Thâp Niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua - Chương 92:
Cập nhật lúc: 26/02/2026 07:01
Hôm qua Ngô Ái Trân bị đồng nghiệp khinh bỉ một trận, cho rằng cô ta quá mềm yếu với người được điều động đến là Kiều Vi. Thế nên cô ta vốn định bụng hôm nay phải cứng rắn hơn, lạnh nhạt hơn với Kiều Vi.
Nhưng mới chưa đến mười một giờ, Kiều Vi đã hoàn thành công việc cô ta giao và nộp lại đầy đủ.
Cô không hề dây dưa đến mười hai giờ trưa, lúc mọi người đi ăn cơm.
Đến giờ ăn, mọi người í ới gọi nhau như thường lệ, và tất nhiên là chẳng ai gọi Kiều Vi.
Ngô Ái Trân cũng lấy hộp cơm ra, chuẩn bị đi ăn cùng cả nhóm.
Lúc này, mọi người cứ thế mà đi thì chẳng có chuyện gì. Khổ nỗi, cái người hôm qua chê Ngô Ái Trân mềm yếu lại cứ nhất định phải liếc nhìn Kiều Vi một cái, rồi lại lườm xéo Ngô Ái Trân một cái ngay lúc này.
Con người ai cũng có tâm lý phản nghịch.
Cái lườm đó khiến Ngô Ái Trân thẹn quá hóa giận.
"Kiều Vi," Ngô Ái Trân chủ động gọi, "Đi thôi, đi ăn cơm."
"Tới ngay đây." Kiều Vi cười híp mắt đi tới.
Hai người cùng nhau rời đi.
"Tôi đã bảo Ngô Ái Trân không được việc mà." Người kia bĩu môi.
Mọi người cảm thấy chuyện này thật vô vị.
Thực ra, đa số mọi người không có đủ năng lượng để duy trì một cảm xúc tiêu cực cụ thể trong thời gian dài. Đa số chỉ hùa theo "tập thể".
Khi "tập thể" lạnh nhạt với Kiều Vi, bản thân mình đương nhiên cũng không thể nhiệt tình.
Đi theo số đông thì không sợ sai.
Nhưng bây giờ, khối "tập thể" ấy đã bị Kiều Vi chọc thủng một lỗ từ phía Ngô Ái Trân. Nó không còn là một khối sắt đặc nữa.
Bầu không khí chung đã tan vỡ.
Nếu có ai đó vẫn tiếp tục cố chấp, thì đó là do tính cách của cá nhân người đó thôi thúc. Những người khác không có động lực mạnh mẽ đến thế.
Mọi người ậm ừ hùa theo vài tiếng cho có lệ.
Đi được một đoạn, lại có người tách ra, nhập bọn với Ngô Ái Trân và Kiều Vi.
Kiều Vi cười tươi rói, đi song song với hai đồng nghiệp, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
Cô xinh đẹp, hào phóng, tính cách kiên định nhưng thủ đoạn lại mềm dẻo. Trên người cô không toát ra cái vẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt, ngược lại, cô thuộc kiểu người thu hút khiến người khác bất giác muốn đến gần.
Chỉ cần cho cô một lỗ hổng để đột phá, sự liên kết nhằm chống lại cô trước đó lập tức tan rã như một nắm cát vụn.
Buổi chiều về nhà, Kiều Vi kể chuyện này cho Nghiêm Lỗi nghe.
"Buồn cười lắm." Cô miêu tả như vậy. Dùng từ "buồn cười".
Nghe cách miêu tả này, Nghiêm Lỗi biết cô có thể tự xử lý được.
Nhưng trong lòng anh vẫn thấy khó chịu.
Kiều Vi kiễng chân hôn anh: "Con người ta hễ bước ra khỏi cửa nhà là không tránh khỏi mấy chuyện này. Ai mà cứ ở nhà làm em bé mãi được. Không trải qua mưa gió, làm sao thấy cầu vồng."
Cái gì với cái gì, lung tung cả lên.
Nhưng Nghiêm Lỗi bị sắc đẹp làm mờ mắt, cứ thế cùng cô trốn trong bếp hôn hít c.ắ.n c.ắ.n.
Cơm suýt thì khét.
Ăn cơm xong, Kiều Vi gọi Nghiêm Tương: "Con ra xem mấy anh Cương T.ử có ở ngoài đường không, nếu có thì gọi một người vào đây giúp mẹ, ai cũng được, trừ Quân Quân."
Nghiêm Tương co giò chạy biến đi, một lát sau gọi Hoa T.ử về.
"Dì Kiều, có việc gì thế ạ?" Hoa T.ử hỏi.
"Cháu có biết nhà cô Lục phát thanh viên ở trạm phát thanh không? Chính là nhà Chủ nhiệm Lục ở Hợp tác xã Tiêu thụ ấy." Cô hỏi.
Hoa T.ử không biết. Nhưng Kiều Vi chỉ đường cho cậu bé.
"Cháu đi hỏi thăm là ra ngay." Hoa T.ử nói.
"Được, cho cháu một hào, giúp dì chạy việc này nhé." Kiều Vi đưa tiền và đồ cho cậu bé, "Đưa cái này cho cô Lục. Bảo là dì gửi cho cô ấy."
Chỉ vài tờ giấy nhẹ hều mà kiếm được một hào. Hoa T.ử hăng hái đi ngay lập tức.
"Cái gì thế?" Nghiêm Lỗi hỏi.
"Sắp Quốc khánh rồi, đồ dùng cho dịp đó." Kiều Vi nói, "Lúc rảnh rỗi em tiện tay viết thôi."
Thực ra không chỉ dịp Quốc khánh, bây giờ không khí văn phòng đã tốt hơn, người trong Ban Tuyên truyền không còn cố tình nhồi việc cho cô nữa nên cũng không quá bận. Lúc rảnh rỗi, cô viết vài bản mẫu, toàn là khuôn sáo cả, phần sự kiện cụ thể ở giữa thì để trống, kẻ dòng cho người ta điền vào. Tính từ miêu tả thì viết nhiều ra một chút, dùng dấu gạch chéo ngăn cách để người dùng tự do lựa chọn kết hợp.
Vài cái bản mẫu này là đủ cho Lục Mạn Mạn ứng phó với các bài phát thanh ở trạm rồi.
Thị trấn nhỏ, con trai lại chạy nhanh, Hoa T.ử chẳng mấy chốc đã quay lại, cười hì hì.
"Cô Lục bảo cháu nhắn với dì, dì mãi mãi là chị ruột của cô ấy!" Cậu bé khoe túi áo mình với cô, "Cô ấy hào phóng lắm, cho cháu bao nhiêu là kẹo."
Chuyến này hời to. Cậu bé còn hào phóng chia cho Nghiêm Tương hai cái.
Kiều Vi cười ha hả.
Tiếp đó, công việc của Kiều Vi ở Huyện ủy dần đi vào quỹ đạo. Cô đã hòa nhập được với Ban Tuyên truyền.
Thứ Năm, Bí thư Mạnh chợt nhớ ra, hỏi Thư ký Hoàng một câu: "Kiều Vi làm ở Ban Tuyên truyền thế nào rồi?"
Cô đến đây cũng được một tuần rồi.
Thư ký Hoàng nói: "Trưa nay tôi thấy cô ấy ở nhà ăn, nói cười vui vẻ với các cán bộ Ban Tuyên truyền."
Bí thư Mạnh gật đầu: "Cô ấy trông có vẻ là người hòa nhập với tập thể rất nhanh."
Thư ký Hoàng mỉm cười.
Bí thư Mạnh nói: "Để cô ấy rèn luyện ở các phòng ban cũng tốt. Đợi đến cuối tháng Mười, nếu không có vấn đề gì thì điều cô ấy về Văn phòng."
Thư ký Hoàng đáp: "Vâng."
Bài viết của Kiều Vi được đăng vào thứ Sáu. Ngô Ái Trân gọi cô xem: "Là bài của cô đấy."
Có người thở dài: "Bài của tôi bị loại rồi sao?"
"Chắc bị lọc ngay chỗ Thư ký Hoàng rồi."
"Sao cô biết bài tôi bị lọc, thường thì để cho chắc ăn người ta sẽ gửi ba bài lên cơ mà."
"Hì hì, cô viết không hay bằng tôi, chắc chắn bị lọc rồi."
"Xì~"
Kiều Vi không biết sự sắp xếp của Bí thư Mạnh. Nhưng cô nhớ rất rõ lúc đó Thư ký Hoàng nói với cô là "Tranh thủ đăng vào khoảng ngày hai bảy, hai tám", mà nay mới là ngày hai lăm.
Cô không hiểu lắm bèn đi hỏi Trưởng khoa Chu.
"Bình thường thì dễ sắp xếp." Trưởng khoa Chu nói, "Nhưng dịp Quốc khánh thì các huyện đều tranh nhau cái mặt báo này, phải dựa vào bản lĩnh."
"Vậy ngày nào thì tốt hơn ạ?"
"Càng gần ngày chính lễ càng tốt. Ngày chính lễ dành cho thành phố và tỉnh. Các huyện trực thuộc như chúng ta đều muốn tranh những ngày sát ngày chính lễ."
Vậy là lần này không tranh được rồi.
Là do năng lực của người trực tiếp xử lý kém? Hay do thực lực của huyện không đủ? Hay là năng lực lãnh đạo không bằng người ta? Chuyện này thì không tiện hỏi.
Về nhà, cô kể cho Nghiêm Lỗi nghe.
Nghiêm Lỗi hỏi tình hình công việc hiện tại của cô.
"Ban Tuyên truyền sẽ giao việc cho em, Bí thư và bên Văn phòng cũng giao việc." Kiều Vi nói, "Việc ở Ban Tuyên truyền toàn là việc vặt. Việc Bí thư giao thì đúng chuyên môn hơn, còn Thư ký Hoàng thường sẽ giao cho em một số việc hành chính sau khi em làm xong việc Bí thư giao."
Nghiêm Lỗi rôm rốp c.ắ.n quả táo, nghe cô nói, rồi dừng lại hỏi: "Không có quan hệ trực thuộc cố định à?"
Điểm này thực ra Kiều Vi cũng từng thắc mắc.
Vì cô là phát thanh viên của trạm phát thanh trực thuộc Ban Tuyên truyền thị trấn, nên khi được điều động lên Huyện ủy, cô đương nhiên cho rằng mình sẽ thuộc về Ban Tuyên truyền huyện.
Cho nên làm mấy việc trâu ngựa, mấy việc chân tay vô nghĩa ở các phòng ban tuyên truyền, Kiều Vi lại cảm thấy rất bình thường.
Nhưng Bí thư lại trực tiếp giao cho cô những công việc rất đúng chuyên môn.
Kiều Vi nói: "Có lẽ vì trước đó em từng được giải thưởng."
Thư ký Hoàng lại giao cho cô công việc văn phòng.
Kiều Vi nói: "Chắc người được điều động là như vậy đấy, coi như chạy vặt chăng?"
Con người là vậy, nếu bản thân tin rằng việc này có lý do, có thể giải thích được, thì sẽ chủ động tìm kiếm lời giải thích hợp lý cho nó.
Giải thích thế này nghe có vẻ cũng hợp lý.
Nhưng Nghiêm Lỗi không vui: "Quản lý lộn xộn hết cả lên."
Kiều Vi an ủi anh: "Em làm thử một tháng đã, rồi về năn nỉ Bí thư Cao gọi em về."
Vậy thì cũng phải mất một tháng ở "bên ngoài" bị đám người lộn xộn này sai bảo làm việc vặt. Nếu cô chuyên tâm viết bài, làm công tác văn hóa thì Nghiêm Lỗi đã chẳng khó chịu đến thế.
Anh rôm rốp gặm sạch quả táo.
Báo thành phố về đến thị trấn muộn hơn huyện một ngày.
Thứ Bảy, Kiều Vi bỗng bị gọi đi nghe điện thoại, nói là từ thị trấn Hạ Hà Khẩu gọi tới.
Kiều Vi còn tưởng có chuyện gì, vội vàng chạy đi, hóa ra là Lục Mạn Mạn.
"Bọn tớ thấy rồi! Cậu lại được lên báo thành phố!" Lục Mạn Mạn rất vui vẻ, "Cậu giỏi thật đấy."
Điện thoại đặt ngay trong phòng làm việc, hơn nữa Kiều Vi từng làm ở trạm phát thanh, ngay sát vách là phòng trực tổng đài, cô thừa biết tất cả những cuộc gọi kiểu này đều bị mấy cô trực tổng đài rảnh rỗi nghe trộm. Chính cô cũng từng nghe trộm cùng họ.
"Đều là chỉ thị của lãnh đạo cả, lãnh đạo vạch ra ý chính, tớ cứ thế viết theo thôi." Cô nói.
Cô vừa nói giọng quan chức, Lục Mạn Mạn hiểu ngay: "Hạt dưa trên huyện c.ắ.n không ngon phải không."
Hồ Tuệ rang hạt dưa rất khéo, cô ấy rang thơm nức. Cùng nhau c.ắ.n hạt dưa là khoảng thời gian vui vẻ ở trạm phát thanh.
"Biết sao được, bốc một nắm hạt dưa thì có hạt ngon hạt hỏng. Nhưng mà vẫn c.ắ.n được hết, cậu biết răng tớ tốt mà."
Lục Mạn Mạn đang ở phòng trực tổng đài ngay cạnh trạm phát thanh, cô ấy che miệng cười, cười xong bảo: "Tớ tin cậu. Cậu chắc chắn làm được."
Kiều Vi nói: "Nhắc dượng tớ một tiếng, nhớ đến tớ chút, đừng để quên tớ ở ngoài này."
Lục Mạn Mạn nhận lời: "Tớ đi nói với dượng ngay đây."
Cúp điện thoại, Lục Mạn Mạn đi tìm Trưởng khoa Tạ, đây là dượng họ của cô ấy.
"Bao giờ thì xin Vi Vi về ạ." Cô ấy mè nheo với ông dượng, "Người bên đó toàn sai vặt cậu ấy."
"Điều động chẳng phải là như thế sao, nếu không thì tại sao mọi người đều không muốn đi." Trưởng khoa Tạ nói.
"Cháu không biết, tóm lại là mau đưa Vi Vi về đi. Đừng để cậu ấy chịu ấm ức ở đó." Lục Mạn Mạn nói.
Trưởng khoa Tạ nói: "Mới đi được bao lâu chứ, ít nhất cũng phải ở đó một tháng."
Lục Mạn Mạn nói: "Vậy dượng đừng có quên đấy."
Trưởng khoa Tạ nói: "Được rồi, được rồi."
Lục Mạn Mạn thấy ông dỗ mình như trẻ con, bèn đe dọa: "Dượng mà quên là cháu đến tận nhà tìm dượng đấy."
Trưởng khoa Tạ nói: "Cháu mà đến nhà thì bảo bố cháu kiếm cho dượng con vịt quay, loại nhiều mỡ ấy."
"Cô cháu không thích ăn mỡ."
"Cô cháu không thích nhưng dượng thích. Cái con bé này sao chẳng biết thương dượng chút nào thế."
"... Thôi được rồi."
Thực ra bản thân Kiều Vi không cảm thấy gì cả. Cô là một "con gia súc của tư bản" đã được tôi luyện ở kiếp sau, bản thân năng lực "cuốn" (cạnh tranh, nỗ lực làm việc) đã rất mạnh, lại có cái nhìn thoáng, chuyện nhỏ không so đo, chuyện lớn có chủ kiến, thực ra đi đâu cũng sống tốt.
Thậm chí vì chính quyền huyện là "sân khách", cô cũng không có ý định cắm rễ ở đây, nên cô còn tiết chế bản thân, chẳng thèm tranh đấu.
Hàng ngày cô sắp xếp công việc tùy theo tình hình.
Việc của Bí thư Mạnh xếp ưu tiên số một. Việc của Thư ký Hoàng xếp số hai. Mấy việc vặt trong Ban Tuyên truyền thì sắp xếp linh hoạt tùy theo thời gian rảnh rỗi.
Đâu ra đấy, mọi người cũng quen rồi.
Có một người tính tình cay nghiệt lại hợm hĩnh, cứ muốn chèn ép cô, nhưng mấy lần đều không thành công. Ngược lại, Ngô Ái Trân còn kéo theo vài người xích lại gần Kiều Vi hơn.
Kiều Vi vốn định cứ thế sống qua ngày, đợi đến khi lãnh đạo thị trấn nhớ ra gọi cô về, hoặc là qua đợt Quốc khánh, việc sáp nhập huyện trấn hoàn tất, bớt việc rồi thì bên huyện sẽ thả cô về.
Không ngờ, mắt thấy sắp đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, sáng thứ Hai ngày 28 tháng 9, bỗng nhiên có một đám người ùa vào Ban Tuyên truyền.
Thấy người đứng đầu là Bí thư Mạnh đến, tất cả mọi người trong khoa đều đứng dậy.
Nhưng Bí thư Mạnh lại giơ tay vẫy gọi Kiều Vi: "Kiều Vi, cô xem ai đến này."
Bí thư Mạnh dẫn theo một nhóm người, trong đó có mấy người mặc quân phục màu xanh lá. Người đi đầu là một sĩ quan trung niên, khí thế thâm trầm, tướng mạo nho nhã, mỉm cười hòa nhã với Kiều Vi: "Kiều Vi."
Ông cười nói: "Một thời gian không gặp, người nhà quân nhân của chúng tôi đã lên huyện làm việc rồi."
Người đàn ông trung niên này không ai khác chính là Sư trưởng Phan.
"Sư trưởng." Kiều Vi bước tới đưa tay ra bắt tay Sư trưởng Phan, "Ở đâu cũng vậy thôi ạ, đều là phục vụ nhân dân."
Cô cười tươi như hoa, liếc xéo người đứng chếch phía sau Sư trưởng Phan.
Nghiêm Lỗi lưng thẳng như cây tùng, khóe miệng mỉm cười, đang nhìn cô chăm chú.
Cái người này thật đáng ghét, chẳng báo trước tiếng nào, dám chơi trò đ.á.n.h úp bất ngờ à.
