Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 539
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:23
Đặc biệt là sau khi cô đỗ đại học, nếu mà dám không chào hỏi thì rất dễ bị bác cả, chị dâu họ các thứ mỉa mai châm chọc là làm sinh viên đại học rồi nên bắt đầu coi thường người khác.
Cô thì sao cũng được, tai trái vào tai phải ra, nhưng không muốn bà nội phải chịu ấm ức.
Giờ thì hay rồi, người ta chẳng ưng chị họ mà lại ưng cô, Tô Tĩnh nghĩ thôi đã thấy khó xử rồi.
Chị họ vốn dĩ đã rất ghét cô, giờ thì chẳng biết sẽ truyền ra những lời khó nghe đến mức nào nữa.
Bác gái vốn dĩ đã chướng mắt với cô, cảm thấy cô là kẻ ăn bám, dù sau khi cô đỗ đại học đã thay đổi thái độ nhưng cái kiểu cười không ra cười trông lại càng đáng sợ hơn.
Thạch Lập Hạ cũng không khỏi cảm thán: "Cái này đúng là có chút khó xử thật, nhưng cậu thường xuyên ở trường, cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy nhỉ."
Dù mới chỉ là giai đoạn xem mắt, có hay không có Tô Tĩnh thì có lẽ người ta cũng chẳng ưng chị họ đâu, nhưng trong mắt gia đình bác cả thì đó chính là sự cướp đoạt.
Tình cảnh của Tô Tĩnh trong cái nhà đó cũng lại càng trở nên tế nhị hơn.
"Nếu chỉ có vậy thì mình cũng c.ắ.n răng chịu đựng cho qua rồi, mình có đồng ý đi với người đó đâu. Dù sao cũng còn hai năm nữa là tốt nghiệp rồi, cố nhịn một chút là qua thôi, cùng lắm là mình ít về nhà."
Tô Tĩnh khó khăn mở lời, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như cái bánh bao, rõ ràng là chuyện tiếp theo còn khó nói hơn nữa.
Thạch Lập Hạ vừa nhìn tình hình này, dựa trên kinh nghiệm "hóng hớt" nhiều năm của mình, chuyện sau đó chắc chắn còn nghiêm trọng hơn.
"Lại xảy ra chuyện gì nữa thế?"
Tô Tĩnh lấy tay che mặt, một lúc lâu sau cũng không lên tiếng, mãi đến khi họ xuống xe chuẩn bị chuyển chuyến khác, cô thấy xung quanh không có người bấy giờ mới nhỏ giọng mở lời.
"Chẳng phải anh họ nhỏ của mình dạo này cũng đang xem mắt sao."
Thạch Lập Hạ nghe thấy thế thì trong lòng "thót" một cái, cố gắng giữ nét mặt bình thản gật gật đầu.
"Cậu đã nói bác cả cậu đuổi hai bà cháu đi là lấy cớ anh họ nhỏ nhất của cậu sắp cưới vợ nên không có phòng ở nữa."
Tô Tĩnh mím môi nói: "Thực ra anh ta chẳng ưng ai cả."
Thạch Lập Hạ không nói gì, im lặng nghe cô kể tiếp.
"Lần này bác gái tìm được một cô gái, bác trai bác gái đều rất ưng ý, nói là gia cảnh tốt lắm, nhưng anh họ nhỏ lại chê người ta xấu. Bác trai nổi trận lôi đình, hỏi anh ta muốn tìm hạng tiên nữ nào."
Nói đến đây Tô Tĩnh bị nghẹn lời, nửa ngày chẳng thốt ra được tiếng nào, tay dùng sức vò đầu bứt tai khiến Thạch Lập Hạ nhìn mà thấy xót.
Thạch Lập Hạ thử hỏi: "Có phải anh ta bảo ít nhất cũng phải cỡ như cậu không?"
Tô Tĩnh đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt đầy chấn kinh: "Sao cậu biết?!"
"Nếu không liên quan gì đến cậu thì cậu cũng chẳng phải đắn đo như thế này đâu." Thạch Lập Hạ vẻ mặt đầy cảm thông.
Tô Tĩnh sắp khóc đến nơi rồi: "Anh ta nói thế chẳng phải là hại người sao! Từ nhỏ đến lớn mình đã chẳng được lòng ai trong nhà rồi, sao anh ta đột nhiên lại thốt ra cái câu đó, làm mình sợ quá dắt bà nội chạy luôn."
Tô Tĩnh chưa bao giờ biết cái duyên với người khác phái của mình lại tốt đến vậy, cô chỉ thấy mình nổi bật lúc đỗ đại học thôi, còn bình thường đều là một cái bóng mờ nhạt.
Dù thành tích học tập của cô luôn rất tốt, nhưng lúc cô định đi thi đại học, xung quanh phần lớn đều là những lời giễu cợt, cảm thấy cô đang mơ mộng hão huyền.
Nào có ngờ đâu, có một ngày cô lại được nhiều người nhắm trúng như thế, suýt chút nữa làm cô sợ c.h.ế.t khiếp.
Mặc dù gia đình bác cả đối xử với cô rất lạnh nhạt nhưng cô luôn coi họ là người thân, kết quả anh họ nhỏ lại nói ra những lời như vậy, Tô Tĩnh nổi hết cả da gà da vịt lên.
Hơn nữa câu nói đó vừa thốt ra, ánh mắt bác gái nhìn cô đã không còn đúng nữa rồi, nhìn cô như nhìn hồ ly tinh vậy, cảm thấy cô vốn dĩ rất giỏi quyến rũ người khác, vừa quyến rũ anh rể tương lai lại vừa quyến rũ cả anh trai nhà mình nữa.
Một người thì còn có thể bỏ qua được, chứ cả hai người đều nói vậy thì chắc chắn đó là lỗi của Tô Tĩnh rồi.
Chị họ mắng lại càng khó nghe hơn, đổ hết mọi tội lỗi của việc xem mắt thất bại lên đầu cô, bảo cô chính là không muốn thấy chị ta được tốt đẹp nên mới cố tình quyến rũ đối tượng xem mắt của chị ta.
"Lập Hạ, cậu phải tin mình, mình thực sự không có làm gì hết mà, mỗi lần về nhà mình đều ru rú trong phòng mình thôi, cơm nước đều là ăn ở trong bếp, từ nhỏ họ đã không cho mình lên bàn ăn cơm đâu. Mãi đến khi mình đỗ đại học xong mới cho phép mình lên bàn ăn đấy, nhưng bà nội không lên bàn thì mình cũng không lên, luôn cùng bà nội ăn ở trong cái bếp nhỏ thôi."
Tô Tĩnh lo lắng Thạch Lập Hạ hiểu lầm nên vội vàng giải thích.
Người ta đều nói ruồi không đậu vào quả trứng không có vết nứt, nhưng cô thực sự chẳng làm gì cả.
"Đừng cuống, đừng cuống, mình tin cậu mà." Thạch Lập Hạ vội vàng an ủi, "Anh họ cậu rõ ràng là đang lấy cớ để thoái thác thôi."
Tô Tĩnh chớp chớp mắt: "Hả?"
"Cái anh họ này bình thường đối xử với cậu thế nào?"
"Chẳng ra sao cả, chưa từng thèm nhìn thẳng mình lấy một lần." Tô Tĩnh vì thế mà lại càng không hiểu nổi tại sao anh họ nhỏ lại nói ra cái câu như thế.
"Thế nên đấy, nếu thực sự ưng cậu thì đã không đối xử với cậu như vậy rồi. Có những chàng trai thích một người mà không biết cách bày tỏ nên hay bắt nạt cô gái đó, nhưng anh ta còn chẳng thèm đoái hoài gì đến cậu thì không thể nào là ưng cậu được đâu.
Mình đoán có lẽ anh ta vẫn còn trẻ, chưa muốn kết hôn nên tiện tay tìm một cái cớ thôi. Cậu dù sao cũng là sinh viên đại học trăm người mới chọn được một, cái điều kiện này nhìn quanh xem được mấy người đâu, vả lại có những người cũng chẳng thèm coi cái anh họ này của cậu ra gì đâu."
Còn việc Tô Tĩnh vì thế mà sẽ ra sao thì người ta chẳng thèm quan tâm. Tô Tĩnh luôn là hạng người thấp kém nhất trong cái nhà đó, có thể tùy ý bắt nạt, dù giờ đã là sinh viên đại học rồi nhưng cái tư duy cố hữu cũng khiến họ nhất thời khó mà thay đổi cái nhìn được.
Tô Tĩnh liên tục gật đầu: "Đúng thế, anh ta thực sự đã nói là anh ta vẫn còn trẻ mà, không vội kết hôn đâu, lần nào đi xem mắt cũng là bác gái vừa dỗ vừa lừa mãi mới đi đấy."
"Anh ta sợ là đang dùng cậu làm lá chắn rồi."
"Sao anh ta có thể như vậy được chứ!" Tô Tĩnh tức đến giậm chân, "Mình sắp bị anh ta hại c.h.ế.t rồi, bên ngoài giờ chẳng biết người ta đồn thổi về mình thế nào nữa."
Thạch Lập Hạ lại nói: "Hơn nữa cho dù họ đều thích cậu thật đi chăng nữa thì cũng không thể trách cậu được. Người ưu tú thì vốn dĩ dễ được người khác ngưỡng mộ, chẳng lẽ vì vậy mà không được ưu tú nữa à? Làm gì có cái đạo lý đó. Cậu có đùa giỡn tình cảm đâu, cũng chẳng cố tình tranh đoạt, tình cảm của người khác cậu làm sao mà kiểm soát được, người ta nghĩ cái gì thì liên quan quái gì đến cậu."
Đôi mắt Tô Tĩnh bỗng sáng bừng lên: "Lập Hạ, cậu thực sự nghĩ như vậy sao? Nhưng, nhưng sự việc dù sao cũng là do mình mà ra mà."
"Tất nhiên rồi." Thạch Lập Hạ nói một cách hiển nhiên, "Mình đã kết hôn rồi, lại còn có ba đứa con, thế mà vẫn có người thích mình đấy thôi, chẳng lẽ đó là lỗi của mình à? Mình chưa từng che giấu lịch sử hôn nhân của mình, cũng chưa từng ra hiệu ám chỉ với bất kỳ ai, luôn bày tỏ rõ ràng tình cảm của mình. Chẳng lẽ chỉ vì mình xinh đẹp năng lực giỏi mà có người cứ không nhịn được mà ngưỡng mộ thích mình thì cũng đổ hết lên đầu mình được chắc?"
