Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 247
Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:33
Thẩm Tri Thư mỉm cười:
“Được."
Nói rồi anh ôm lấy eo cô, bàn tay còn lại cũng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, dưới ánh mắt của mọi người, dẫn cô đi ra từ một cánh cửa khác.
Bên ngoài phòng tiệc là một khoảng sân rộng xinh đẹp.
Thảm cỏ cũng được bài trí rất đẹp.
Tống Thanh Thanh vừa nãy tùy tiện bưng một ly sâm panh, Thẩm Tri Thư nhìn thấy cũng coi như không nhìn thấy, dường như tối nay anh có sự bao dung rất lớn đối với cô.
Những dịp thương mại như thế này.
Không thể thiếu được việc chào hỏi xã giao.
Phía bên kia Phó Thành đã bị những người quyền quý cao môn ở cảng thành vây kín mít rồi, số người chủ động tiến tới chào hỏi nhiều vô số kể.
Đây là ở cảng thành, suy cho cùng cũng chẳng phải thủ đô.
Tay của Phó Thành không dài tới vậy, ở nơi này cũng chưa tới mức có thể một tay che trời.
Có một số việc nếu anh quyết định muốn làm thì vẫn cần tới mạng lưới quan hệ ở cảng thành.
Do đó, Phó Thành cũng vẫn chưa thể quay người bỏ đi ngay được, ngược lại còn phải kiên nhẫn mà chào hỏi xã giao với những người khác.
Thẩm Tri Thư cũng chẳng có lúc nào nhàn rỗi, đã ra vào những nơi này thì khó tránh khỏi phải chào hỏi.
Thẩm Tri Thư vốn dĩ lại không thích việc cô bị người khác nhìn chằm chằm, thế là bèn gọi người tới đưa Tống Thanh Thanh vào phòng nghỉ, đưa theo cả con trai của bọn họ vào cùng.
Thẩm Tại rất trân trọng những lúc được ở riêng với mẹ.
Cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay mẹ không buông.
Tống Thanh Thanh chẳng có phản ứng gì, giống như kiểu đ-ập nồi dìm thuyền, mặc kệ hai cha con bọn họ muốn làm thế nào thì làm.
Cho dù là khách khứa tham dự hay phục vụ thì đều nói tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Anh.
Tống Thanh Thanh cũng nghe không hiểu lắm, chỉ là trên đường đi cô đều có thể cảm nhận được ánh mắt từ mọi phía, là một kiểu dò xét, dường như còn có vài phần ngưỡng mộ.
Mặc dù bọn họ đã hạ thấp giọng.
Tống Thanh Thanh vẫn có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của bọn họ.
“Vị này chính là vợ của ngài Thẩm sao?
Thật là đẹp quá, nhìn cứ như sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp vậy."
“Đúng vậy đúng vậy, hiếm khi thấy ngài Thẩm nỡ đưa Thẩm phu nhân ra ngoài như thế."
“Thẩm phu nhân bảo dưỡng tốt thật đó, chẳng trách ngài Thẩm lại chỉ chung tình với mỗi cô ấy thôi."
“Nhưng tôi nghe nói tính tình Thẩm phu nhân không tốt lắm, ở nhà là hở ra là ném đũa đ-ập bát đó."
“Đâu chỉ là không tốt, đâu chỉ là đ-ập bát, cô ấy ngay cả đồ cổ giá trị liên thành cũng nói đ-ập là đ-ập luôn đó.
Nhưng ngài Thẩm chiều cô ấy mà, chưa bao giờ tính toán những thứ này cả."
“Thẩm phu nhân số tốt thật đó."
Đúng vậy.
Người ngoài ai nhìn thấy cũng đều sẽ cảm thán một câu Tống Thanh Thanh số tốt.
Chỉ là bọn họ đều chẳng nhìn thấy được cái mặt u ám đó mà thôi.
Những tiếng xì xào bàn tán khó tránh khỏi cũng lọt vào tai Tống Thanh Thanh, cô nghe mà bực mình, mấy lần đều muốn xông tới trước mặt bọn họ để nói cho bọn họ biết.
Ngày tháng của cô chẳng tốt đẹp chút nào.
Đều là lừa người hết.
Đều là giả dối hết.
Nhưng vệ sĩ đi sát bên cạnh khiến cô mất đi tâm trạng xông ra ngoài để giải thích.
Tống Thanh Thanh buồn bực đi lên lầu, buồn bực bước vào phòng nghỉ.
Thẩm Tại dường như nhận ra tâm trạng mẹ không tốt, cậu bé nhỏ giọng hỏi:
“mom, cake."
Cậu bé chỉ dám thốt ra từng từ một, nói như vậy cũng tương đối có thể khiến người ta nghe hiểu được.
Tống Thanh Thanh quả thực đã nghe hiểu, cũng lĩnh hội được ý của cậu bé.
Trong phòng nghỉ có bánh ngọt, cậu bé hỏi cô có muốn ăn bánh ngọt hay không.
Khi Tống Thanh Thanh vẫn chưa trả lời, cậu bé có chút luyến tiếc buông tay mẹ ra, đi lấy miếng bánh dâu tây trên bàn tới.
Một miếng nhỏ, rất tinh xảo.
Tống Thanh Thanh vốn dĩ là không muốn cho cậu bé sắc mặt tốt đẹp gì, cô rõ ràng biết đứa trẻ này để tâm tới cảm nhận của mình tới mức nào, rõ ràng biết cậu bé muốn có được một chút tình yêu từ chỗ cô tới mức nào.
Vậy mà lại cố ý không muốn để cậu bé được như ý nguyện.
Còn phải cố tình lạnh lùng với cậu bé, khiến cậu bé khó chịu.
Giống như nhìn thấy cậu bé không thoải mái rồi, nhìn thấy cậu bé cũng đau khổ giống như mình thì trong lòng cô mới thấy dễ chịu.
Nhưng thực ra, Tống Thanh Thanh cũng biết đứa trẻ này rất vô tội.
Tống Thanh Thanh quả thực có chút đói rồi, nhận lấy miếng bánh, thong thả ăn sạch bách.
Thẩm Tại nhìn thấy mẹ ăn hết miếng bánh mình đưa tới thì rất vui mừng.
Tống Thanh Thanh ăn xong rồi thì có sức lực, bèn nảy ra ý đồ xấu.
Vừa rồi cô quan sát thấy ở tầng hai hoàn toàn chẳng có ai cả.
Tại sao cô không thể nhân lúc này lén trốn ra ngoài chứ?
Tống Thanh Thanh nhìn về phía cậu bé trước mặt, cô mím môi một cái:
“Chúng ta ra ban công phía ngoài đi dạo một lát."
Chương 0 Ngoại truyện kiếp trước (13) Mẹ (Thêm 2000 chữ)
Thẩm Tại nghe hiểu lời mẹ nói, hoàn toàn không có ý kiến gì.
Chỉ cần không phải lại bảo cậu báo cảnh sát nữa, không để cảnh sát bắt mẹ đi nữa thì cái gì cũng được hết.
“Được ạ."
Tống Thanh Thanh dắt tay cậu bé, đi ra ngoài.
Cô thuận lợi bước ra khỏi cánh cửa đó, chỉ là ngoài cửa vẫn có người canh giữ.
Vệ sĩ áo đen canh giữ ngoài cửa, giống như lúc nào cũng đang nhìn chằm chằm vào nơi này vậy.
“Phu nhân."
“Chúng tôi ra phía ban công hóng gió một chút."
Khuôn mặt nhỏ của Tống Thanh Thanh trắng bệch, dưới ánh đèn phản chiếu trông cũng chẳng tốt đẹp gì, cô mím mím môi, tiếp tục dùng giọng điệu không vui nói:
“Hóng gió cũng không được sao?
Vậy các anh đi gọi anh ta về đây đi, bảo anh ta là tôi không muốn ở lại đây nữa, tôi thà về nhà còn hơn."
Vệ sĩ nghĩ một lát rồi nhường đường.
Hành lang tầng hai có không ít người của bọn họ.
Lối lên cầu thang cũng có mấy vệ sĩ mặc thường phục canh giữ.
Tống Thanh Thanh không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, trái tim cô đ-ập thình thịch, sắp sửa nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng ng-ực rồi.
Cô thậm chí cảm thấy mình sắp trốn thoát được tới nơi rồi.
Cô hít sâu một hơi, không hề đắc ý quên hình, bình tĩnh gật gật đầu, sau đó dắt tay Thẩm Tại đi về phía ban công đó.
Chỉ là Tống Thanh Thanh không ngờ lại gặp Phó Lạc Trì đang ở một mình trên hành lang tầng hai.
Quần áo trên người cậu dường như bị r-ượu làm ướt rồi.
Người phục vụ dẫn người lên lầu để thay quần áo, tình cờ ở chỗ rẽ hành lang, đụng mặt nhau.
Tống Thanh Thanh giống như bị chôn chân tại chỗ vậy.
Cô nhìn Phó Lạc Trì, tầm mắt dần dần trở nên m-ông lung, tầm nhìn cũng có chút mờ mịt.
Phó Lạc Trì cũng nhìn chằm chằm vào cô.
Người mẹ chưa từng yêu thương cậu.
Ánh mắt của cậu chậm rãi dời từ khuôn mặt mẹ xuống đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy đứa con trai khác của bà.
Hốc mắt Phó Lạc Trì đều có chút đỏ lên rồi.
Cậu lặng lẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm đang run rẩy, có chút không phục, vừa tức giận vừa buồn bã, nhưng lại chẳng có cách nào cả.
Tại sao.
Cũng đều là con của bà cả.
Bà đối với đứa con trai khác lại tốt hơn một chút.
Trước đây bà cũng từng dắt tay cậu như thế này, nhưng sau đó lại vứt bỏ cậu giống như vứt r-ác vậy.
Bà không cần cậu.
Phó Lạc Trì đỏ mắt nhìn chằm chằm vào bà, cho dù cảnh tượng này làm đau mắt cậu thì cậu cũng vẫn cứ nhìn chằm chằm không buông.
Tống Thanh Thanh cũng chẳng biết tại sao lại thấy chột dạ, còn có chút nóng tay nữa.
Cô theo bản năng muốn hất tay Thẩm Tại ra, nhưng làm như vậy dường như cũng không đúng.
Tống Thanh Thanh thật sự uất ức tới mức muốn khóc rồi.
Thẩm Tại đương nhiên cũng nhận ra người anh trai này.
Người anh trai lớn hơn cậu mấy tuổi.
Ánh mắt của cậu bé cũng lạnh lùng như vậy, không còn vẻ ôn hòa như vừa rồi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào người anh trai cùng mẹ khác cha của mình.
Dường như nhận ra ý định muốn trốn chạy của mẹ.
Thẩm Tại càng thêm dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay mẹ, cậu bé nghiêng mặt, ngẩng đầu lên nhìn bà:
“Mẹ."
Phó Lạc Trì nghe thấy hai chữ này, sắc mặt càng trắng bệch hơn.
Cậu đã lâu lắm rồi không được gọi bà như vậy, hai năm trước khi được phép vào căn nhà đó để thăm bà.
Bà vẫn đang bị bệnh.
Không nhận ra người lắm.
Lúc đầu nhìn thấy cậu đều rất bài xích, bảo cậu cút đi.
Sau này.
Mặc dù không bảo cậu cút đi nữa, nhưng cũng chẳng có lời nào dư thừa cả.
Cứ nhìn cậu mà rơi nước mắt, giống như có nước mắt chảy không bao giờ hết vậy.
Nào đâu biết những giọt nước mắt đó đều trở thành chất lỏng nóng bỏng, tưới lên da thịt cậu, cậu đau tới mức không nói nên lời.
Tại sao nhìn thấy cậu là chỉ có nước mắt thôi chứ?
Lại không muốn nhìn thấy cậu tới mức đó sao?
Lại không tình nguyện sinh cậu ra tới mức đó sao?
Phó Lạc Trì là một đứa trẻ biết tự trọng, nhưng cho dù là mẹ đã vứt bỏ cậu mấy lần thì cậu vẫn muốn đi tới bên cạnh bà, hèn mọn mà hỏi bà xem có thể giữ cậu lại hay không.
Phó Lạc Trì bước tới, “Mẹ."
Tống Thanh Thanh run lên một cái, đối diện với tình huống này cô thậm chí có chút bất an lo lắng.
Cô bản năng muốn lùi lại một bước.
Trên thực tế, Tống Thanh Thanh cũng không rõ tại sao mình lại muốn né tránh.
Có lẽ là, có lẽ là mỗi khi cô muốn xích lại gần bọn họ một chút thì bên tai luôn có một giọng nói giống như răn dạy vậy, nói cho cô biết là không được.
Lại gần quá.
Sẽ có hình phạt.
Lúc này, Tống Thanh Thanh nhìn hốc mắt đỏ hoe của cậu, cũng có chút áy náy.
Cô hít sâu một hơi, giọng nói nặn ra từ sâu trong cổ họng nghe còn có vài phần rụt rè, “Tiểu, Trì."
Ngắt quãng lại chần chừ.
Xa xôi lại xa lạ.
Tống Thanh Thanh cũng chẳng biết bản thân mình đối với Phó Lạc Trì là tình cảm gì, rất thích sao?
Cũng không có.
Rất để tâm sao?
Cũng không có.
Cô và Phó Thành đã ly hôn mấy năm rồi, Phó Lạc Trì lúc đó đã được Phó Thành đưa về thủ đô cùng luôn rồi.
Cho nên.
Tống Thanh Thanh cảm thấy cô và Phó Lạc Trì cũng là hai mẹ con không mấy thân thiết.
Có lẽ đứa trẻ này là hận cô nhỉ, nhưng chuyện này lại dựa vào cái gì chứ?
Bởi vì cô chưa từng chăm sóc cậu sao?
Bởi vì cô chưa đủ yêu cậu sao?
Nhưng cô cũng chẳng có cách nào cả, cô phải sống vì bản thân mình trước đã thì mới có sức lực để đi nghĩ cho con cái của mình được.
Tống Thanh Thanh thừa nhận bản thân mình là ích kỷ, cho dù là cha mẹ, hay là anh chị em, hay lại là chồng con của mình.
Chẳng có ai có thể xếp trước cô được.
Cô v-ĩnh vi-ễn đều xót xa cho bản thân mình nhất.
