Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 20
Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:26
Cô mỉm cười lắc đầu với Nhiếp Minh Thư, đi về phía anh: "Không khó chịu nữa, vào ăn cơm tiếp đi ạ."
"Ừm." Nhiếp Minh Thư chống nạng định xoay người, cánh tay bị Giang Hiểu Chân giữ lấy.
Anh nghiêng mắt nhìn Giang Hiểu Chân, Giang Hiểu Chân chạm phải ánh mắt anh, mỉm cười với anh: "Anh đi đứng không tiện, để em đỡ anh."
"Được." Nhiếp Minh Thư mỉm cười gật đầu, được Giang Hiểu Chân đỡ ngồi xuống bàn ăn.
Hai người ăn cơm xong Giang Hiểu Chân nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa mang đi rửa, quay lại thấy Nhiếp Minh Thư vẫn ngồi ở bàn ăn, định đỡ anh ra giường sưởi ngồi.
Lúc Nhiếp Minh Thư ngồi xuống giường sưởi động tác tự nhiên chạm vào mu bàn tay Giang Hiểu Chân một cái: "Tay hơi lạnh, đóng cửa vào đi em."
Giang Hiểu Chân thu tay lại mu bàn tay dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm của anh.
Cô gật gật đầu ngoan ngoãn đi đóng cửa, tiện tay cài chốt cửa lại luôn.
Giang Hiểu Chân không phải lần đầu ở riêng một phòng với Nhiếp Minh Thư nhưng nhận ra tâm tư của mình rồi thì sự hiện diện của Nhiếp Minh Thư trở nên cực kỳ mạnh mẽ.
Phụ nữ hiện đại thế kỷ mới đừng có nhõng nhẽo thế chứ, chẳng phải chỉ là một người đàn ông mình thích thôi sao!
Cô thầm cổ vũ chính mình trong lòng, vừa ngẩng đầu thấy Nhiếp Minh Thư đang đọc sách, lập tức xì hơi ngay.
Vẽ tranh cô rất giỏi, viết văn ngắn cô cũng khá, dọn dẹp vệ sinh cũng không tệ, nấu cơm miễn cưỡng ăn được, nhưng ai nói cho cô biết, đàn ông phải làm thế nào đây?
Cô c.ắ.n môi suy tính, bò lên giường sưởi dọn dẹp chăn đệm cho Nhiếp Minh Thư.
Cô ngủ ở đầu phía tủ, Nhiếp Minh Thư ngủ ở đầu kia, khoảng cách như vậy tiện cho cô chăm sóc người bị thương mà lại không quá thân mật.
Dọn dẹp chăn đệm xong cô lại lấy những món đồ mua hôm nay ra sắp xếp.
Đồ ngủ không có thời gian giặt rồi tối nay mặc tạm vậy ngày mai hãy giặt.
Gương lấy ra treo vào cái đinh treo lược.
Bàn chải đ.á.n.h răng cốc đ.á.n.h răng chuẩn bị cho Nhiếp Minh Thư đặt lên bệ cửa sổ để song song với đồ của cô.
Con thỏ nhỏ trước mắt lại bắt đầu chạy nhảy lung tung Nhiếp Minh Thư bị cô làm cho hoa mắt chẳng đọc nổi chữ nào vào đầu.
Dọn dẹp hơn nửa tiếng đồng hồ Giang Hiểu Chân cuối cùng cũng sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.
Dọn dẹp xong cô định đi rửa mặt mũi lại sực nhớ ra trong nhà có thêm một người sống sờ sờ nữa bèn quay đầu nhìn Nhiếp Minh Thư: "Em đi rửa mặt mũi trước đã lát nữa lấy nước về cho anh rửa chân nhé."
"Được." Nhiếp Minh Thư đặt cuốn sách xuống nhìn cô một cái.
Giang Hiểu Chân muốn vào tủ lấy đồ lót thay, bò từ đầu giường bên kia qua chỗ Nhiếp Minh Thư lại thấy không tiện lấy quần áo trước mặt anh.
Cô cẩn thận cầm bộ đồ ngủ qua định thừa lúc Nhiếp Minh Thư không để ý nhanh ch.óng giấu đồ lót vào trong đồ ngủ để "vượt biên" qua.
"Lát nữa giúp tôi thay t.h.u.ố.c nhé."
Cô vừa lấy được đồ lót ra Nhiếp Minh Thư đột ngột nói một câu, cô "vượt biên" thất bại lại còn bị dọa giật mình vì tật giật mình.
Cô nhìn Nhiếp Minh Thư, Nhiếp Minh Thư nhìn cô, bầu không khí có chút gượng gạo.
Liếc thấy đồ lót trong tay cô Nhiếp Minh Thư vội vàng quay mặt đi chỗ khác ngay.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo Giang Hiểu Chân thấy tai Nhiếp Minh Thư đỏ bừng lên bằng mắt thường thấy được, sắc hồng lan rộng từ dái tai lên tận cổ.
Giang Hiểu Chân vốn dĩ khá ngại ngùng thấy phản ứng của Nhiếp Minh Thư cô đột nhiên thấy rất thú vị.
Thì ra người đàn ông thép như Nhiếp Minh Thư cũng biết thẹn thùng, lúc thẹn thùng mặt mũi cổ cánh đều đỏ cả lên trông thực sự là rất buồn cười.
Nhìn cổ và tai anh đỏ thế kia cô đều muốn sờ thử xem có nóng tay không rồi.
Tất nhiên cô nhát gan thế này chuyện đó chỉ dám nghĩ trong đầu thôi.
Thừa lúc Nhiếp Minh Thư không nhìn mình cô vội vàng ôm đồ ngủ và đồ lót xuống giường xỏ dép lẻn biến vào phòng bếp bên kia.
Cô cực kỳ muốn tắm một cái nhưng thời tiết này tắm ở nhà thì lạnh quá.
Nghe nói miền Bắc có nhà tắm công cộng ngày mai hỏi Tô Mạn Mạn xem nhà tắm công cộng ở đâu tranh thủ lúc nghỉ ngơi đi tắm một cái.
Ở hiện đại chỉ cần không muốn ra ngoài là có thể tránh được người khác nhưng ở đây muốn sống tốt thì phải ra ngoài nỗ lực thôi.
Cô đã nỗ lực thích nghi rồi giờ ngoài việc không thích náo nhiệt ra cũng không còn sợ tiếp xúc với người khác nữa.
Nhiệt độ tuy thấp cô vẫn đứng trước bếp lò mượn hơi ấm dưới bếp để lau qua người rồi mới thay bộ đồ ngủ mới mua.
Cô đ.á.n.h răng rửa chân xong rót ít nước sạch vào chậu bưng qua cho Nhiếp Minh Thư.
Cô đặt chậu nước dưới chân Nhiếp Minh Thư định đưa tay giúp anh tháo giày Nhiếp Minh Thư tránh ra: "Tôi tự làm được."
Anh đặt cuốn sách xuống cúi người tháo giày vì vết thương ở chân trái hơi đau nên anh tháo khá vất vả.
"Để em giúp anh."
Giang Hiểu Chân ngồi xổm xuống không cho Nhiếp Minh Thư cơ hội từ chối nhanh nhẹn tháo giày anh ra lột phăng đôi tất trên chân anh.
Cô kéo chân Nhiếp Minh Thư đặt vào trong nước ngẩng đầu hỏi anh: "Nhiệt độ thế này được chưa ạ?"
Nhiếp Minh Thư gật đầu ánh mắt chứa ý cười ấm áp: "Vừa vặn làm phiền em rồi."
Anh nhìn ra được Giang Hiểu Chân rất ưa sạch sẽ một người ưa sạch sẽ như vậy mà lại chẳng hề chê bai tháo giày tháo tất cho anh.
"Không phiền đâu ạ anh phục vụ quốc gia và nhân dân còn em phục vụ anh mà, nên làm thôi."
Giang Hiểu Chân ngửa mặt cười với anh nụ cười như pha mật ngọt chẳng chút nào là không tình nguyện.
Cô nhìn chân phải của Nhiếp Minh Thư không tiện kỳ cọ bèn thò tay vào chậu nhẹ nhàng kỳ cọ chân cho anh.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại chạm vào da thịt anh cơ thể Nhiếp Minh Thư căng cứng lại: "Không cần em rửa đâu tôi tự kỳ cọ chút là được."
Anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu Giang Hiểu Chân mấu khế lăn lộn lên xuống trong lòng tràn ngập những cảm xúc không lời.
"Anh không tiện để em rửa giúp cho nhanh."
Tay Giang Hiểu Chân vừa trắng vừa mềm chân anh tuy không đen bằng vùng da lộ ra ngoài nhưng so với tay Giang Hiểu Chân thì đen hơn nhiều.
Hai màu sắc đối lập nhau một bên là trứng gà bóc một bên là trứng gà chưa bóc.
"Anh đợi chút em đi lấy khăn lau chân."
Giang Hiểu Chân đứng dậy đi lấy chiếc khăn lau chân của cô trên tường qua lau sạch nước trên chân cho Nhiếp Minh Thư.
Lại bưng cốc đ.á.n.h răng và bàn chải qua bảo Nhiếp Minh Thư đ.á.n.h răng hướng vào chậu rửa chân.
Nhiếp Minh Thư nhìn cô mỉm cười hỏi: "Buổi tối cũng phải đ.á.n.h răng sao?"
"Đúng vậy ạ sau bữa ăn súc miệng sáng tối mỗi lần một lần." Giang Hiểu Chân nói xong liền đi sang phòng bên cạnh làm ướt khăn mặt cho anh.
Nhiếp Minh Thư không phản đối nghe theo cô đ.á.n.h răng.
Giang Hiểu Chân nhận lấy chiếc cốc anh đưa cho đi đổ chậu nước rửa chân rồi đưa chiếc khăn ướt cho anh: "Lau mặt đi ạ."
Nhiếp Minh Thư đưa mặt về phía trước một chút Giang Hiểu Chân nhìn động tác của anh ngẩn người.
Anh có ý gì?
Bảo cô giúp lau mặt sao?
Chân bị thương đòi tự rửa chân tay không sao lại bảo cô giúp lau mặt.
Khuôn mặt Nhiếp Minh Thư ở rất gần cô nhìn kỹ ngũ quan của anh càng thêm ưu tú. Lông mày rất đậm mắt hai mí lông mi hơi dài sống mũi cao thẳng đôi môi mím lại có chút......
Nhiếp Minh Thư dường như phản ứng lại tự mình cười một tiếng thu mặt về nhìn Giang Hiểu Chân đang ngẩn người cầm lấy chiếc khăn từ tay cô tự mình lau mặt một cái.
Thấy Giang Hiểu Chân vẫn đang nhìn mình nụ cười nơi khóe môi mở rộng: "Nhìn gì thế thẫn thờ cả ra?"
Anh biểu cảm tự nhiên như thể người vừa đưa mặt qua bảo người ta lau mặt không phải là anh vậy.
Giang Hiểu Chân hoàn hồn khẽ hừ một tiếng: "Đồ ngủ của anh đặt bên cạnh đấy anh thay đồ ngủ vào đi."
Mặc quần áo vào cho tiện anh tiện tôi chẳng có ai khác.
Lấy chiếc khăn từ tay anh cô ngồi xổm xuống bưng chậu rửa chân đi.
Sau khi đổ nước rửa chân từ cửa ngoài phòng bếp cô đi rửa tay rồi lại rửa mặt một cái.
Cô thực sự là quá mất mặt dạo này cứ nhìn Nhiếp Minh Thư là thẫn thờ.
Trách ai đây chẳng phải trách anh đẹp trai lại còn quyến rũ cô sao.
Vừa nãy anh mà cố ý đưa mặt qua thì đúng là cố ý quyến rũ cô rồi.
Nhưng Nhiếp Minh Thư người chính trực thế kia chắc chắn không thể là cố ý được.
Giang Hiểu Chân ở phòng bếp một lát mới lớn tiếng hỏi Nhiếp Minh Thư: "Anh thay đồ ngủ xong chưa ạ?"
Giọng nói trầm thấp bình thản của Nhiếp Minh Thư nhanh ch.óng truyền đến: "Thay xong rồi em qua đây đi."
Giang Hiểu Chân đi qua thấy trên mặt đất cạnh giường có một cục băng gạc dính m.á.u tim cô thắt lại trong lòng có chút áy náy: "Em quên mất phải giúp anh thay t.h.u.ố.c rồi."
Nhiếp Minh Thư tự mình thay t.h.u.ố.c chắc chắn rất không tiện cô vậy mà lại quên mất chuyện này.
"Không sao tôi tự mình cũng thay được."
Nhiếp Minh Thư nhìn Giang Hiểu Chân cái gì cũng viết hết lên mặt mỉm cười chào cô qua ngồi: "May mà em quên đấy nếu không là sợ phát khiếp rồi."
Vết thương tuy đã xử lý nhưng vẫn rỉ nước m.á.u. Giang Hiểu Chân nhát gan thế này nhìn thấy chắc chắn là sợ rồi.
Giang Hiểu Chân dọn dẹp băng gạc trên mặt đất cùng với quần áo Nhiếp Minh Thư thay ra cầm lấy đặt lên chiếc ghế bên cạnh.
Quay lại cạnh giường sưởi cô nghiêm túc nhìn Nhiếp Minh Thư nói: "Em không sợ đâu ngày mai em giúp anh thay."
Dáng vẻ nhỏ nhắn đó có mấy phần bướng bỉnh như thể không cho cô thay là cô không vui vậy.
"Không sợ là được rồi." Nhiếp Minh Thư nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô không có đả kích cô.
Lúc này trời cũng không còn sớm nữa Giang Hiểu Chân mặc bộ đồ ngủ mỏng manh hơi lạnh cô muốn vào chăn rồi nhưng Nhiếp Minh Thư đang ngồi ở phía cô ngủ.
Cô dò hỏi Nhiếp Minh Thư: "Em đỡ anh qua nằm xuống nhé?"
Nhiếp Minh Thư gật đầu tay chống vào bàn viết bên giường định xuống Giang Hiểu Chân vội vàng ngồi xổm xuống xỏ dép lê cho anh.
Cô đứng dậy đỡ cánh tay Nhiếp Minh Thư Nhiếp Minh Thư chân hơi tê loạng choạng một cái ngã về phía cô.
Giang Hiểu Chân theo bản năng hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh để ngăn anh ngã.
Nhiệt độ cơ thể hơi cao của Nhiếp Minh Thư xuyên qua bộ đồ ngủ truyền tới áp vào nhịp tim vang dội mạnh mẽ của cô.
Cô căng thẳng đến mức quên cả phản ứng.
Vài giây sau Nhiếp Minh Thư vịn vào bàn viết đứng vững nói một câu xin lỗi cô mới hoàn hồn.
"Cái đó anh không sao chứ có chạm vào vết thương không ạ?"
Cô đưa tay đỡ lấy cánh tay Nhiếp Minh Thư cúi đầu nhìn xuống đùi trái của anh.
Cô mua cho Nhiếp Minh Thư bộ đồ ngủ màu xám màu không đậm nếu vết thương rỉ m.á.u chắc hẳn là có thể nhìn ra được.
