàng vẫn tiếp lời: “Một người đàn ông thâm ái nhiều năm, bỗng nhiên muốn cùng người mình vẫn luôn coi là chị em thân thiết kết hôn, bà ấy đây là tương đương với tình cảm mất đi chỗ dựa, lại bị người thân mình tin tưởng phản bội, bà ấy nhất định rất thống khổ.”
Chỉ là, dù có thống khổ cũng không nên kéo người vô tội nhất vào cuộc. Trong sự cố này, cư nhiên phải kể tới ba ba của Diệp Hoan cùng Cố Tiểu Thúc là vô tội nhất.
Bọn họ đều đang yên lành bị người hạ d.ư.ợ.c, còn đều không thể hiểu được mà mất đi tính mạng.
Có đôi khi, lạn đào hoa là sẽ đòi mạng người, mặc dù anh hùng như ba ba nàng, anh hùng cũng khó thoát số mệnh.
Ngón tay Cố Tam Thúc nắm c.h.ặ.t, thở dài nói: “Ân, bà ấy là tuyệt vọng mà làm bừa. Lúc đi chính là đáy lòng có chấp niệm, bà ấy không bỏ xuống được.”
“Sau khi bà ấy biến mất, Tiểu thúc thúc của cháu liền đi tìm bà ấy rồi đáp thượng tánh mạng. Sau lại ba ba cháu cũng là nhận được thư của Tiểu cô cô cháu mới đi ra ngoài, sau lại không biết nhận được tin tức gì, ở trên chiến trường đoàn đội bọn họ tao ngộ phản bội, ông ấy là vì hộ tống người trong đoàn đội đi ra ngoài mà chính mình lựa chọn cái c.h.ế.t.”
“Khi ông ấy c.h.ế.t, cái gì cũng chưa để lại cho chúng ta, chỉ để lại một phong thư bảo chúng ta chăm sóc tốt cho cháu.” Cố Tam Thúc nói tới đây, cả trái tim đều đang rỉ m.á.u, cơ hồ là từng chữ từng chữ phun ra, cuối cùng, hai hàng thanh lệ trong mắt hắn sớm đã theo gương mặt lăn xuống.
Ngừng thật lâu, hắn đè đè trái tim, mới nói: “Lại sau đó, chúng ta liền nghe nói bà ấy cũng đã c.h.ế.t.”
Một người, hại c.h.ế.t hai mạng người, Thẩm Tiểu Cô thành tội nhân của Cố gia. Từ đó, mọi người Cố gia ngay cả xưng hô đều không muốn gọi bà ấy, chỉ giữ lại một cái danh hiệu.
Cố gia cũng từ đó coi như không có người này, bởi vậy chuyện cũ năm xưa vẫn luôn trở thành đề tài cấm kỵ của Cố gia.
Toàn bộ căn phòng quá yên tĩnh, thanh âm Cố Tam Thúc từ lúc đầu thấp thoáng tiếng khóc đến phía sau cuồn cuộn nước mắt lăn xuống, Diệp Hoan thậm chí đều không thể kêu hắn dừng lại.
Cố Tam Thúc quá kiêu ngạo, cảm xúc của hắn không thể nào phát tiết, cũng vô pháp kể lể với ai, liền khóc cũng là cúi đầu để nước mắt không tiếng động lăn xuống.
Diệp Hoan chờ Tam thúc bình tĩnh trở lại, mới hỏi: “Vậy Thẩm cô cô, bà ấy có hậu nhân gì đó để lại hay không, cho nên mới nói trả thù a?”
Diệp Hoan tổng cảm thấy rất quái dị, dường như có muôn vàn đầu mối sắp chải vuốt rõ ràng, lại là tất cả đầu mối đều lộn xộn không rõ ràng.
Nếu Thẩm cô cô năm đó có hận, bà ấy muốn trả thù Thẩm Kiều Mai nữ sĩ thì hoàn toàn nói được.
Còn có kẻ thù giấu ở sau lưng Cố gia, đó có phải hay không cũng có thể phỏng đoán như vậy?
Diệp Hoan rùng mình một cái, nếu là thật sự, kia vị Thẩm Tiểu Cô này cũng quá âm u đi.
Trong toàn bộ sự kiện này, Cố gia có cái gì sai a?
Là đem bà ấy nuôi lớn rồi nuôi sai rồi sao?
Không không không, Diệp Hoan lại thực mau phủ định ý nghĩ của chính mình, bởi vì Tam thúc thực khẳng định nói Thẩm Tiểu Cô sau lại đã c.h.ế.t nha.
Cố Tam Thúc đại khái là cũng nghĩ đến điểm này, bất quá hắn vẫn là ăn ngay nói thật: “Không có nghe nói a, nếu là thật sự có hậu nhân gì, thật muốn trở về báo thù, kia báo ở trên người con cái là không nên.”
Bất quá Cố Tam Thúc vẫn là nói một câu: “Nhưng là báo thù nói, mẹ cháu thật là trừng phạt đúng tội. Bà ta đầu tiên là xúi giục Thẩm Tiểu Cô hạ d.ư.ợ.c, sau lại chính mình thế thân Thẩm Tiểu Cô, sau đó còn chê cười cười nhạo Thẩm Tiểu Cô.”
Cố Tam Thúc: “Thẩm Tiểu Cô của cháu mặc dù sau khi ba ba cháu kết hôn cũng chưa hết hy vọng. Lúc ấy ba ba cháu không ở nhà, mẹ cháu liền thường xuyên đi chèn ép Thẩm Tiểu Cô, còn thường xuyên tú ân ái gì đó, một chút đem cảm xúc của bà ấy áp đến hỏng mất, chúng ta cũng là sau lại mới biết được cái này.”
Cái gọi là người tốt không trường mệnh, người xấu sống ngàn năm.
Trong mấy người này, người tốt đẹp nhất lục tục đều đã c.h.ế.t, nhưng thật ra dư lại cái bà Thẩm Kiều Mai đến bây giờ còn tung tăng nhảy nhót, cho dù hiện tại Thẩm Kiều Mai đều sống sờ sờ ra đó.
