Thâp Niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua - Chương 68:
Cập nhật lúc: 14/02/2026 06:00
Đến thứ Sáu, Lục Mạn Mạn không kìm được nữa.
"Hay là cô thử xem sao." Cô nàng xúi giục Kiều Vi, còn vỗ n.g.ự.c cam đoan, "Tôi đứng ngay đây mà, cô có quên thì tôi thò tay ra giải quyết ngay."
Ý cô nàng là mấy cái cầu d.a.o và nút bấm.
Kiều Vi nói: "Được, để tôi thử."
Cô ngồi vào ghế, trước tiên bật máy lên làm nóng, canh đúng giờ rồi kéo cầu d.a.o: "Trạm phát thanh công xã nhân dân thị trấn Hạ Hà Khẩu, bây giờ bắt đầu phát thanh. Mười giờ linh năm phút, tiếp sóng chương trình của trạm phát thanh nhân dân huyện Vĩnh Minh."
Giọng nói của cô qua loa truyền đi khắp thị trấn.
Nhiều người nghe thấy đều ngẩn ra một lúc.
Mấy người trong văn phòng cũng ngạc nhiên, đang cắm cúi làm việc đều ngẩng đầu lên.
Nghiêm Tương reo lên: "Oa, là mẹ cháu!"
Trưởng trạm Lục cười lắc đầu: "Cái con bé này."
Lục Thiên Minh cười khẩy: "Nôn nóng quá rồi, cứ sợ người ta chủ nhật không thay ca được."
Đều là đang nói Lục Mạn Mạn.
Hồ Tuệ cười khúc khích, vừa móc len vừa nói một câu: "Tiếng phổ thông của cô Kiều nói chuẩn thật đấy."
Người ở các phòng ban khác trong ủy ban thị trấn cũng ngớ người.
"Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Là trạm phát thanh thị trấn mình à?"
Thực tế chứng minh anh ta không nghe nhầm, vì loa ngay sau đó chuyển sang kênh của trạm phát thanh huyện: "Trạm phát thanh huyện Vĩnh Minh, bây giờ bắt đầu phát thanh. Mười giờ linh năm phút, tiếp sóng chương trình tin tức và điểm báo của Đài phát thanh nhân dân trung ương."
Dù cố gắng nói tiếng phổ thông, nhưng giọng đọc vẫn mang âm hưởng địa phương quen thuộc mà ai cũng nhận ra.
Sau đó, trạm phát thanh huyện chuyển sóng sang Đài phát thanh nhân dân trung ương, trong loa vang lên giọng nói tiếng phổ thông chuẩn mực, tròn vành rõ chữ.
So với câu "Trạm phát thanh thị trấn Hạ Hà Khẩu, bây giờ bắt đầu phát thanh" vừa nãy, ngoại trừ giọng điệu có vẻ trịnh trọng hơn một chút, thì về ngữ âm gần như chẳng có gì khác biệt.
"Là cô gái mới đến đấy hả?"
"Cô nào?"
"Cái cô trẻ măng mà lấy cán bộ già ấy."
"Chậc."
"Sao lại thế, kể chi tiết nghe xem nào."
"Tôi nghe nói nhà cô ấy đói đến mức không còn gì ăn, rồi người ta giới thiệu cho ông cán bộ già này, là người đã qua một đời vợ, lại còn đèo bòng thêm ba đứa con..."
Kiều Vi đọc xong lời mở đầu, liền gạt cầu d.a.o tắt micro, chuyển sang kênh phát thanh huyện, mọi thao tác diễn ra liền mạch.
Lục Mạn Mạn trầm trồ: "Oa~"
"Cô giỏi thật đấy, lần đầu tiên làm mà đã gọn gàng thế này rồi." Lục Mạn Mạn thán phục, "Lần đầu tiên tôi làm, run tay cầm cập."
Suy cho cùng, từ làm nông chuyển sang máy móc, và từ bàn phím 108 phím chuyển sang chưa đầy mười cái nút bấm, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Một bên là nâng cấp, đối mặt với cái mới toanh chưa từng thấy, căng thẳng đến run tay. Một bên hoàn toàn là "hạ cấp" (đơn giản hóa).
Kiều Vi nói: "Tôi nhìn cô thao tác mấy hôm nay rồi, ngày nào cũng đứng sau lưng cô bắt chước động tác tay đấy."
Thực ra là không có.
"Hèn chi." Lục Mạn Mạn khen cô, "Cô đúng là một đồng chí nỗ lực, tôi cũng phải học tập cô mới được."
Kiều Vi nói: "Bài đọc cho chủ nhật tôi viết xong rồi, lát nữa cô xem giúp tôi một chút. Cô thấy ổn rồi tôi mới trình Trưởng trạm xem qua."
Lục Mạn Mạn càng thêm ngạc nhiên vui mừng.
Cô nàng vốn nghĩ, nếu Kiều Vi không viết được thì cứ để cô đọc thẳng Tuyển tập Mao Trạch Đông là xong. Nhạc Tú Phân cũng thường xuyên bí ý tưởng, toàn lôi Tuyển tập ra đọc, cũng chẳng ai nói gì.
Không ngờ thái độ làm việc của Kiều Vi tích cực hơn Nhạc Tú Phân nhiều.
"Đi, tôi xem thử nào."
Hai người thân thiết khoác tay nhau về văn phòng.
Văn phòng chỉ có hai người phụ nữ là Hồ Tuệ và Lục Mạn Mạn.
Trong mắt người ngoài, Kiều Vi và Hồ Tuệ đều là phụ nữ đã có gia đình, sinh con, lại cùng là vợ bộ đội, về lý thuyết hai người họ đáng lẽ phải thân thiết hơn.
Nhưng thực tế, so với bà chị nông thôn tư tưởng cổ hủ, Kiều Vi chắc chắn thích chơi với cô em gái Lục Mạn Mạn tràn đầy sức sống hơn.
Lục Mạn Mạn xem xong, rất hài lòng: "Tôi thấy ổn đấy. Đưa Trưởng trạm xem đi."
Trưởng trạm Lục ngẩng đầu: "Gì thế?"
Cô nàng đưa bài viết của Kiều Vi cho Trưởng trạm Lục: "Bài Kiều Vi viết để dùng cho chủ nhật đấy ạ. Cháu thấy hay lắm."
Kiều Vi nói: "Trưởng trạm, bác xem giúp cháu, chỗ nào cần sửa bác cứ bảo ạ."
Trưởng trạm Lục đọc một lượt, bài viết ngắn gọn, tứ bình bát ổn, không bắt bẻ được chỗ nào. Cũng giống như con người Kiều Vi vậy, chắc chắn.
Trưởng trạm Lục thầm gật đầu, nhưng vẫn cầm b.út máy sửa lại hai câu, rồi đưa trả Kiều Vi: "Sửa lại chút đi."
Kiều Vi liếc nhanh qua, hai câu sửa đổi chẳng khác gì mấy, chỉ là thay đổi cách diễn đạt thôi. Cô lanh lảnh đáp: "Sửa xong xuôi tai hơn hẳn ạ. Cháu đi chép lại một bản."
Nói xong, cô về bàn mình tìm giấy chép lại.
Trưởng trạm Lục cười híp mắt gật đầu.
Lục Mạn Mạn chống khuỷu tay lên bàn ông, cúi người xuống: "Bác hai~"
"Gọi là Trưởng trạm." Trưởng trạm Lục mắng yêu, "Nói bao nhiêu lần rồi."
Lục Mạn Mạn làm nũng: "Trưởng trạm~"
"Biết rồi." Trưởng trạm Lục hừ mũi, "Chủ nhật này để cô Kiều làm thay. Cháu nghỉ đi."
Cuối cùng cũng đồng ý, Lục Mạn Mạn reo lên vui sướng.
"Cháu hẹn với người ta rồi, chủ nhật đi huyện chơi." Cô nàng hớn hở nói.
Giữa hai cái bàn chỉ cách nhau vài bước chân, cô nàng cũng phải chạy ngay sang thông báo cho Kiều Vi, sợ cô không nghe thấy: "Kiều Vi, chủ nhật trông cậy vào cô đấy nhé. Một mình cô làm được chứ?"
Kiều Vi cam đoan: "Cô cứ yên tâm đi chơi."
Chiều thứ Sáu, Ban Tuyên truyền tổ chức học tập, trạm phát thanh cũng thuộc sự quản lý của Ban Tuyên truyền nên phải tham gia học cùng.
Trưởng ban Tạ giới thiệu với mọi người trước: "Đây là đồng chí Kiều Vi, phát thanh viên mới."
Kiều Vi đứng dậy chào mọi người: "Mọi người cứ gọi tôi là Kiều Vi, rất vinh dự được trở thành đồng nghiệp của các đồng chí, sau này mong được cùng mọi người học tập, cùng nhau tiến bộ."
Mọi người vỗ tay lẹt đẹt.
Đón người mới là thế, kiểu gì cũng phải tỏ ra chút nhiệt tình.
Nhưng ánh mắt Kiều Vi quét qua, nhận thấy có hai đồng nghiệp đang thì thầm to nhỏ, nhìn cô với ánh mắt và nụ cười có chút kỳ quặc.
Trưởng ban Tạ rất thân thiện: "Kiều Vi mới đến nhận việc, có gặp khó khăn gì không?"
"Người mới đến môi trường mới cũng có chút bỡ ngỡ," Kiều Vi nói, "May mà có Trưởng trạm chỉ bảo, các đồng nghiệp giúp đỡ nên tôi cũng nhanh ch.óng thích nghi rồi ạ."
Trưởng trạm Lục mỉm cười ý nhị.
Lục Mạn Mạn cảm thấy mình chính là người giúp đỡ đồng nghiệp đó, lưng thẳng tắp đầy tự hào.
Trưởng ban Tạ gật đầu, khen ngợi: "Sáng nay tôi nghe thấy giọng cô rồi, tốt lắm, học nhanh đấy."
"Là Lục Mạn cầm tay chỉ việc cho tôi đấy ạ." Khen đồng nghiệp xong, cũng phải thể hiện bản thân trước mặt lãnh đạo một chút, "Trưởng trạm đã duyệt bản thảo tôi viết rồi. Chủ nhật này, tôi sẽ lần đầu tiên phát thanh độc lập."
Trưởng ban Tạ ngạc nhiên: "Nhanh thế cơ à?"
Lục Mạn Mạn sợ mình lại không được nghỉ chủ nhật, vội nói: "Trưởng ban, Kiều Vi làm được mà. Bác cứ yên tâm."
Trưởng ban Tạ nói: "Cháu đừng có vì muốn nghỉ chủ nhật mà làm liều đấy nhé."
Xét về quan hệ, Trưởng ban Tạ là dượng họ của Lục Mạn Mạn.
Lục Mạn Mạn kêu oan: "Cháu lấy đầu mình ra đảm bảo, Kiều Vi tuyệt đối có đủ năng lực phát thanh độc lập."
"Được." Trưởng ban Tạ nói đùa, "Nếu có vấn đề gì, bác sẽ hỏi tội cháu đấy."
"Vâng ạ!"
Kiều Vi mỉm cười: "Tôi sẽ không phụ lòng tin của lãnh đạo đâu ạ."
Trưởng ban Tạ cũng giống như Trưởng trạm Lục, cực kỳ hài lòng với người mới do quân khu giới thiệu lần này.
Ông khen ngợi Kiều Vi và trạm phát thanh vài câu, rồi toàn ban bắt đầu buổi học hôm nay.
Mọi người cùng nhau học tập chính sách của Trung ương và Tuyển tập tư tưởng vĩ nhân. Sau đó là phần phát biểu.
Phát biểu tự do là chuyện không thể nào. Kiểu học tập cố định hai lần một tuần thế này, nếu để tự do phát biểu thì chắc cả phòng cùng im lặng mất.
Vẫn phải gọi tên, y như học sinh trả lời câu hỏi trên lớp vậy.
Cái nỗi sợ bị gọi tên này, dù đã rời ghế nhà trường, vẫn cứ bám riết lấy người ta. Ai nấy đều cố rụt cổ lại, mắt dán xuống mặt bàn, tránh chạm mắt với lãnh đạo.
Người thoải mái nhất cả phòng là Hồ Tuệ, vẫn cứ điềm nhiên móc len.
Bà ấy chỉ có trình độ lớp xóa mù chữ, Trưởng ban Tạ chẳng bao giờ gọi tên bà ấy, toàn tự động bỏ qua.
Người khác bị gọi tên đều miễn cưỡng, nói năng khô khan về những điều mình thu hoạch được. Toàn là những lời sáo rỗng nói đi nói lại bao lần, giờ lôi ra nhai lại.
Họp hành triền miên, lời nói lặp lại như bánh xe quay tròn.
Trưởng ban Tạ lại gọi một người, người đó không vui: "Thứ Ba tôi phát biểu rồi mà."
Sao thứ Sáu lại gọi tôi nữa.
Bỗng có người cao giọng: "Trưởng ban, mời đồng chí mới nói đôi lời đi ạ."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Kiều Vi.
Trưởng ban Tạ vốn định để Kiều Vi mới đến thì cứ quan sát đã, đợi thứ Ba tuần sau hãy gọi phát biểu.
Nhưng khi ông nhìn sang, thấy Kiều Vi ngồi ngay ngắn, ánh mắt hướng về phía ông.
Giáo viên và lãnh đạo đều thích ánh mắt chủ động như thế, chứng tỏ cô ấy sẵn sàng.
"Vậy mời Kiều Vi nói đôi lời nhé." Trưởng ban Tạ nói.
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.
Người của trạm phát thanh đều nhìn Kiều Vi. Ngay cả Hồ Tuệ cũng dừng tay đan.
Ở trạm phát thanh, mỗi người là một cá thể riêng biệt. Nhưng đến Ban Tuyên truyền, trạm phát thanh lại là một khối thống nhất.
Con người có bản năng co cụm. Huống hồ Kiều Vi đã xây dựng mối quan hệ hòa hảo trong trạm phát thanh.
Kiều Vi mở cuốn sổ tay bìa nhựa: "Về buổi học này, tôi có bốn điểm tâm đắc, tôi xin nói từ điểm thứ nhất."
Mọi người: "?"
Kiều Vi: "Điểm thứ nhất lại chia làm ba ý nhỏ."
Mọi người: "..."
Nhập gia tùy tục, đã đến thời đại này thì phải giống người thời đại này.
Hơn nữa bài tập của Kiều Vi đâu phải do cô tự làm một mình, bạn học cùng của cô là Nghiêm Lỗi, nam chính của truyện, một chiến sĩ cộng sản kiên trung.
Quan trọng hơn, những điều người khác coi là lý thuyết suông, trong nhận thức của Kiều Vi lại là những chân lý đã được lịch sử kiểm chứng, xảy ra đúng như dự đoán, xuyên không gian và thời gian, khiến người ta phải tâm phục khẩu phục.
Cảm xúc của Kiều Vi dâng trào quá đỗi.
Phải thổ lộ thôi!
Bắt đầu từ điểm thứ nhất, ý nhỏ thứ nhất nào!
"...Trên đây là toàn bộ những cảm nhận của tôi qua buổi học này, mong được cùng mọi người tiến bộ." Kiều Vi thở phào một hơi dài, gấp sổ tay lại.
Ở đây không có mạng internet, không có Weibo, không thể dùng bàn phím để bày tỏ cảm tưởng, nhưng lại có buổi học tập thực tế "ba chiều" ngay tại hiện trường.
Xả một tràng xong, sướng thật.
Phòng họp im phăng phắc.
Kiều Vi chớp chớp mắt: "Mọi người có ý kiến gì khác không ạ?"
Bốp bốp bốp, Trưởng ban Tạ đi đầu vỗ tay. Mọi người như bừng tỉnh, vội vàng vỗ theo. Phòng họp ngập tràn tiếng vỗ tay.
"Không có. Đồng chí Kiều Vi thực sự khiến tôi ngạc nhiên." Trưởng ban Tạ rất vui, "Nhìn là biết đã tự học hành nghiêm túc ở nhà rồi phải không?"
Kiều Vi nhân tiện khen ngợi bạn học cùng của mình: "Chồng tôi là một chiến sĩ cộng sản vô cùng kiên định, tôi cùng anh ấy học tập, học được rất nhiều điều. Tất nhiên tôi vẫn còn nhiều chỗ chưa hiểu thấu đáo, sau này mong được cùng mọi người tiến bộ."
Giáo viên thích học sinh tích cực nghiêm túc, lãnh đạo cũng vậy.
Trưởng ban Tạ chủ trì buổi học hai lần mỗi tuần, nhìn mọi người cứ ủ rũ như gà rù, ngái ngủ chưa tỉnh, ông đã chán ngấy từ lâu rồi.
Trưởng ban Tạ đang định biểu dương thái độ học tập tích cực của Kiều Vi thì bỗng có tiếng cười khẩy vang lên: "Không hổ danh là cán bộ."
Câu "không hổ danh là cán bộ", người nhà cán bộ thực ra nghe rất nhiều.
Nhưng Kiều Vi liếc nhìn người đó, trực giác mách bảo cô, giọng điệu này không đúng.
Có chút gì đó châm chọc mỉa mai, là ảo giác của cô sao? Cô còn chẳng biết người đó là ai, không cùng văn phòng, chắc cũng chẳng có xung đột lợi ích gì, tại sao lại mỉa mai cô?
Trưởng ban Tạ liếc người đó một cái, người đó rụt cổ lại.
Biểu hiện này khiến Kiều Vi khẳng định chắc chắn, hắn ta đang châm chọc cô.
Nhưng cũng không thể đi hỏi "tại sao anh lại mỉa mai tôi". Kiều Vi mỉm cười đáp lại lời khen của lãnh đạo, trong lòng chỉ lấy làm lạ không biết mình đắc tội với người ta lúc nào.
Buổi tối, Kiều Vi bảo Nghiêm Lỗi: "Chủ nhật này em phải trực ban."
Nghiêm Lỗi nói: "Vừa khéo, chủ nhật anh bảo Tiểu Trương chở anh xuống xã một chuyến, tìm đội thợ nề. Vụ gặt hái xong rồi, công xã chắc có thể nhận việc được rồi."
Kiều Vi xuyên không đến đây đã được hai mươi lăm, hai mươi sáu ngày. Từ giữa tháng Bảy đến giờ đã là đầu tháng Tám, sắp sang giữa tháng Tám rồi. Vụ gặt hái sắp kết thúc, nông thôn sắp bước vào giai đoạn nông nhàn.
Kiều Vi miêu tả đi miêu tả lại với Nghiêm Lỗi: "...Chính là cái loại đất màu vàng nhạt ấy."
Nghiêm Lỗi muốn đảo mắt luôn rồi.
"Loại nhà đó anh ở cả đời rồi, anh sinh ra ở nơi như thế mà." Anh cạn lời.
"..." Kiều Vi, "Được rồi."
Họ hỏi Nghiêm Tương: "Tương Tương chủ nhật muốn đi làm với mẹ, hay muốn đi xuống xã với bố?"
Nghiêm Tương suy nghĩ một chút rồi quyết định: "Con đi xuống xã với bố."
"Ơ, tại sao thế?" Kiều Vi hỏi.
Nghiêm Tương nói: "Con muốn xem hoa màu."
Kiều Vi hiểu rồi. Cậu bé đã đọc hết cuốn sổ tay kỹ thuật nông nghiệp kia, nhưng trong đời cậu bé, chưa bao giờ thực sự nhìn thấy hoa màu.
Cậu bé chỉ thấy vài cây rau cải tự trồng trong sân nhà mình và sân nhà Đoàn trưởng Triệu.
Cậu bé muốn tận mắt nhìn thấy những thứ được viết trong sách.
Nghiêm Lỗi xốc nách con trai giơ lên cao: "Đúng thế! Chúng ta phải đi xem hoa màu chứ! Sao có thể ngay cả hoa màu cũng không biết được."
Vừa nói anh vừa xoay vòng tròn, rồi tung Nghiêm Tương lên cao.
Nghiêm Tương cười khanh khách.
Kiều Vi: "Mắng ai đấy hả?"
Nghiêm Lỗi chối: "Anh có mắng ai đâu."
"Anh mắng em tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân (lười biếng, không phân biệt được các loại ngũ cốc), đừng tưởng em không nghe ra."
"Thế em có phân biệt được mạ với hẹ không? Phân biệt được dây bí đao với dây dưa hấu không?"
"..." Kiều Vi lảng sang chuyện khác, "Hay là chúng ta trồng dưa hấu trong sân đi. Mùa hè khỏi phải mua dưa hấu, cứ ra sân hái là được."
Nghiêm Lỗi im lặng một lúc, chậm rãi nói: "Thế nên em thực sự tưởng cái dây anh trồng là dây bí đao à?"
Kiều Vi: "..."
Về khoản này Kiều Vi thua toàn tập.
Không sao, thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, miễn là sang năm có dưa hấu ăn là được.
