Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 73
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:32
Tần Việt cũng không muốn về nhà, ngẩng đầu đứng bên cạnh Tần Dĩ An, đôi mắt khát cầu:
“Chị, em đi dạo cùng chị.”
“Lại không muốn làm bài tập chứ gì.”
Tần Dĩ An ấn trán cậu nhóc đẩy về phía sau:
“Mơ đẹp nhỉ, hôm nay em còn chưa làm xong một tờ bài tập nào đã muốn lười biếng, về làm bài tập đi, lát nữa chị về sẽ kiểm tra.”
“A a——” Tần Việt vặn vẹo cơ thể ăn vạ:
“Chị, chị thật vô tình, em là đàn em trung thành nhất của chị mà!”
“Còn có thể vô tình hơn đấy, tối nay viết không xong hai tờ bài tập thì đừng hòng đi ngủ, mau đi đi.”
Tần Dĩ An không hề lung lay, đẩy cậu nhóc về phía cha mẹ:
“Đừng có nghĩ đến chuyện lười biếng, nếu không sẽ tịch thu chai nước ngọt Bắc Băng Dương của ngày hôm nay đấy.”
“Em viết, em về viết ngay đây.”
Tần Việt khom người, rũ rượi đầu óc và cánh tay, uể oải đi về phía trước.
Người đi hết rồi, Tần Dĩ An thong dong thả bộ đi về phía cái cây đại thụ cành lá xum xuê kia.
Sao cảm giác lại có chút kích thích khác lạ thế này?
Cảm giác như mình đang lén lút hành động vậy.
Phi phi phi, rõ ràng là đang bí mật tiếp đầu.
Ừm, sau này phải đổi chỗ thôi, tìm cơ hội đi xem căn tứ hợp viện mà cha mẹ cho cô, sau này tới đó trao đổi thông tin.
Lục Cảnh Hòa từ trên cây nhảy xuống, Tần Dĩ An quẳng những tạp niệm lộn xộn trong đầu ra sau, hai người tìm một chỗ an toàn để nói chuyện, mỗi người đều cảnh giác quan sát môi trường xung quanh.
Tần Dĩ An ôm quyền cảm ơn:
“Đồng chí Cảnh Hòa, hôm nay cảm ơn sự phối hợp của anh, chuyện làm rất hoàn mỹ, xinh đẹp lắm.”
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, căn nhà ngày hôm nay còn phải cảm ơn cô, nếu không có chiêu này của cô, căn nhà kia của mẹ tôi cũng không thể nhanh ch.óng về tay tôi như vậy, không chừng còn phải bị họ chiếm đóng bao lâu nữa, chúng ta đây là tương trợ lẫn nhau, cảm ơn cảm ơn.”
Lục Cảnh Hòa cũng ôm quyền cười cảm ơn lại.
Sau đó, chuyển giọng, thu lại nụ cười trên mặt, bắt đầu nói điểm chính.
“Lời cảm ơn tôi không nói nhiều nữa, tôi nói cho cô biết một chuyện quan trọng khác trước đã, vừa rồi trên đường tới đây tôi bắt gặp được, có lẽ sẽ ảnh hưởng tới cô.”
Lục Cảnh Hòa tới gần cô hạ thấp giọng nói chuyện, vẻ mặt rất nghiêm túc, Tần Dĩ An liền biết chuyện hắn sắp nói đối với cô mà nói sẽ là một chuyện lớn.
Tần Dĩ An cũng coi trọng hẳn lên, nghiêm mặt nói:
“Anh nói đi, tôi đang nghe đây.”
“Vừa rồi ở con hẻm bên kia, gặp phải Tần Tư Điềm và một người đàn ông bị đ.á.n.h mặt mũi bầm dập đang đứng đó nói chuyện, tên gọi là cái gì Quang Lượng ấy, nghe lời lẽ đó hình như là con trai của một người bạn họ Tôn của mẹ cô, tôi qua đó nghe lén được một ít, lời nói của Tần Tư Điềm thật là thú vị.”
Lục Cảnh Hòa cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói:
“Tóm lại là, người đàn ông kia là một kẻ c.ờ b.ạ.c, vừa bị người đòi nợ đ.á.n.h cho một trận, nợ người ta rất nhiều tiền, người đàn ông kia chắc là tìm Tần Tư Điềm vay tiền, Tần Tư Điềm móc ra hai mươi đồng, diễn một vở khổ nhục kế, nói cô ta đã trả lại tất cả cho Tần gia rồi, đưa cho cô ba vạn đồng, hai mươi đồng là số tiền duy nhất còn lại trên người, trong lời ngoài lời đều đang nói với người đàn ông kia rằng sau này cô ta không thể giúp đỡ hắn được nữa, người đàn ông đã từ chối hai mươi đồng của cô ta, nói hắn tự có cách, cô thấy có thú vị không?”
Tần Dĩ An hoàn toàn nắm bắt được những yếu tố quan trọng trong đó, khóe miệng nở nụ cười nhạo báng đầy châm biếm, nhẹ nhàng vỗ tay:
“Thú vị, quá thú vị đi chứ, tôi không nhịn được mà kinh thán đấy, anh nói xem cái cô Tần Tư Điềm này đã ngã bao nhiêu lần chỗ tôi rồi, sao vẫn không chịu ngoan ngoãn, còn muốn gây chuyện, lần này coi như thông minh hơn một chút, biết mượn đao g-iết người, để người khác xông lên, còn mình thì phủi sạch quan hệ, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Lục Cảnh Hòa nhún vai:
“Dù sao cái đầu óc ngu xuẩn cũng không mọc trên người chúng ta, chúng ta cũng không thể thấu hiểu được cảm nhận và suy nghĩ của cái đầu óc ngu xuẩn đó.”
Tần Dĩ An gật đầu đồng tình, hoạt động ngón tay một chút, bẻ kêu răng rắc.
“Ngày tháng vô vị quá rồi, sau này chuyện thú vị sẽ tới thôi, tôi thật sự rất mong đợi, làm giàu đều dựa vào bọn họ tới làm đồng t.ử đưa tài rồi.”
Nói chuyện với người cùng tần số đúng là thoải mái, Lục Cảnh Hòa mỉm cười nói:
“Có chuyện gì thì cứ báo cho tôi một tiếng, gọi là có mặt ngay, cũng để tôi g-iết thời gian vô vị này, bình thường tôi cũng nên rèn luyện thân thể nhiều hơn.”
“Ừm, khi cần anh nhất định sẽ không quên anh đâu, gọi người tôi rất thạo đấy.”
Tần Dĩ An gật đầu:
“Anh Cảnh Hòa, cảm ơn anh đã nói cho tôi biết tin tức quý giá như vậy.”
Lục Cảnh Hòa nghĩ một chút rồi lại nói thêm một chuyện khác nữa:
“Còn một chuyện nữa, từ trong cuộc trò chuyện của họ nghe thấy, Tần Tư Điềm kia hình như định đi thi tuyển công nhân của Bách hóa Đại lầu nơi Lục Ngôn Chi đang làm việc, tôi nghĩ chắc cô sẽ hứng thú.”
“Quả thật rất hứng thú, anh nói xem có trùng hợp không, công việc lúc trước định nói với anh cũng là công việc bên Bách hóa Đại lầu, cô ta muốn thi thì cứ để cô ta thi, tôi ngược lại rất mong chờ dáng vẻ cô ta thi không đỗ lại tức giận không thôi đấy.”
Tần Dĩ An cười, lúc trước Chu Hiểu nói với cô về một công việc ở Bách hóa Đại lầu, không biết có phải Tần Tư Điềm định thi công việc kế toán đó không, có thể đi hỏi thăm tình hình tuyển dụng.
Đụng tới cô chính là đá phải tấm sắt rồi.
Nói là làm, Tần Dĩ An cũng không khách sáo với Lục Cảnh Hòa nhiều, chào hỏi xong liền đi:
“Anh Cảnh Hòa, tôi có chút việc phải đi bận rộn trước, đi đây, hôm khác mời anh ăn cơm.”
“Được.”
Lục Cảnh Hòa di chuyển sang bên trái một bước nhường đường, quan tâm dặn dò một câu:
“Cô tự mình chú ý một chút, kẻ c.ờ b.ạ.c khi bị dồn vào bước đường cùng đều là kẻ hung ác cùng cực, bảo vệ tốt chính mình, ngày mai tôi đi làm rồi, có chuyện gì cứ tới tiệm cắt tóc tìm tôi.”
Vẫn là nên giúp cô để mắt tới một chút.
“Rõ rồi.”
Tần Dĩ An chạy ngược về, về nhà đóng một hũ tương cà chua mà Chu Hiểu thích ăn hôm qua rồi chạy sang nhà bên cạnh, vừa ra khỏi cổng lớn đúng lúc gặp được Chu Hiểu đang tới tìm cô, trên tay bưng một cái bát, bên trong đựng ba cây kem phong phong hỏa hỏa chạy tới đây, hai người đụng mặt nhau.
“Ái chà, Dĩ An, mau lên mau lên, kem sắp tan chảy rồi, tớ chạy một mạch từ Bách hóa Đại lầu về đây đấy.”
Chu Hiểu kích động móc từ trong bát ra hai cây kem nhét vào tay Tần Dĩ An:
“Cây còn lại là cho em trai Tần Việt, mau lấy ra ăn đi.”
Nói xong tự mình lấy ra một cây khác xé ra ăn.
“Nhìn xem, quả nhiên là tan rồi.”
“Cảm ơn nhé.”
Tần Dĩ An lấy ra một cây kem ăn, kéo Chu Hiểu vào trong sân, thuận tay đóng cửa lại:
“Đi, chúng ta vào trong sân ngồi ăn.”
“Được.”
“Tần Việt, chị Chu Hiểu mang kem cho em này, mau ra lấy đi.”
Tần Dĩ An dẫn cô ấy vào phòng mình, gọi Tần Việt đang làm bài tập ở phòng bên cạnh.
