Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 538
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:23
Chỉ là sự việc xảy ra đột ngột, Tô Tĩnh trong phút bốc đồng đã đưa bà nội đi luôn, sau khi chạm phải ánh mắt không mấy thiện cảm của Ngô Thái Hà, đầu óc cô mới bình tĩnh lại, nhưng cũng không thể quay đầu được nữa.
Ngay cả khi chuyện đã được giải quyết, Tô Tĩnh vẫn hối hận vì mình quá bốc đồng.
Nếu không may mắn gặp được Thạch Lập Hạ, cô cũng không biết phải làm sao nữa.
Thời đại này thuê nhà chẳng dễ dàng gì, họ lại không có tiền. Cứ thế rời khỏi nhà, ngoài mấy bộ quần áo thay đổi và chăn đệm ra thì chẳng có tài sản gì đáng giá cả.
Nhưng bà nội cô một lời trách móc cũng không có, còn bảo cô đừng lo lắng, bà sẽ tìm được chỗ dừng chân, điều này trái lại càng khiến Tô Tĩnh thấy áy náy hơn.
Thạch Lập Hạ an ủi: "Cậu cũng đừng nghĩ nhiều quá, bây giờ kết quả tốt đẹp là được rồi. Mình biết cậu không phải là người bốc đồng, làm vậy chắc chắn là có sự lựa chọn bất đắc dĩ."
Tô Tĩnh lau nước mắt ở khóe mắt, mím môi khó khăn mở lời:
"Mình dọn ra ngoài thực ra, thực ra là vì..."
Thạch Lập Hạ thấy cô có vẻ rất đắn đo bèn nói: "Cậu nếu không muốn nói thì cũng đừng gượng ép, nguyên nhân là gì không quan trọng, quan trọng là sau này sống cho tốt là được."
Tô Tĩnh lắc đầu, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Mình nghĩ vẫn nên chủ động khai báo với cậu thì tốt hơn, xưởng gỗ và nhà máy cơ khí gần nhau như vậy, việc bọn mình ở khu nhà máy cơ khí chắc chắn sẽ sớm truyền đến tai nhà bác cả mình thôi, mình sợ sau này lại có những lời ra tiếng vào không hay."
Thạch Lập Hạ im lặng lắng nghe, từ nhà máy cơ khí đến trường học phải ngồi xe mất một khoảng thời gian dài, có khối thời gian.
"Lập Hạ, cậu còn nhớ đợt mình đi thi đại học, cái b.út máy gặp vấn đề không?"
Thạch Lập Hạ gật đầu: "Nhớ chứ."
Sau khi thân thiết với Tô Tĩnh, Thạch Lập Hạ biết cô là một người vô cùng cẩn thận, làm việc gì cũng đều lên kế hoạch trước, không nên xảy ra cái sơ suất ngớ ngẩn như vậy mới đúng, Thạch Lập Hạ thực ra đã đoán được trong đó có ẩn tình gì rồi, chỉ là Tô Tĩnh không nhắc nên cô cũng không tiện hỏi.
"Cái b.út máy của mình là do chị họ mình cố tình bẻ gãy đấy."
Tô Tĩnh nghĩ đến chuyện này là lại thấy rùng mình, cho đến tận bây giờ thỉnh thoảng vẫn nằm mơ thấy ác mộng lúc đi thi đại học b.út bị hỏng, trơ mắt nhìn thời gian trôi đi mà mình thì bó tay bất lực, cuối cùng phải nộp giấy trắng, đ.á.n.h mất cơ hội vào đại học.
"Chị họ cậu á?"
Tô Tĩnh gật đầu: "Chị họ mình từ trước đến giờ đều rất không thích mình, chị ta cảm thấy mình là con gái mà cha mẹ vẫn rất thương yêu, điều này khiến chị ta không vui, luôn không muốn thấy mình được tốt đẹp."
Tô Tĩnh lúc nhỏ không hiểu, sau này cha qua đời, mẹ tái giá sinh con trai xong không còn ngó ngàng gì đến cô nữa, chị họ đứng trước mặt cô mà hả hê, bấy giờ cô mới biết tại sao chị họ từ nhỏ đã ghét cô đến vậy.
Nhưng điều cô không hiểu là, sau này cô đã không còn cha mẹ bên cạnh nữa rồi, còn có gì để mà ghen tị nữa chứ, nhưng chị họ vẫn cứ chướng mắt với cô.
Từ nhỏ không giấu bài tập của cô thì cũng cố tình ném đồ đạc của cô đi, còn xúi giục người khác bắt nạt, cô lập cô, khiến cô từ nhỏ đến lớn chẳng có mấy người bạn.
Những chuyện này cô chưa từng kể với ai, cô sợ bà nội sẽ lo lắng buồn phiền, cũng sợ làm nhà bác cả nổi giận rồi đuổi cô đi.
Tô Tĩnh có thể cảm nhận được vị thế khó xử của bà nội trong cái nhà này, lúc cha cô còn sống đã muốn đón bà nội đi rồi.
Nhưng lúc đó ông nội kế vẫn còn sống, lại đang bệnh nặng nằm liệt giường cần bà nội chăm sóc, nên bà nội cũng chưa rời đi. Vốn định đợi thêm hai năm nữa ông nội kế qua đời, điều kiện của cha Tô Tĩnh tốt hơn một chút thì mới đón bà đi, nào ngờ cha cô lại đi trước cả ông nội kế.
Tô Tĩnh được gửi đến chỗ bà nội nuôi nấng, bà nội ở trong nhà lại càng cẩn thận giữ kẽ hơn, chỉ sợ đắc tội với người ta, có việc gì cũng ôm hết vào mình, chỉ sợ nhà bác cả sẽ đuổi cô đi.
Tô Tĩnh ở trong cái nhà này vốn chỉ là một người ngoài chẳng có chút quan hệ nào, nhờ có bà nội bảo bọc mới có chỗ đứng, lại còn cho học hết cấp ba.
Vận may của cô cũng coi như không tệ, còn tưởng tốt nghiệp cấp ba xong là phải đi thanh niên xung phong về nông thôn, không ngờ lại đón được kỳ thi đại học, cô lại còn đỗ nữa chứ.
Vốn là cái của nợ trong nhà, bỗng chốc trở thành người ưu tú nhất, có tương lai nhất.
Dù bác cả trọng nam khinh nữ, ngoài miệng lầm bầm đàn bà có giỏi giang đến mấy cũng chẳng tích sự gì, nhưng sự ghen tị và ngưỡng mộ trong mắt là không giấu đi đâu được.
Nếu không phải không thể thay thế được cái suất đi học đó thì bác cả đã muốn Tô Tĩnh nhường cơ hội đi học lại rồi.
"Đến tận bây giờ mình vẫn không hiểu nổi tại sao chị họ lại thù ghét mình đến thế."
Tô Tĩnh đã từng tự kiểm điểm lại mình, nhưng cô thực sự không nghĩ ra mình đã đắc tội với chị họ ở chỗ nào, bình thường cô đã cố gắng tránh mặt hết sức rồi.
Cả hai rõ ràng đều bị coi thường như nhau trong cái nhà này, lẽ ra phải đùm bọc lấy nhau mới đúng, sao lại cứ phải đối đầu gay gắt như vậy chứ.
Thạch Lập Hạ: "Kẻ yếu bị bắt nạt, có người chọn cách phản kháng, cũng có người chọn cách tự làm tổn thương mình, và còn có một số người sẽ vung liềm hướng về phía những kẻ yếu hơn."
Tô Tĩnh ngẩn ra, vẫn thấy khó mà hiểu nổi.
Thạch Lập Hạ: "Lần này chị ta lại làm chuyện gì à?"
"Cũng không hẳn thế." Tô Tĩnh vẻ mặt đầy khó xử, "Chị họ mình đã đến tuổi gả đi rồi, dạo gần đây chị ta liên tục đi xem mắt."
"Người chị ta ưng lại ưng cậu à?"
Tô Tĩnh trợn tròn mắt: "Sao cậu biết?!"
"Cậu đã nói đến nước này rồi thì chẳng cần nghĩ cũng đoán ra được."
Tô Tĩnh khổ sở vô cùng, vò đầu bứt tai đến mức rụng cả mấy sợi tóc.
"Hôm đó mình cũng chẳng biết có người dẫn người đến nhà xem mắt, vẫn như bình thường đi vào gian nhà chính chào bác cả, kết quả ai mà ngờ cái người đó làm sao lại nhìn trúng mình được chứ!"
Thạch Lập Hạ lại thấy chuyện đó rất bình thường, Tô Tĩnh có vẻ ngoài kiểu tiểu gia bích ngọc, nhìn qua là thấy rất ngoan hiền, là kiểu phụ nữ mà đàn ông thích.
Hơn nữa cô còn là sinh viên đại học, điều kiện bày ra đó, ưng cô là chuyện bình thường.
"Người đó điều kiện có phải rất tốt không?"
Tô Tĩnh gật đầu: "Nghe nói là con trai của một phó giám đốc xưởng nào đó, cha người đó là bạn nối khố của bác cả mình, nhiều năm không gặp, vừa mới điều chuyển công tác về đây không lâu. Cái này là sau này bà nội mình mới kể với mình đấy, chứ trước đó mình chẳng biết có chuyện đó, cũng chẳng biết là đang xem mắt, cứ tưởng là nhà có khách đến như bình thường thôi."
Tô Tĩnh cảm thấy mình vô cùng oan uổng, cô cũng chỉ chào hỏi một tiếng rồi quay về phòng mình luôn.
Trong cái nhà này cô luôn cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình đến mức thấp nhất có thể, nhưng phép tắc chào hỏi cơ bản thì vẫn phải có, nếu không sẽ bị dạy bảo là đồ vô giáo d.ụ.c.
