Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 74
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:33
“A, tới đây tới đây.”
Tần Việt hớn hở chạy ra lấy kem, đứng trước mặt Chu Hiểu hưng phấn cúi người cảm ơn, còn nhảy nhót quanh cô ấy:
“Cảm ơn chị Chu Hiểu, chị đối với em tốt quá!”
Nhiệt tình quá khiến Chu Hiểu còn có chút không thích ứng kịp, vội vàng xua tay nói:
“Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, mau đi làm bài tập đi.”
“Vâng vâng, em đi làm bài tập đây, chị và chị gái cứ từ từ chơi nhé.”
Cầm lấy kem, làm bài tập cũng không thấy đau khổ nữa, chạy nhanh ra khỏi phòng, còn săn sóc đóng cửa phòng lại.
Tần Dĩ An kéo cô ấy ngồi xuống cạnh bàn học, đưa hũ tương cà chua đang ôm trên tay qua, mỉm cười nói:
“Cho cậu này, vốn dĩ tớ đang định đi tìm cậu chơi, không ngờ hai đứa mình lại nghĩ giống nhau.”
“Á, tương cà chua cậu làm, cái này tớ không khách sáo với cậu nữa đâu, mặc dù hôm qua tớ cũng lấy rồi, nhưng hôm nay tớ vẫn mặt dày nhận lấy vậy, thật sự là quá ngon.”
Chu Hiểu đổ tương vào cái bát mình mang tới:
“Hũ để lại cho cậu tiếp tục đựng đồ.”
“Được, hũ đưa tớ đi, đúng lúc cũng đang thiếu hũ đồ hộp.”
Tần Dĩ An dời hũ đồ hộp ra:
“Cậu mà thích ăn, ngày mai rảnh thì đi mua ít cà chua về, tớ dạy cậu làm, đúng lúc ngày mai tớ còn chưa đi làm, có chút thời gian.”
“Thật sao, Dĩ An cậu tốt quá, cảm ơn cậu nhé.”
Chu Hiểu vui mừng đứng dậy ôm Tần Dĩ An một cái, cuối cùng cũng hiểu được sự nhiệt tình và hưng phấn lúc nãy của Tần Việt.
“Chiều mai tan làm về tớ tìm cậu, tớ đi mua thật nhiều cà chua, chỗ ở cũ của nhà tớ còn trồng không ít cà chua, tớ hái hết qua đây, đừng nói chứ sáng sớm phết lên màn thầu bánh bao ăn cũng khá ngon đấy.”
“Phải lấy quả đỏ nhé, đừng hái những quả chưa chín xuống.”
Tần Dĩ An cùng cô ấy tán gẫu một lát, nói tới công việc của Chu Hiểu, Tần Dĩ An liền trực tiếp mở miệng hỏi, đi thẳng vào chủ đề.
“Hiểu Hiểu, lúc trước không phải cậu nói Bách hóa Đại lầu sắp tuyển kế toán sao?
Bách hóa Đại lầu của các cậu chỉ tuyển một vị trí này thôi sao?”
“Theo tớ được biết hiện tại chỉ tuyển duy nhất vị trí này thôi, tạm thời không có nhu cầu tuyển dụng khác.”
Chu Hiểu gật đầu, rồi sực nhớ ra điều gì đó kéo tay Tần Dĩ An lắc lắc:
“Dĩ An, có phải cậu lại muốn tới Bách hóa Đại lầu làm việc rồi không?
Đúng lúc sáng mai báo danh, chiều tham gia dự thi, cậu có thể đi tham gia thi một chút, thử xem sao.”
“Không phải, tớ nghe nói Tần Tư Điềm báo danh tham gia kỳ thi của Bách hóa Đại lầu, tớ cứ tưởng các cậu tuyển nhiều vị trí, không ngờ vị trí cô ta tham gia chính là kế toán mà cậu nói với tớ.”
Tần Dĩ An không vòng vo mà nói thẳng, bởi vì cô biết Chu Hiểu cũng không thích Tần Tư Điềm.
“Cái gì?
Cô ta muốn tham gia?”
Chu Hiểu kinh ngạc đến nỗi cây kem chưa ăn xong trên tay rơi xuống bàn, cau mày rất không vui.
“Tớ mới không muốn làm đồng nghiệp với cô ta đâu, nếu cô ta thật sự thi đỗ kế toán Bách hóa Đại lầu của chúng ta, sau này mỗi tháng phát lương đều phải tới khoa tài vụ gặp cô ta, tớ sẽ nôn ch-ết mất, lúc trước tớ và cô ta học tiểu học cùng lớp cô ta đã đáng ghét nhất rồi, còn lôi kéo người khác không chơi với tớ, cầm đầu cô lập tớ, tớ nhớ cô ta cả đời.”
Chu Hiểu khó chịu thở dài một hơi, ánh mắt mong chờ nhìn Tần Dĩ An.
“Dĩ An, cậu có thể cũng đi tham gia không, tớ nghe dì nói cậu đi học rất giỏi, thi tuyển công việc cũng rất giỏi, mỗi lần có cơ hội tham gia dự thi cậu đều đỗ cả, với năng lực của cậu mà đi thi thì tuyệt đối sẽ thành công, áp đảo cô ta, đừng để cô ta thi đỗ, nhìn thấy cô ta là bực mình rồi.”
“Được, ngày mai tớ sẽ đi báo danh tham gia dự thi.”
Tần Dĩ An gật đầu.
Nếu cô ta đã thích giúp cô phát tán chuyện ba vạn đồng như vậy, có qua có lại, cô cũng nên giúp đỡ Tần Tư Điềm, công việc mệt mỏi lắm, sao có thể để Tần Tư Điềm mệt mỏi được chứ!
“A!
Dĩ An cậu định đi sao?
Tốt quá rồi!”
Chu Hiểu phấn khích hét lớn.
“Bình tĩnh nào, tớ chỉ là đi tham gia dự thi thôi, có đỗ hay không còn chưa biết được.”
Tần Dĩ An nắm lấy tay cô ấy nghiêm túc nói với cô ấy:
“Thi đỗ rồi có đi hay không lại là chuyện khác.”
“Hiểu rồi hiểu rồi, tớ có niềm tin vào cậu, chỉ cần không phải Tần Tư Điềm đi, ai cũng không quan trọng.”
Chu Hiểu thấu hiểu gật đầu, những thứ khác không cưỡng cầu, hiện tại chỉ cầu không để Tần Tư Điềm thi đỗ, cô ấy đối với Tần Dĩ An đầy rẫy niềm tin, chính Tần Dĩ An cũng không biết tại sao Chu Hiểu lại có sự tự tin mù quáng vào mình như vậy.
“Cậu đợi đấy, tớ đi chỗ cha tớ lấy cho cậu một tờ đơn báo danh qua đây, tuyển kế toán của Bách hóa Đại lầu là tin tức bán công khai, không phải ai cũng biết có kỳ thi, cho nên người tham gia không nhiều, hiện tại cộng thêm cậu, mới có hai mươi bảy người tham gia dự thi, tuyển hai người, có cậu tham gia, hai vị trí đó nhất định sẽ không có phần của Tần Tư Điềm đâu, cô ta đi học cũng không giỏi lắm.”
Chu Hiểu nói xong đứng dậy định chạy về lấy, Tần Dĩ An kéo cô ấy lại rồi:
“Tớ đi cùng cậu qua đó, mang qua mang lại phiền phức quá.”
“Được, đi thôi.”
Chu Hiểu vui mừng kéo Tần Dĩ An chạy về phía nhà mình, đối với chuyện này cô ấy vô cùng để tâm.
“Lúc các cậu công bố thành tích tớ nhất định sẽ đi xem.”
Không hiểu sao, cô ấy cứ cảm thấy Dĩ An có thể thi đỗ, cô ấy đã bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ Tần Tư Điềm bị vả mặt đầy uất ức khi công bố thành tích rồi, chắc chắn sẽ rất sảng khoái.
Công việc này ấy mà, Tần Dĩ An không định đi thi, nhưng mà, Tần Tư Điềm đã thích làm màu như vậy, thế thì cô không khách sáo nữa.
Tần Dĩ An điền xong đơn báo danh liền trở về, lật sách giáo khoa cấp ba của nguyên chủ trong không gian ra xem một chút, rồi lại lật lại những điểm chính yếu khi thi tuyển công việc mà nguyên chủ tổng kết trong ký ức ra ôn lại một lượt, lúc này mới yên tâm đi kiểm tra bài tập cho cậu em trai phòng bên cạnh, bận rộn một hồi xong mới nằm trên giường nhắm mắt đi ngủ.
Cô rất mong chờ kỳ thi ngày mai, đặc biệt mong chờ dáng vẻ Tần Tư Điềm khi nhìn thấy cô......
Tại hiện trường kỳ thi tuyển dụng kế toán Bách hóa Đại lầu.
“Dĩ An, chính là bên trong này.”
Chu Hiểu dẫn Tần Dĩ An tới nơi, nhìn thấy thời gian làm việc sắp tới nơi rồi, lập tức dặn dò một hai câu:
“Bên cạnh là nhà vệ sinh, muốn đi vệ sinh thì tới đó, kỳ thi diễn ra ở hai phòng họp phía sau này, tớ đi làm trước đây nhé, lát nữa các cậu thi xong tớ lại qua đây tìm cậu.”
“Được, cậu đi đi.”
Tổng cộng có hai phòng thi, một cái bên trái một cái bên phải.
Phòng thi của Tần Dĩ An nằm ở phòng họp bên trái kia, không cần tìm, cô vừa bước vào liền nhìn thấy chỗ ngồi của mình đúng lúc ở vị trí đầu tiên ngay cửa vào.
Trong phòng thi của cô đã có không ít người tới, thời gian thi vẫn chưa tới, cô dứt khoát ngồi vào vị trí bắt đầu quan sát cách ăn mặc trang điểm của mỗi một thí sinh ở đây, ánh mắt đặc biệt khóa c.h.ặ.t vào những thí sinh đeo đồng hồ.
