Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 246

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:33

“Khi Thẩm Tri Thư mặt không biểu cảm, trông anh cũng không hề âm u, nhưng cứ thế khiến người ta thấy sợ hãi một cách kỳ lạ.”

Đôi mắt đen láy của anh nhìn sâu vào mắt cô, tiếp tục hỏi:

“Hay là em sợ nó làm phiền cuộc tái ngộ giữa em và Phó Thành.

Sợ anh ta biết hiện tại em đã có chồng có con."

Khi Thẩm Tri Thư nói câu này, tốc độ nói rất chậm rãi, nghe qua dường như không có chút biến động cảm xúc nào.

Bình thản như thể bản thân hoàn toàn là người ngoài cuộc, chẳng mảy may để tâm.

Thực ra nếu nghe kỹ, có thể nghe ra được sự nghiến răng nghiến lợi của anh.

Sắc mặt Tống Thanh Thanh bỗng chốc trắng bệch, cô dùng sức hất tay anh ra, đôi mắt hung dữ lườm anh, người không biết còn tưởng cô muốn dùng ánh mắt để g-iết ch-ết anh vậy.

Tống Thanh Thanh nói:

“Tôi mới không giống như anh nghĩ đâu!"

“Chuyện của người lớn, trẻ con vốn dĩ không nên tham gia vào!"

“Anh mới chính là kẻ ích kỷ vụ lợi đó!"

Cô nói rất to, cũng rất thành khẩn.

Mỗi một chữ đều không phải lời giả dối.

Đối với Phó Thành, cô còn có thể có cái gì nữa đây?

Cho dù có gặp lại thì đã làm sao?

Có lẽ ngay cả việc gật đầu chào hỏi một tiếng cũng chẳng cần thiết nữa rồi.

Tống Thanh Thanh chỉ là không thích hành động này của Thẩm Tri Thư khi coi con cái cũng như một công cụ để lợi dụng, vả lại đây cũng không phải lần đầu tiên Thẩm Tri Thư làm như vậy.

Nếu không thì lúc đó cô cũng đã chẳng m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ này.

Tống Thanh Thanh lớn tiếng chỉ trích anh xong, hơi thở vẫn còn có chút dồn dập.

Thẩm Tri Thư bình tĩnh hơn cô dự liệu, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho cô, anh nói:

“Ừ, anh ích kỷ."

Anh lại nói thêm ba chữ:

“Xin lỗi em."

Tiếng xin lỗi này mới thật nực cười làm sao.

Căn bản không nghe ra được sự hối lỗi hay nợ nần chân thành nào từ tận đáy lòng cả.

Tống Thanh Thanh quay mặt đi, hoàn toàn không muốn nghe.

Cô thà nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe, những năm qua cô cũng không phải hoàn toàn bị nhốt trong phòng không thể ra khỏi cửa, chẳng qua mỗi lần ra ngoài Thẩm Tri Thư đều ở bên cạnh cô mà thôi.

Không có chút không gian cá nhân, riêng tư nào cả.

Cảnh đêm ở cảng thành cực kỳ đẹp, ánh đèn rực rỡ, phong cảnh ở bến cảng đặc biệt rạng rỡ.

Tống Thanh Thanh nhìn cảnh đêm phồn hoa ngoài cửa sổ xe, cũng không phải lần đầu nhìn thấy, trong lòng đã không còn chút gợn sóng nào nữa, không giống như hồi mới đến cảng thành, còn kinh ngạc, cũng không nỡ dời mắt đi.

Băng qua dòng xe cộ tấp nập.

Xe dừng lại bên ngoài sảnh lớn của một dinh thự tư nhân, bên trong bên ngoài an ninh nghiêm ngặt.

Dịp hôm nay thực sự không phải cứ có tiền là có thể vào được.

Những khách khứa tham dự ít nhiều đều có bối cảnh không tầm thường chút nào.

Hai bên đều có không ít quan chức cấp cao tới.

Tống Thanh Thanh bị Thẩm Tri Thư nắm tay, chạy không thoát.

Xung quanh tiệc tùng đều là những đôi mắt, cô vốn dĩ cũng chẳng có cơ hội nào để trốn thoát cả.

Thư ký ở xe phía sau đã đưa cậu chủ nhỏ tới cùng luôn, chẳng cần Thẩm Tri Thư mở miệng, cậu bé đã chủ động đi tới phía bên kia, ngoan ngoãn nắm lấy tay mẹ.

Ngón tay Tống Thanh Thanh cử động vài cái, muốn hất tay cậu bé ra.

Không biết là nghĩ tới điều gì, lại nhịn xuống.

Gia đình ba người này, trong mắt người ngoài nhìn vào đúng là rất khiến người ta ngưỡng mộ.

Tiệc vừa mới bắt đầu, những nhân vật quyền quý cần người khác tới nịnh bợ đó vẫn chưa tới nơi.

Thẩm Tri Thư có mạng lưới quan hệ rất rộng ở cảng thành, bên ngoài tính tình tốt, nhân duyên tự nhiên cũng không tệ, anh vừa vào trong đã bị những người tới hỏi thăm bao vây lấy.

“Đúng là hiếm khi thấy ngài Thẩm nỡ đưa phu nhân ra ngoài như vậy."

Người phục vụ bưng sâm panh tới.

Thẩm Tri Thư chạm ly với đối phương, mỉm cười:

“Tâm trạng phu nhân không tốt nên đưa cô ấy ra ngoài đi dạo một chút."

Người tới ánh mắt có vài phần thâm ý, không nhịn được nhìn thêm vài lần vào người phụ nữ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y người đàn ông, chưa nói tới chuyện khác, so với những nữ ngôi sao xinh đẹp mỹ miều ở cảng thành này thì cũng chẳng kém cạnh chút nào.

Nhờ vào ánh đèn, nhìn kỹ hơn.

Đẹp có thể nói là kinh tâm động phách.

Chẳng trách một người đàn ông trông có vẻ thanh tâm quả d.ụ.c như ngài Thẩm cũng làm ra chuyện giấu người đẹp trong nhà vàng như vậy.

Cả vòng tròn thượng lưu ở cảng thành đều biết, ngài Thẩm nhìn vợ mình giống như nhìn con ngươi trong mắt vậy, vô cùng để tâm.

Hễ là tham dự những dịp quan trọng.

Luôn phải nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm phu nhân, đi tới đâu cũng không buông ra.

Bình thường những bức ảnh bị phóng viên báo nhỏ chụp được, ngài Thẩm cũng luôn luôn ôm lấy vợ mình.

“Cả cảng thành đều biết, tình cảm của ngài Thẩm và Thẩm phu nhân rất tốt."

“Trong vòng của chúng ta cũng có không ít người ngưỡng mộ sự tình thâm nghĩa trọng của hai vị."

Tống Thanh Thanh nghe thấy những lời nịnh nọt và cung kính của những người này, thật sự chỉ muốn đảo mắt một cái.

Tình thâm nghĩa trọng cái nỗi gì chứ.

Cô và Thẩm Tri Thư chẳng có cái thứ đó đâu.

Ai tình cảm tốt với anh ta cơ chứ?

Chương 0 Ngoại truyện kiếp trước (12) Chồng cũ và con trai (Thêm 1500 chữ)

Chẳng lẽ mắt của tất cả bọn họ đều mù hết rồi sao?

Không nhìn ra được sự sầu t.h.ả.m trên mặt cô giống như trong nhà có người ch-ết sao?

Trông cô rõ ràng là đang rất không vui mà!

Tống Thanh Thanh thậm chí cảm thấy mình đã thực hiện việc trưng ra bộ mặt đưa đám tới mức cực hạn rồi, vậy mà mắt của những người này cứ giống như bị mù vậy.

Người tới đúng là đã nhìn thấy sự lạnh lùng trên mặt cô.

Chỉ là cảm thấy cho dù Thẩm phu nhân có giữ vẻ mặt lạnh lùng thì cũng rất xinh đẹp.

Sau vài câu hỏi thăm ngắn ngủi, phía cửa vào phòng tiệc lại có thêm chút động tĩnh.

Chỉ thấy một bóng hình cao ráo, giống như chúng tinh phủng nguyệt chậm rãi xuất hiện giữa đám đông.

Động tĩnh phía đó không nhỏ.

Người xe tấp nập.

Cho dù vị quyền cao chức trọng tới từ thủ đô này hành sự đã rất kín tiếng, nhưng cũng không ngăn nổi việc ở đây có rất nhiều người muốn leo lên quan hệ với anh.

Tình hình sau này thế nào chẳng ai nói trước được.

Kết giao thêm với một số người đương quyền suy cho cùng cũng chẳng thiệt đi đâu được.

Phó Thành bước vào sảnh lớn liền nhìn thấy cô.

Trông cô so với hai năm trước dường như cũng không có gì thay đổi, thanh mảnh g-ầy gò, cũng chẳng biết là ai đã chọc cho cô hờn dỗi, mím c.h.ặ.t khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng nói câu nào.

Đôi mày mắt hơi rũ xuống dường như có vài phần sầu muộn nhàn nhạt, giống như đang rất không vui vậy.

Cách đám đông, ánh mắt của Phó Thành gần như cũng nhìn cô một cách đường hoàng, chỉ là thời gian ngắn ngủi, chẳng qua chỉ là vài giây thoáng qua, rất nhanh đã thu hồi tầm mắt.

Dù sao.

Hiện tại cô đã là vợ người ta.

Anh có thể không màng tới danh tiếng của bản thân, nhưng trên mặt mũi vẫn phải nghĩ cho cô, không thể tùy ý làm bậy, làm hại tới thanh danh của cô được.

Đến lúc đó nếu có một số lời đồn đại khó nghe.

Bản thân anh không có mặt ở cảng thành thì ngược lại sẽ chẳng bị tổn thương mảy may nào.

Nếu cô vẫn còn ở đây thì cũng khó tránh khỏi một số lời lẽ sắc sảo cay nghiệt.

Những người biết chuyện Phó Thành và Tống Thanh Thanh từng có quan hệ hôn nhân vẫn chỉ là số ít, đặc biệt là ở những nơi như cảng thành thì lại càng chẳng có mấy người biết.

Số ít mấy người đó cũng hiểu rõ trong lòng, tốt nhất là nên kín miệng như bưng.

Chỉ là lần này.

Phó Thành không còn tới cảng thành một mình nữa, mà còn mang theo Phó Lạc Trì vừa mới lên trung học tới cùng.

Chiều cao của Phó Lạc Trì mọc cao hơn so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi, điều này khiến cậu trông giống như một thiếu niên nhỏ tuổi vậy.

Cậu bé cũng lớn lên rất ưa nhìn, ngũ quan dần dần nảy nở khiến cậu trông càng thêm lạnh lùng sắc sảo.

Cậu cũng mặc một bộ âu phục màu đen đặt may riêng, sống lưng thẳng tắp trông giống như cây tùng cây bách kiêu hãnh trong gió lạnh, cậu đi theo bên cạnh cha mình, hoàn toàn không hề sợ hãi sân khấu.

Tống Thanh Thanh cũng nhìn thấy Phó Thành.

Bốn mắt nhìn nhau, cô thậm chí có chút muốn né tránh.

Nhưng Tống Thanh Thanh rất nhanh đã phản ứng lại, tại sao cô phải né tránh chứ?

Cô có gì mà phải chột dạ?

Cô không có lỗi với Phó Thành.

Lúc đó cô và Phó Thành cũng đã ly hôn theo thủ tục bình thường rồi.

Dù sao.

Bọn họ nên là những người xa lạ mới đúng.

Tống Thanh Thanh vốn dĩ nghĩ rằng khi mình nhìn thấy Phó Thành nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để anh giúp mình trốn thoát, trốn khỏi bên cạnh Thẩm Tri Thư, nhưng thực sự tới lúc này rồi.

Cô ngược lại chẳng muốn cầu xin Phó Thành nữa.

Anh đã có niềm vui mới rồi, cô còn sán tới đó nữa thì ai nhìn vào cũng đều là có mục đích không trong sáng.

Đúng lúc Tống Thanh Thanh chuẩn bị dời tầm mắt đi, dư quang lại liếc thấy cậu thiếu niên nhỏ tuổi bên cạnh Phó Thành.

Trái tim Tống Thanh Thanh nhói đau một cái, cảm thấy rất đau.

Chính cô cũng sắp không nhớ nổi đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy đứa trẻ này.

Lần trước.

Là khi nào nhỉ?

Tống Thanh Thanh thực sự nhớ không rõ nữa rồi.

Cô dường như lại nhớ trước đây cậu bé cũng từng tới tìm cô, chỉ là lúc đó cô nhìn cái gì cũng không thuận mắt, nhìn ai cũng thấy rất ghét, cho dù là đối với Phó Lạc Trì thì cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì.

Phó Lạc Trì cũng nhìn thấy mẹ mình.

Mỗi năm số lần cậu có thể nhìn thấy mẹ đều không quá nhiều, vài lần hữu hạn đó vẫn là dưới sự cho phép của người chồng hiện tại và con trai của bà thì mới có thể vào trong căn nhà đó để gặp bà.

Tống Thanh Thanh cũng không né tránh ánh mắt của cậu.

Hai mẹ con cho dù là đang nhìn nhau thì dường như cũng chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả.

Thẩm Tri Thư cũng nhìn thấy hai cha con đó, anh bất động thanh sắc ôm lấy eo cô, cúi đầu nghiêng mặt qua nói thầm với cô:

“Thanh Thanh, có muốn qua đó chào hỏi một tiếng không?"

Tống Thanh Thanh giống như đã mất đi khả năng nói chuyện vậy.

Cô quả thực không biết có thể nói được cái gì.

Cô có oán hận đối với Phó Thành, nhưng trong lòng cũng có một loại cảm giác tự ti khó hiểu, giống như đứng trước mặt anh có chút không ngẩng đầu lên nổi vậy.

Tống Thanh Thanh từ nhỏ da mặt đã mỏng, tâm trạng ưa sĩ diện này cũng chỉ là ở trước mặt vài người mà cô để tâm mà thôi, không muốn để bọn họ xem nhẹ, coi thường mình.

Cô nghĩ bản thân mình hiện tại như thế này, tinh thần hốt hoảng, thỉnh thoảng còn phát bệnh điên cuồng, nhất định là trông không đẹp đẽ chút nào.

Ngay cả sự tự do cơ bản nhất cũng không có, bị những người trước đây cô quen biết mà hay được thì chẳng biết sẽ cười nhạo cô tới mức nào.

Thẩm Tri Thư thấy cô không trả lời, tiếp tục thản nhiên nói:

“Nhưng hôm nay Triệu Tiểu Ninh không tới, nếu không thì cũng có thể để Thanh Thanh và em họ chào hỏi một tiếng."

Tâm trạng d.a.o động của Tống Thanh Thanh bỗng chốc bừng tỉnh lên rất nhiều.

Đúng vậy.

Phó Thành hiện tại cũng có người mới rồi.

Cô quay mặt đi, vô cảm nhìn Thẩm Tri Thư, lần đầu tiên trong tối nay chủ động nói chuyện với anh:

“Tôi cảm thấy hơi ngột ngạt, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.