Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 19
Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:25
Chưa làm bố mà cảm giác như đã trải nghiệm được tâm trạng làm bố rồi vậy.
Xe lên thành phố đều đỗ ở cửa bưu điện, Giang Hiểu Chân đến sớm hai mươi phút, lên xe mua vé trước.
Trên đường cô ngắm cảnh ven đường một lát, chẳng cảm thấy bao lâu đã tới thành phố rồi.
Cô không quen thuộc đường sá trong thành phố nên dọc đường hỏi thăm mọi người vị trí cửa hàng bách hóa, dưới sự chỉ dẫn tận tình của một chị gái, cuối cùng cô cũng tìm thấy cửa hàng bách hóa lần trước đã tới.
Vào cửa hàng bách hóa cô đi đến quầy đồ dùng vệ sinh trước, mua một số đồ dùng vệ sinh và chiếc gương mà cô đã cố ý ghi nhớ khi ra khỏi cửa.
Đặc biệt là không thể quên bàn chải đ.á.n.h răng cốc đ.á.n.h răng của Nhiếp Minh Thư, còn cả cốc uống nước nữa.
Nhìn thấy chiếc cốc xinh đẹp lòng cô không kìm được muốn sắm sửa nhưng nghĩ đến việc mua nhiều quá mang không về được nên đành gác lại ý định đó.
Lại tìm đến nơi bán quần áo, ngắm nghía hồi lâu, trong đầu đo đạc chiều cao của Nhiếp Minh Thư rồi mua cho anh một bộ đồ ngủ bằng bông.
Mục đích chính của cô khi tới đây chính là mua đồ ngủ cho Nhiếp Minh Thư.
Cô không muốn buổi tối đi ngủ nhìn thấy dáng vẻ Nhiếp Minh Thư chỉ mặc mỗi chiếc quần lót nữa.
Hình ảnh đó quá đỗi xung kích, không tốt cho thân tâm chút nào.
Nhiếp Minh Thư lên xuống giường đi lại không tiện nên lại mua thêm cho anh một đôi dép lê.
Chính cô cũng mua một bộ đồ ngủ và đôi dép lê để đỡ phải mặc nguyên quần áo đi ngủ không thoải mái.
Lúc chuẩn bị về sực nhớ ra đồ lót của nguyên chủ đều đã giặt đến bạc cả màu rồi nên lại mua thêm hai bộ đồ lót mới.
Tiền này thỉnh thoảng cũng phải tiêu, thiếu ăn thiếu mặc khó chịu lắm.
Thu nhập của Nhiếp Minh Thư và cô cũng không cần cô phải quá tiết kiệm, chỉ sợ sau này chỉ còn lại thu nhập của chính mình thôi.
Đồ đạc lặt vặt mua cũng hòm hòm rồi, hai tay cô đã xách đầy đồ, số tiền mang theo cũng đã tiêu quá nửa rồi.
Cô nhìn thấy cửa hàng bán dụng cụ vẽ tranh, đáy mắt đầy rẫy sự khát khao, nhìn đồ đạc trong tay rồi lại nghĩ đến số tiền trong túi, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Cô vừa đi ra ngoài cửa hàng bách hóa vừa nghĩ xem còn món đồ nào chưa mua đủ không.
Cảm thấy dường như đã mua đủ cả rồi cô rảo bước đi về phía bến xe khách.
Theo thói quen cúi đầu nhìn đường cô vô tình đ.â.m phải một người.
"Thủ trưởng ngài không sao chứ ạ."
"Cái cô gái này đi đứng kiểu gì thế hả."
Đồ đạc trong tay Giang Hiểu Chân rơi vãi đầy đất.
Vừa đứng vững nghe thấy giọng nói có chút tức giận của đối phương bèn ngẩng đầu nhìn lên.
Đối diện là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đại cán màu xám, phía sau đi theo hai anh bộ đội mặc quân phục, người vừa hét vào mặt cô chính là một trong hai anh bộ đội đó.
Người đàn ông trung niên dáng người rất cao, chừng bốn năm mươi tuổi, trông vẫn còn rất anh tuấn.
Đặc biệt là khí chất tỏa ra từ người ông ta, mạnh mẽ thong dong, trầm ổn chính trực khiến người ta không thể ngó lơ.
Khi nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo của Giang Hiểu Chân, một trong hai anh bộ đội vừa nãy còn đầy vẻ tức giận bỗng chốc xì hơi ngay.
Anh ta chỉ là tính tình hơi nóng nảy chứ không phải thực sự hung dữ.
Hung dữ với một cô gái nhỏ thế này anh ta có chút áy náy.
Cô có chút ngại ngùng xin lỗi: "Thật xin lỗi ạ, cháu không nhìn thấy ngài, ngài không sao chứ ạ?"
Người đàn ông trung niên đối diện cười một tiếng, giọng nói trầm ấm hòa nhã: "Không sao không sao, một cô gái nhỏ như cháu thì làm sao đ.â.m bác có chuyện gì được."
Người đàn ông trung niên bảo hai anh bộ đội giúp nhặt đồ.
Giang Hiểu Chân cũng vội vàng ngồi xuống nhặt những món đồ rơi vãi trên mặt đất.
Sau khi nhặt hết đồ đạc lên cô cảm ơn hai anh bộ đội rồi mỉm cười cảm ơn người đàn ông trung niên đó: "Cháu cảm ơn bác ạ."
Nhìn thấy khuôn mặt của Giang Hiểu Chân, người đàn ông trung niên ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm cô một lát rồi mỉm cười hỏi: "Cô bé là người miền Nam à?"
"Vâng ạ, cháu ở vùng Giang Nam ạ." Giang Hiểu Chân thành thật đáp lời.
Người này trông cực kỳ hiền hậu, hơn nữa bên cạnh còn có bộ đội nên Giang Hiểu Chân theo bản năng cảm thấy ông ta khá gần gũi.
"Thảo nào giọng nghe thấy quen quen."
Người đàn ông trung niên ánh mắt thâm thúy nhìn Giang Hiểu Chân, cười khẽ một tiếng: "Bác cũng là người miền Nam, cũng ở vùng Giang Nam đấy, chúng ta còn là đồng hương đấy chứ."
"Thật vậy sao ạ?" Gặp được đồng hương ở đây Giang Hiểu Chân có chút ngạc nhiên.
Cô nhìn người đàn ông trung niên này mỉm cười nói: "Bác trông giống như người ở vùng này rồi ạ, giọng nói đều là giọng ở đây cả rồi."
"Ha ha, bác sống ở đây hơn hai mươi năm rồi, coi như đã là người ở đây rồi." Người đàn ông trung niên nghe thấy lời của Giang Hiểu Chân liền cười lớn.
"Thủ trưởng sắp ba giờ rồi ạ." Một anh bộ đội phía sau lên tiếng nhắc nhở.
Người đàn ông trung niên gật đầu chào tạm biệt Giang Hiểu Chân rồi lên chiếc xe Jeep quân dụng đang chờ trên đường.
Sau khi lên xe ông ta còn nhìn Giang Hiểu Chân hai cái từ cửa sổ xe, khóe môi mang theo nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại trôi đi rất xa.
Giang Hiểu Chân đưa mắt nhìn chiếc xe đi khuất, nghĩ đến việc anh bộ đội kia nói sắp ba giờ rồi bèn vội vàng chạy nhỏ về phía bến xe.
May mà cô đã kịp chuyến xe.
Ngồi vào trong xe đôi tay cô cuối cùng cũng được thong thả chút rồi, thoải mái thở hắt ra một hơi.
Vừa nãy ánh mắt của bác đó nhìn cô quá đỗi hiền từ nên cô chẳng hay biết gì đã trò chuyện với ông ta nhiều đến thế.
Từ trấn về nhà không xa nhưng xách theo nhiều đồ thế này về thì hơi mệt.
Giang Hiểu Chân một tay ôm quần áo giày dép, một tay xách đồ dùng sinh hoạt lặt vặt, lảo đảo đi tới đại viện.
Trong đại viện truyền đến giọng nói lớn của Lý Tuệ Trân, hét bảo Lục Minh bế con để bà ta nấu cơm.
Giang Hiểu Chân vào sân thấy Lý Tuệ Trân đang quay lưng về phía mình đi vào phòng nên cô cũng chẳng chào hỏi bà ta, xách đồ đi thẳng vào phòng.
Cảm giác không phải gặp mặt nói chuyện thực sự là quá đỗi tuyệt vời.
Giang Hiểu Chân ở phòng khách không thấy Nhiếp Minh Thư đâu.
Nghe thấy phòng bếp bên cạnh có động tĩnh cô đặt đồ lên giường sưởi rồi rảo bước vào bếp.
Nhiếp Minh Thư chống nạng đứng trước bếp lò đang xào món bắp cải miến, quanh nồi còn dán thêm mấy miếng bánh ngô.
Nhìn dáng vẻ đó của anh Giang Hiểu Chân nhíu mày bước tới: "Cơm đợi em về nấu là được rồi, sao anh lại dậy thế này, anh mau về nghỉ ngơi đi để em làm cho."
Cô xắn tay áo muốn tiến lên Nhiếp Minh Thư nhếch khóe môi: "Xong ngay rồi, lấy cho tôi cái đĩa múc ra là được rồi."
Giang Hiểu Chân ngoan ngoãn đi lấy một chiếc bát men nhỏ trong tủ đặt lên bệ bếp: "Để em cho ạ, anh đi ngồi trước đi."
"Không cần đâu." Nhiếp Minh Thư lắc đầu, đảo qua món rau trong nồi.
Nắng bên ngoài đã tắt rồi Giang Hiểu Chân sực nhớ ra chăn chưa thu, muộn chút nữa là có sương ngay nên cô vội vàng nói với Nhiếp Minh Thư một câu: "Vậy được rồi em đi thu chăn trước đã, rau đợi em về bưng ạ."
Nói xong cô liền vội vàng ra cửa ngay.
"Nhiếp đoàn trưởng lại lập công rồi, trên kia hôm nay còn họp bảo trao huân chương quân công cho anh ấy đấy."
Tiếng nói phía sau tấm chăn nghe như của Lục Minh, Giang Hiểu Chân dừng bước không đi qua.
Lý Tuệ Trân hạ thấp giọng: "Sao anh ấy cứ lập công mãi thế, anh chẳng làm được gì sao?"
"Tất nhiên là vì anh ấy năng lực mạnh được trọng dụng, nếu không em tưởng anh ấy ở tuổi này đã thăng lên cán bộ cấp đoàn là vì mạng tốt sao?"
Lục Minh giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ và kính trọng, cuối cùng thở dài một tiếng: "Có điều vết thương lớn vết thương nhỏ cũng đau lắm, ngày mai họp chợ lớn em đi mua ít mì sợi trứng gà rồi cắt thêm ít thịt đi để anh qua thăm xem sao."
Giang Hiểu Chân lúc này đi tới thu chăn thì hơi ngượng ngùng nên cô lại chạy về phòng, định giúp Nhiếp Minh Thư bưng rau.
Đợi cô về phòng Nhiếp Minh Thư đã bưng cả rau và bánh ra bàn, đang chống nạng chuẩn bị ngồi xuống.
Thấy Giang Hiểu Chân chạy vào ánh mắt anh ấm áp nhìn cô hỏi: "Chăn cô thu đâu rồi?"
"Hả? À vâng cháu là về hỏi bác, tối nay ngủ giường sưởi......"
Phì!
Cô nói được nửa câu mới nhận ra mình nói chuyện không qua não bèn vội vàng ngậm miệng lại khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng tức giận.
Trong đầu cứ mãi lẩn quẩn những lời của vợ chồng Lý Tuệ Trân và Lục Minh vừa nãy nên hơi không theo kịp miệng.
Rõ ràng muốn nói sao anh lại tự mình bưng ra rồi, nhìn thấy khuôn mặt của anh là buột miệng ngay.
"Ừm, vậy tôi ngủ giường sưởi cho ấm chút."
Nhiếp Minh Thư không cho cô cơ hội hối hận đáy mắt chứa ý cười nhìn cô.
Giang Hiểu Chân đầu óc mụ mị khuôn mặt đỏ bừng lên tận mang tai buông một câu: "Em ra ngoài thu chăn ạ.", rồi xoay người chạy biến ra ngoài ngay.
Chao ôi nói năng hồ đồ gì thế không biết?
Cô tuyệt đối không phải muốn ngủ cùng Nhiếp Minh Thư cô chỉ là vì để tiện chăm sóc người bị thương thôi.
Ôm chăn về đặt lên giường sưởi lúc vào cửa chẳng dám nhìn Nhiếp Minh Thư lấy một cái.
Nhiếp Minh Thư nhìn Giang Hiểu Chân hay thẹn thùng trong lòng thầm nghĩ, cô vợ nhỏ hay thẹn thùng quá mình phải từ từ thôi, vội vàng quá sẽ dọa thỏ con sợ mất.
Thấy Giang Hiểu Chân dường như chuẩn bị trải giường trước anh bèn lên tiếng gọi cô: "Ăn cơm trước đã lát nữa hãy dọn dẹp, nếu không cơm rau nguội mất."
Giang Hiểu Chân một chân đã leo lên giường sưởi nghe thấy lời của Nhiếp Minh Thư bèn xuống đi ra ngoài rửa tay.
Nhiếp Minh Thư lấy cho cô một miếng bánh ngô Giang Hiểu Chân bẻ một nửa, nửa còn lại đặt vào đĩa.
Nhiếp Minh Thư xào rau ngon hơn cô nhiều, rau xanh cũng có thể xào rất thơm.
Cô nhận ra dạo này nhìn Nhiếp Minh Thư đâu đâu cũng thấy ưu điểm.
Kìa, cô giờ lại thấy anh nấu ăn rất ngon rồi.
Ngẩng đầu nhìn Nhiếp Minh Thư đang nghiêm túc ăn cơm, động tác không chậm nhưng lại khiến người ta nhìn thấy rất vừa mắt.
Trong lòng có một tiếng nói mách bảo cô: "Mày tiêu rồi, mày rơi vào lưới tình rồi."
"Khụ khụ khụ......" Giang Hiểu Chân một miếng bánh suýt chút nữa nuốt chửng bị sặc đến mức ho liên tục.
Nhiếp Minh Thư vội vàng đặt đồ trong tay xuống nhích về phía cô một chút vỗ vỗ lưng cho cô: "Sao lại bị sặc thế này?"
Giang Hiểu Chân xoa n.g.ự.c ho đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cảm nhận được bàn tay to lớn vỗ nhẹ vỗ mạnh giúp cô thuận khí trên lưng, trong lòng càng thêm hoảng loạn.
Cô xua xua tay với Nhiếp Minh Thư rồi vội vàng nhỏm dậy chạy ra ngoài ngay.
Cô ra giếng nước lấy nước lạnh rửa mặt để gió lạnh thổi cho tỉnh táo lại chút.
Nhiếp Minh Thư còn muốn ly hôn với cô nữa kìa cô sao có thể động lòng được chứ?
Đợi cô bình tĩnh lại rồi xoay người liền thấy Nhiếp Minh Thư chống nạng tựa vào cửa có chút lo lắng nhìn cô hỏi: "Sao rồi sặc có còn khó chịu không?"
Bóng hình anh bao trùm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, trên người tỏa ra vầng hào quang nhu hòa khiến cả người anh trông ôn hòa hơn nhiều.
Khoảnh khắc này Giang Hiểu Chân dường như đột nhiên thông suốt một chuyện.
