Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 179
Cập nhật lúc: 09/01/2026 01:02
Thạch Lập Hạ thản nhiên nói, lời này không hoàn toàn là khiêm tốn. Trình độ tiếng Anh của cô tuy khá tốt, cả về văn bản lẫn giao tiếp đều có thể tự tin.
Thế nhưng những tài liệu này rất chuyên môn, có rất nhiều từ vựng Thạch Lập Hạ chưa bao giờ thấy qua. Nếu dùng lời của mình để tóm tắt và trình bày về tính năng, đặc điểm của sản phẩm, Thạch Lập Hạ thấy mình không thành vấn đề, nhưng nếu yêu cầu học thuộc lòng y hệt từng chữ một thì sẽ rất khó khăn.
Nhiều khi Thạch Lập Hạ đều dựa vào việc đoán mò, trong tay không có từ điển, cũng không có bản dịch của tài liệu, chỉ có thể đoán thông qua việc tách chữ và liên hệ ngữ cảnh, phần lớn vẫn là học vẹt, như vậy thì rất khó ghi nhớ.
Trí nhớ của Thạch Lập Hạ khá tốt, có thể ghi nhớ những điểm mấu chốt trong thời gian ngắn. Loại chuyện "lâm trận mới mài gươm" này trước đây cô cũng từng làm, bên trong cũng bao gồm rất nhiều thuật ngữ chuyên môn hóc b.úa, nhưng đó là dùng ngôn ngữ mẹ đẻ của cô.
Bây giờ dùng tiếng Anh, sự tự tin cũng không lớn đến thế.
Tuy nhiên Thạch Lập Hạ sẽ không hoảng loạn, cô thuộc loại người điển hình càng gặp khó khăn càng dũng cảm. Nếu chuẩn bị đầy đủ cô mới lo mình mắc lỗi, còn vào những lúc dựa vào vận may thế này cô lại thản nhiên, kiểu gì thì mình cũng không giỏi lắm, sai thì thôi.
Đây cũng chẳng phải buổi họp báo chính thức, sai một chút cũng không có gì to tát.
Kinh nghiệm nhiều năm và tính cách cá nhân khiến Thạch Lập Hạ vào những lúc như thế này tâm lý càng vững vàng, hoàn toàn không hề sợ hãi.
Thạch Lập Hạ tin chắc rằng, mặc dù cô không hoàn toàn nắm vững, nhưng người khác chắc cũng chẳng khá hơn cô là bao.
Ngay cả Trương Chí Thành - người rất có thể đã chuẩn bị từ trước, Thạch Lập Hạ cũng hoàn toàn không e sợ.
Mọi người đều mang theo "vàng mã", một cái là "vàng mã" người khác đưa cho, một cái là "vàng mã" mình tự tạo ra, cứ chờ xem ai cao tay hơn thôi.
Lúc này cái chính là so về tâm lý.
Quả nhiên, sự thể hiện thản nhiên ung dung của Thạch Lập Hạ đã khiến trái tim vốn dĩ thấp thỏm của các đối thủ càng thêm bất an.
Quách Kiến Bình thử thăm dò: "Tiểu Thạch, nhìn dáng vẻ cô thế kia chắc là chuẩn bị khá tốt nhỉ?"
"Cũng tạm ạ, hôm qua tôi thức trắng đêm đấy."
Khóe miệng Quách Kiến Bình giật giật, nói như thể ai chẳng thức trắng đêm không bằng.
Nhưng cái thứ này có phải thức một đêm là làm tốt được đâu? Bây giờ anh ta còn chưa đọc xuôi tai nữa là, toàn dựa vào một chữ 'liều' mà xông pha thôi.
Quách Kiến Bình cũng không tiếp tục nói chuyện với Thạch Lập Hạ nữa, cầm lấy bộ tài liệu tranh thủ xem thêm vài cái, hy vọng lâm trận mài gươm cũng có chút tác dụng.
Phan Vĩ Đông lúc đi bộ cũng cầm bộ tài liệu, sau khi ngồi vào văn phòng là không hề ngẩng đầu lên, cứ thế mà lầm bầm học thuộc lòng suốt.
Thạch Lập Hạ không xem tài liệu nữa mà bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, lướt lại những điểm trọng tâm cô đã chọn ra hôm qua một lần nữa.
Mặc dù đều là những thuật ngữ chuyên môn nhưng bên trong có mối quan hệ logic, Thạch Lập Hạ trước đó đã bắt đầu xem qua tài liệu về các sản phẩm liên quan của nhà máy cơ khí nên càng thuận tiện cho cô hiểu và ghi nhớ.
Đặc biệt là những sản phẩm mang đi Hội chợ Quảng Châu lần này luôn là đối tượng Thạch Lập Hạ đặc biệt chú ý.
Chỉ khi hiểu rõ sản phẩm mới biết ưu thế nằm ở đâu, điểm bán hàng nằm ở đâu, mới biết khi đó nên bắt tay vào tuyên truyền từ góc độ nào.
Những tài liệu này không khó tìm, phòng đọc sách của nhà máy có thu thập, toàn bộ là tài liệu công khai để mọi người tiện tra cứu.
Vì vậy tuy tài liệu tiếng Anh đối với Thạch Lập Hạ còn xa lạ nhưng nội dung thì lại không hề xa lạ chút nào.
Nếu không bị nhắm vào, Thạch Lập Hạ có thể dùng ngôn ngữ của mình để khái quát, hoặc nếu cho thêm vài ngày nữa, Thạch Lập Hạ vô cùng tự tin có thể vượt qua cuộc khảo sát.
Trưởng ban Tần và Trưởng ban Chu cùng bước vào văn phòng, đến cửa Trưởng ban Chu hơi nhường vị trí nửa thân người, làm tư thế mời Trưởng ban Tần vào trước để bày tỏ sự tôn kính và nhường nhịn của mình.
Trưởng ban Tần cũng không khách sáo, cười hớn hở bước vào văn phòng, cảm nhận được không khí trong văn phòng hôm nay rất khác so với thường ngày, liền gật đầu nói:
"Mọi người đều rất có khí thế đấy, xem ra đề nghị này rất hay, khiến ban chúng ta đổi mới phong cách."
Trưởng ban Chu phụ họa cười nói: "Đều là nhờ Trưởng ban Tần lãnh đạo sáng suốt ạ."
"Bây giờ là thế giới của những người trẻ tuổi rồi, tôi không dám nhận công lao đâu." Trưởng ban Tần xua tay nói.
Vẻ mặt Trưởng ban Chu có chút khó coi, lời này đã gạt luôn cả ông ta ra ngoài rồi, cứ như ông ta cũng già nua như Trưởng ban Tần, sắp nghỉ hưu đến nơi rồi không bằng.
Trong lòng Trưởng ban Chu có giận mà không thể phát tiết lên người Trưởng ban Tần nên liền trút lên đầu cấp dưới:
"Mau thu hết tài liệu lại, bây giờ bắt đầu khảo sát! Trên nguyên tắc thà thiếu chứ không ẩu, nếu đợt khảo sát này không có ai qua được thì Ban Tuyên giáo chúng ta sẽ từ bỏ chỉ tiêu này."
Lời này vừa nói ra, mọi người xôn xao, trước đây đâu có quy định như vậy.
Trưởng ban Tần cũng nhíu mày, chuyện này ông cũng không biết, ánh mắt quét về phía Trưởng ban Chu.
Trưởng ban Chu lý lẽ hùng hồn nói: "Trưởng ban Tần, Hội chợ Quảng Châu đại diện không phải là cá nhân hay Ban Tuyên giáo chúng ta mà là toàn bộ nhà máy cơ khí, là bộ mặt của thành phố, của tỉnh thậm chí là của quốc gia chúng ta. Nếu không yêu cầu khắt khe, đến lúc đó phạm sai lầm làm mất mặt trước khách quốc tế thì tổn thất đó không phải chỉ đuổi việc là có thể xóa bỏ được, đó là sai lầm nghiêm trọng!"
Một cái mũ chụp xuống, Trưởng ban Tần dù trong lòng không thoải mái cũng chỉ có thể nhịn.
Ông không ngờ Trưởng ban Chu lại có gan lớn đến vậy, thảo nào lại đồng ý cho mọi người tranh cử, rõ ràng là mang ý nghĩ mình không đi được thì người khác cũng đừng hòng đi thành.
Chỉ tiêu đi Hội chợ Quảng Châu vốn dĩ đã căng thẳng, thiếu mất một Ban Tuyên giáo cũng không phải chuyện gì to tát, nhân viên bộ phận khác cũng có thể kiêm nhiệm được.
Nhưng đối với Ban Tuyên giáo thì lại mất đi một hạng mục công việc quan trọng, lúc viết báo cáo cuối năm sẽ ít hơn người khác một trang thậm chí vài trang bản thảo.
"Cuộc khảo sát nội bộ ban chúng ta cứ tùy ý một chút, chúng ta cứ theo thứ tự tuổi tác từ lớn đến nhỏ lần lượt lên đài, lão Quách, anh lên làm gương cho bọn trẻ trước đi."
Quách Kiến Bình không ngờ mình lại là người đầu tiên, anh ta chưa thấy tình hình của người khác nên cũng khó lường trước được những chuyện sau đó, trong lòng vô cùng thấp thỏm, lúc lên đài cả người đều có chút run rẩy.
Quách Kiến Bình khó khăn nuốt nước bọt, cúi chào mọi người một cái.
Trưởng ban Tần và Trưởng ban Chu nhường nhịn nhau một lát, cuối cùng do Trưởng ban Chu chọn mở đầu của một đoạn văn, sau đó để Quách Kiến Bình đọc thuộc lòng tiếp.
