Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Cũ Đoản Mệnh Của Đại Lão Quân Nhân - Chương 248

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:34

“Làm việc gì cũng luôn đặt lợi ích của mình lên hàng đầu.”

Có lẽ chính vì quá ích kỷ nên mới có nhiều báo ứng như vậy.

Nhưng Tống Thanh Thanh cũng không hối hận khi làm một người ích kỷ, cô chỉ là nhìn nhầm người vài lần thôi, nếu không tuyệt đối sẽ không rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.

Tống Thanh Thanh thẩn thờ nghĩ về nửa đời trước của mình.

Nghiến răng nghiến lợi tổng kết lại những lần mình vấp ngã.

Hoàn toàn không chú ý tới việc Phó Lạc Trì đang từng bước tiến lại gần trước mặt cô, vừa đi tới trước mặt cô.

Thì giọng nói bên tai đã ngắt quãng dòng suy nghĩ của cô.

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Tại hơi trắng bệch, khẽ giật giật ngón tay cô:

“Mẹ ơi, Tại Tại thấy ngột ngạt, muốn đi hóng gió."

Tống Thanh Thanh hoàn hồn lại, cúi đầu nhìn đứa trẻ ngũ quan tinh xảo, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt cậu bé rất to, rất đẹp.

Con ngươi là màu đen thuần khiết.

Giống như có thể nhìn thấu tận đáy vậy, thật sạch sẽ.

Tống Thanh Thanh lúc này mới nhớ ra mình còn có việc chính phải làm.

Cô còn phải đi ra ban công, nếu ban công tầng hai không cao lắm, nếu dưới ban công tình cờ là một t.h.ả.m cỏ đặc biệt mềm mại thì cô nhảy xuống cũng sẽ chẳng sao cả.

Hoặc giả nếu tình cờ có một đường ống nước.

Cô có thể nhanh nhẹn nương theo đường ống nước mà chậm rãi leo xuống tầng một, sau đó trốn khỏi đây khi trời tối gió cao.

Nếu Tống Thanh Thanh thực sự vẫn còn rất bình thường.

Thì sẽ nghĩ cho kỹ, kế hoạch vĩ đại này của cô đầy rẫy sơ hở, căn bản là không khả thi.

“Đúng đúng, phải đi ra ban công."

Tống Thanh Thanh đi về phía ban công, Phó Lạc Trì lại giống như cột nhà đứng im bất động chắn trước mặt cô, cô rất thắc mắc:

“Cậu không đi tìm cha mình sao?"

Chuyện đại sự hàng đầu hiện tại của cô chính là chạy trốn.

Cũng may người chắn trước mặt cô là Phó Lạc Trì, nếu không cô nhất định sẽ rất phiền não mà mắng người rồi.

Phó Lạc Trì trả lời không liên quan tới câu hỏi:

“Con đã đăng ký trường học ở cảng thành rồi."

Cậu thiếu niên mười mấy tuổi đã có khả năng sống độc lập.

Cậu muốn ở lại nơi này.

Không muốn mỗi năm số lần nhìn thấy mẹ đều đếm trên đầu ngón tay.

Cậu muốn mỗi tuần đều tới thăm bà.

Tống Thanh Thanh nghe thấy lời này liền nhíu mày lại, còn có chút phiền não, cảng thành có gì tốt chứ?

Tại sao cậu lại chạy tới cảng thành để đi học?

Nơi này Tống Thanh Thanh chẳng thích một chút nào cả.

Cô có cơn giận nén trong lòng, muốn phát tác lại chẳng có lý do để phát tác ra ngoài.

Những năm qua cô cũng chẳng quan tâm tới cậu, là chẳng có tư cách gì để can thiệp vào việc cậu muốn học trường nào cả.

Cô đanh khuôn mặt nhỏ nhắn lại:

“Ồ."

Sau đó thì chẳng còn gì nữa.

Phó Lạc Trì đợi rất lâu cũng không đợi được vế sau của bà.

Bà dường như một câu dư thừa cũng chẳng muốn hỏi.

Thờ ơ không quan tâm.

Trong lòng Phó Lạc Trì buồn bực khó chịu, vốn dĩ hiểu chuyện như cậu lúc này cũng nổi tính bướng bỉnh lên, bà đi về hướng nào thì cậu lại dịch về hướng đó.

Cố chấp muốn chắn con đường trước mặt bà.

Tống Thanh Thanh không hiểu vì sao, cậu muốn làm cái gì?

“Cậu làm cái gì vậy?"

“Mẹ không hỏi xem là trường nào sao?"

Tống Thanh Thanh rũ mày mắt xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm lầm bầm:

“Trường nào cũng chẳng tốt."

Đã là cậu mở lời trước.

Tống Thanh Thanh cũng chẳng tiếp tục nén nhịn nữa, cô ngẩng mặt lên, thần sắc có chút nôn nóng không nói nên lời, chính vì tâm trạng nôn nóng khiến giọng điệu nói chuyện của cô nghe cũng hung dữ:

“Tại sao cậu lại tới cảng thành để đi học?

Nơi này tốt lắm sao?

Cậu rất thích nơi này sao?"

Giọng điệu phiền não nghe cứ như đang rất mất kiên nhẫn vậy.

Tống Thanh Thanh đúng là thấy phiền lòng.

Cô muốn ngăn cản cậu, nhưng diễn đạt lại không rõ ràng lắm.

Chỉ có thể không quản phiền hà, nói đi nói lại hết lần này tới lần khác:

“Cậu đừng tới, cậu không được tới."

Kiểu lời nói hung dữ nhưng lại chẳng có chút lực đạo nào này.

Nhưng mấy câu nói này lọt vào tai Phó Lạc Trì thì lại chẳng phải chuyện như vậy, sự kháng cự của bà trong mắt cậu đã trở thành đang kháng cự cậu.

Trong lòng Phó Lạc Trì mặc dù buồn bã nhưng lại rất kiên cường.

Cậu cố chấp nói:

“Mẹ không thích con thì con vẫn cứ phải tới."

Tống Thanh Thanh ở trong trạng thái rất phiền não thì không thể giao tiếp trò chuyện bình thường với người khác được, tâm trạng của cô vốn dĩ cũng không ổn định.

Trạng thái tinh thần lại càng lúc tốt lúc xấu.

Không phải lơ mơ thì chính là hoang tưởng bị hại.

Lúc giống như một người bình thường thì ít tới t.h.ả.m thương.

Cô nghe thấy Phó Lạc Trì nói như vậy thì càng thêm tức giận.

Cậu đã muốn hỏi cô, lại chẳng chịu nghe theo cô, vậy thì thà chẳng hỏi cô còn hơn!

Đồ không biết tốt xấu.

Tống Thanh Thanh tức hổn hển nói:

“Tùy cậu."

Cô nhíu c.h.ặ.t lông mày, tiếp tục nói:

“Tôi phải đi ra ban công đây, cậu đừng có chắn đường tôi."

Tống Thanh Thanh một lòng chỉ có chạy trốn.

Trên thực tế, lúc này cô chẳng có tâm trí đâu mà đi quan tâm tới hai đứa con của mình.

Trước khi cô rời đi cũng không quên buông tay Thẩm Tại ra, cô tìm một cái cớ rất vụng về nói:

“Mẹ hơi lạnh, đi lấy giúp mẹ cái khăn quàng cổ đi."

Thẩm Tại im lặng hồi lâu.

Vài giây sau, gật gật đầu:

“Vâng thưa mẹ."

Tống Thanh Thanh không kịp đợi mà đuổi khéo hai đứa bọn họ đi, bèn chạy ra ban công.

Thẩm Tại chẳng hề lo lắng, ban công rất cao.

Nếu mẹ muốn nhảy từ ban công xuống thì là rất khó khăn.

Lòng can đảm của mẹ cũng rất nhỏ, sợ đau.

Cao quá thì bà không dám nhảy đâu.

Thẩm Tại cũng không đi lấy khăn quàng cổ cho mẹ, cậu bé chỉ vô cảm nhìn người anh trai trước mặt cao hơn mình.

Cậu bé ngoan ngoãn mỉm cười.

Gọi tên của cậu ra.

“Phó Lạc Trì."

Tiếp theo sau đó, Thẩm Tại bình thản nói:

“mymotherismine."

Mẹ là của Tại Tại.

Là mẹ của một mình cậu mà thôi.

Còn về phần Phó Lạc Trì, là đứa trẻ bà không cần, là thứ r-ác r-ưởi bị bỏ rơi, vô dụng.

Sẽ không là anh trai của cậu.

Cũng không nên vẫn là con của mẹ nữa.

Giống như một cuộc chiến đấu không ch-ết thì cũng bị thương.

Cho dù là con thú nhỏ chưa trưởng thành thì trong m-áu xương cũng sẽ có thú tính bản năng, sẽ tranh giành, sẽ c.ắ.n xé đối thủ của mình tới mức không còn hình người.

Phó Lạc Trì cũng lặng lẽ nhìn cậu bé, đ-ánh giá đứa em trai của mình.

Tuổi tác còn rất nhỏ, lớn lên rất đẹp.

Giống như b.úp bê bằng sứ tinh xảo, trắng trẻo mềm mại, mày mắt hơi đậm, rất giống mày mắt của mẹ.

Cậu đúng là đã kế thừa gen của mẹ.

Dáng vẻ vừa rồi cậu dắt tay mẹ đúng là càng thân thiết như hai mẹ con hơn.

Phó Lạc Trì đương nhiên nghe hiểu tiếng Anh, hiểu đối phương đang nói gì.

“Thẩm Tại, anh là anh trai của em."

Thẩm Tại nghiêng nghiêng đầu, “Thế thì sao?"

Tiếp theo sau đó cậu bé thốt ra hai từ gượng gạo:

“Anh trai."

Giọng điệu thờ ơ nghe ngược lại giống như đang khiêu khích vậy.

Phó Lạc Trì bước lên trước, từ trên cao nhìn xuống cậu bé:

“Bà ấy cũng là mẹ của anh, không phải của một mình em đâu."

Phó Lạc Trì chưa bao giờ nghĩ tới việc chiếm trọn tình yêu của mẹ.

Thứ cậu sở hữu vốn dĩ cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Cậu cũng chẳng nhỏ nhen tới vậy.

Ngược lại là đứa em trai tuổi tác còn nhỏ này của cậu mới càng thêm cực đoan.

Phó Lạc Trì chẳng biết sự cực đoan tột cùng này của cậu bé là từ đâu mà tới, còn nồng đậm hơn cả cậu.

Thẩm Tại đanh khuôn mặt nhỏ nhắn lại, nghiêm túc nhắc nhở cậu rằng:

“Anh trai à, nhưng mà mẹ không cần anh đâu."

Mẹ đã bỏ rơi cậu rồi.

Sớm đã không cần cậu nữa rồi.

Cho nên anh trai chẳng có tư cách gì mà tới tranh giành với cậu cả.

Vả lại cậu cũng chẳng thích người anh trai này.

Không thích mỗi lần mẹ ở cùng với anh trai là sẽ nói thật nhiều, thật nhiều lời như vậy.

Không thích cái áo len mẹ âm thầm đan cho anh trai.

Không thích mẹ dành thời gian cho anh trai.

Những thứ này Thẩm Tại hoàn toàn chẳng thích chút nào cả, cậu bé mơ mơ màng màng đã hiểu ra, bản thân không thể giống như anh trai được, bị mẹ không chút do dự mà bỏ rơi.

Cậu sẽ dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy mẹ.

Dán c.h.ặ.t lấy bà không buông.

Câu nói này của Thẩm Tại giống như cái dằm sắc nhọn, đ-âm vào não bộ của Phó Lạc Trì, xuyên thấu qua dây thần kinh, đ-âm bị thương trái tim cậu.

Phó Lạc Trì mặc dù chín chắn ổn trọng giống như một người lớn nhỏ tuổi.

Nhưng cũng có lúc không nhịn được.

Khuôn mặt nhỏ lạnh lùng đã nổi giận.

“Không phải, bà ấy không có không cần anh."

Phó Lạc Trì nói rồi mạnh tay đẩy cậu bé trước mặt ra, Thẩm Tại ngã ngồi dưới đất, không khóc không nháo, cậu bé chậm rãi bò dậy từ dưới đất, phủi phủi bụi bẩn trên người.

Không nói thêm lời nào nữa.

Thẩm Tại muốn đi tìm mẹ rồi.

Tống Thanh Thanh loạng choạng chạy ra ban công, mở cửa sát đất ra, những luồng gió lạnh bên ngoài liền thổi tới.

Đôi bàn tay kích động của cô đang run rẩy.

Cảm thấy sự tự do trong ảo tưởng sắp sửa tới nơi rồi.

Cô cúi đầu nhìn xuống dưới lầu một cái, cao hơn một chút so với những gì cô tưởng tượng, nhưng... nhưng dường như cũng không phải là không thể nhảy.

Hồi nhỏ cô cũng từng nhảy từ trên cây cao xuống rồi, cũng chẳng làm sao cả.

Chân không bị gãy, người cũng chẳng việc gì.

Tống Thanh Thanh tỉ mỉ quan sát một vòng, chẳng có đường ống nước, cũng chẳng có công cụ nào có thể để cô leo xuống được.

Kế sách duy nhất lúc này chỉ có thể là nhảy xuống thôi.

Khuôn mặt của Tống Thanh Thanh đều bị gió lạnh trên ban công thổi cho đỏ bừng lên, cô giống như chẳng nhìn thấy trong sân còn có những người khác.

Cô lảo đảo bên cạnh ban công.

Vạt váy đung đưa, những sợi tóc mềm mại cũng đung đưa theo gió.

Bóng tối mập mờ bao phủ lấy ngũ quan xinh đẹp rạng rỡ của người phụ nữ, gò má hơi ửng hồng trông giống như trạng thái đang hơi say vậy.

Trong sân ở tầng một cũng chẳng phải không có người.

Đã có người chú ý tới cô rồi.

Tống Thanh Thanh lại giống như chẳng nhìn thấy bọn họ, cũng chẳng nhìn thấy Thẩm Tri Thư đang đi về phía bên này, cô dường như đã quay trở về thời thơ ấu.

Quãng thời gian cứ không vui là leo lên cây trốn đi.

Chương 0 Ngoại truyện kiếp trước (14) Nhảy

Tống Thanh Thanh cảm thấy bản thân mình dường như đã quay trở về thời thơ ấu.

Quay trở về những năm tháng ở làng Thủy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.