Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 89
Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:44
Nhiếp Minh Thư nghe xong, vẻ mặt hơi chút trầm trọng.
Giang Hiểu Chân căng thẳng nhìn Nhiếp Minh Thư, cô không biết anh sẽ nghĩ gì, liệu có cảm thấy phụ nữ ở nhà chăm lo gia đình mới là quan trọng nhất không.
Nhiếp Minh Thư im lặng hồi lâu mới nhíu mày nói: "Đúng là chuyện tốt, em vẽ đẹp như vậy, không thể ở chỗ này cùng anh mà bị mai một được, chỉ là anh không yên tâm để em một mình đi Kinh Đô."
Nhiếp Minh Thư không phải người ích kỷ, tư tâm anh hy vọng Giang Hiểu Chân có thể ở lại bên cạnh, nhưng Giang Hiểu Chân không phải cá trong chậu, anh không nên cưỡng ép giữ cô bên mình.
Tài năng của cô nên được vươn tới thế giới rộng lớn hơn, sải cánh trên bầu trời thuộc về cô.
Giang Hiểu Chân không ngờ anh lại nói vậy, trong lòng có chút cảm động, cũng có chút không nỡ rời xa anh.
Cô đặt b.út vẽ xuống, xê dịch lại gần ôm ôm anh: "Em không yếu đuối như anh nghĩ đâu, em có thể tự chăm sóc tốt cho mình mà, đợi em hoàn thành việc học sẽ quay về chung sống cùng anh."
Cô muốn tranh của mình đi xa hơn nữa, vươn tầm quốc gia, hướng tới thế giới.
Cô phát hiện Giang Hiểu Chân của kiếp này có dã tâm hơn kiếp trước, không còn kiểu mặc kệ sự đời như trước nữa.
Có lẽ cô hy vọng mình có năng lực xứng đáng với Nhiếp Minh Thư, chứ không chỉ là người nhà phụ thuộc vào anh.
Cô hy vọng người khác thấy mình không chỉ gọi là "vợ Đoàn trưởng Nhiếp", mà là người đứng ngang hàng bên cạnh anh.
Mấy ngày nay Mục Quân Tề luôn tự tay làm ít đồ ăn mang tới.
Đến rồi ông lại hỏi han tình hình sức khỏe của Giang Hiểu Chân, không hề mở miệng nhắc tới chuyện thân thế của cô.
Giang Hiểu Chân không biết ông nghĩ gì nhưng cũng không quá để ý tới suy nghĩ của ông.
Chỉ là cô không biết nên xưng hô với Mục Quân Tề thế nào.
Trước đây còn có thể gọi ông một tiếng chú, nhưng thân phận hiện tại cô là con gái ông, gọi chú không hợp.
Mục Quân Tề không bày tỏ thái độ nên cô cũng không thể gọi là bố được, vì vậy thấy xưng hô phù hợp nhất hiện tại chính là Mục tư lệnh.
Mục Quân Tề há miệng mấy lần nhưng đều không nói ra được lời nào.
Ông cũng đã biết từ miệng Nhiếp Minh Thư chuyện Giang Hiểu Chân muốn tới Học viện Mỹ thuật Kinh Đô bái sư.
Ông suy nghĩ một lát rồi nói với Nhiếp Minh Thư: "Ở Kinh Đô ta có người quen, có thể nhờ bà ấy chăm sóc Hiểu Chân chắc là không vấn đề gì đâu, Hiểu Chân còn trẻ, có tài năng này đừng để bị mai một thì tốt hơn. Ta biết con không yên tâm về con bé, nhưng con cứ yên tâm đi, người quen đó của ta là đồng chí nữ, bà ấy sẽ giúp chăm sóc tốt cho Hiểu Chân."
Nghe Mục Quân Tề nói vậy, Nhiếp Minh Thư yên tâm hơn chút.
Anh không nỡ rời xa Giang Hiểu Chân nhưng thực sự giữ cô bên mình thì đúng là mai một tài năng của cô.
Hơn nữa nghe ý của cô cũng muốn đi, nếu anh không cho đi chắc chắn cô cũng sẽ không vui vẻ gì.
Mục Quân Tề nói có người có thể chăm sóc Giang Hiểu Chân, rốt cuộc cũng khiến anh phần nào yên tâm được.
Nhưng giao Giang Hiểu Chân cho người khác chăm sóc, trong lòng anh vẫn thấy bất an.
Anh cảm thấy không ai chăm sóc tốt bằng mình cả.
Mục Quân Tề bảo Giang Hiểu Chân và Nhiếp Minh Thư tối ba mươi Tết qua chỗ ông ăn bữa cơm tất niên, hai người đều đồng ý ông mới cười rời đi.
Bác sĩ Phương không có bố mẹ, từ lúc gặp Mục Quân Tề đã luôn được ông giúp đỡ.
Mọi năm tối ba mươi cô đều qua cùng Mục Quân Tề ăn bữa cơm, năm nay có thêm Nhiếp Minh Thư và Giang Hiểu Chân.
Bao nhiêu năm nay rồi, tối ba mươi luôn chỉ có Mục Quân Tề và bác sĩ Phương, thỉnh thoảng có vài đồng đội cũ ở lại đây đón năm mới.
Năm nay con gái con rể đều có mặt, coi như cũng được náo nhiệt một phen rồi.
Mục Quân Tề và Nhiếp Minh Thư bận rộn trong bếp, bác sĩ Phương cùng Giang Hiểu Chân ở phòng khách c.ắ.n hạt dưa trò chuyện.
Ở bệnh viện chung đụng nửa tháng, Giang Hiểu Chân và bác sĩ Phương coi như cũng đã có chút quen thuộc rồi.
Bác sĩ Phương nói với Giang Hiểu Chân, dạo này Giang Hiểu Chân cực kỳ nổi tiếng ở khu tập thể quân khu rồi.
Mọi người đều biết cô không chỉ vẽ tranh giỏi mà còn giúp công an tìm được học sinh bị bắt cóc, vì cứu người suýt chút nữa đã hy sinh.
Còn nữa, mọi người đều đang truyền tai nhau chuyện Mục tư lệnh nhận Giang Hiểu Chân làm con gái nuôi, Nhiếp đoàn trưởng giờ cũng trở thành con rể nuôi của tư lệnh.
Mọi người còn đặt cho cô một cái biệt danh sau lưng là "Quân tào toàn năng" (người vợ quân nhân toàn năng).
Nói cô làm giáo viên có học thức, vẽ tranh lại giỏi như vậy, còn có thể giúp công an bắt người, thực sự không biết cô có cái gì không biết làm không nữa.
Khu tập thể quân khu loại địa phương này người đông miệng tạp, chẳng có gì là bí mật cả, những chuyện này càng truyền càng thêm khoa trương.
Dù sao dạo này đi tới đâu cũng đều nghe thấy những lời truyền miệng về Giang Hiểu Chân.
Nghĩ lại nửa năm trước, lúc đó cũng có rất nhiều lời đồn về Giang Hiểu Chân, chỉ là những lời đồn đó đều là tiêu cực.
Hiện tại những lời truyền miệng đều là tích cực, mọi người đều nói Giang Hiểu Chân xả thân cứu người, là hình mẫu vợ quân nhân, là tấm gương khiến người ta kính trọng.
Nghe lời bác sĩ Phương nói, Giang Hiểu Chân có chút ngại ngùng mỉm cười: "Đâu có giúp các đồng chí công an bắt người đâu ạ, cũng chỉ vẽ một bức chân dung của nghi phạm thôi."
Đâu có xả thân vì người khác đâu, là do tham gia vào sự việc nên bị trả thù thôi mà.
Bác sĩ Phương cũng mỉm cười nhìn Giang Hiểu Chân: "Tôi thấy cô thực sự rất tốt, trước đây tôi đúng là không thích cô, nhưng sau này gặp vài lần thấy cô không giống như những lời đồn thổi bên ngoài, tính cách cô rất tốt, đối xử với mọi người cũng rất ôn nhu, là một người không tồi."
"Cảm ơn chị, em cũng thấy chị là một người tốt." Giang Hiểu Chân cười rất chân thành.
Những ngày ở bệnh viện bác sĩ Phương rất chăm sóc cô, cô thấy bác sĩ Phương bề ngoài trông có vẻ khó gần, có cảm giác xa cách người khác nghìn dặm nhưng thực chất thâm tâm lại rất mềm yếu.
Bác sĩ Phương cười cười không nói gì.
Một lát sau cô nhìn về hướng bếp hỏi Giang Hiểu Chân: "Cô và Mục tư lệnh là cha con ruột thịt sao?"
Người ngoài đồn là nhận con gái nuôi, bác sĩ Phương lúc đầu cũng tưởng vậy nhưng nhìn sự coi trọng của Mục Quân Tề dành cho Giang Hiểu Chân cô cảm thấy có vẻ không giống lắm.
Giang Hiểu Chân nhìn cô một hồi, ý cười dần nhạt đi, mỉm cười lắc đầu: "Thực ra chị có thể đi hỏi ông ấy mà."
Cô nhìn bác sĩ Phương hỏi ra suy đoán trong lòng: "Có phải chị thích ông ấy không?"
Khoảng cách tuổi tác giữa bác sĩ Phương và Mục tư lệnh quá lớn, Giang Hiểu Chân vốn dĩ cũng không nghĩ tới phương diện đó nhưng trong thời gian ở bệnh viện cô phát hiện ra nơi nào có Mục Quân Tề là tầm mắt bác sĩ Phương không kìm lòng được mà hướng về phía đó.
Bác sĩ Phương bị Giang Hiểu Chân vạch trần tâm tư cũng không hề lúng túng nhưng cũng không thừa nhận: "Năm đó chính là ông ấy đã cứu mạng tôi, cho tôi hy vọng để sống tiếp, bồi dưỡng tôi học y, đưa tôi vào bệnh viện quân đội, tôi có được ngày hôm nay đều là do ông ấy ban cho."
Nói là thích Mục Quân Tề thì giống như sùng bái và kính ngưỡng hơn, đương nhiên cũng có cả ái mộ nữa.
Giang Hiểu Chân không biết năm đó bác sĩ Phương đã trải qua những gì nhưng có thể thấy được tình cảm cô ấy dành cho Mục Quân Tề từ trong ánh mắt.
Cô cụp mắt không nói gì.
Khoảng cách tuổi tác này ở hiện đại đều là quá lớn rồi, ở những năm tám mươi liệu có phù hợp không?
Hơn nữa thân phận của Mục Quân Tề ở đó, liệu thẩm tra chính trị có qua được không?
Bác sĩ Phương có lẽ là thích Mục Quân Tề nhưng ánh mắt Mục Quân Tề nhìn bác sĩ Phương hoàn toàn là nhìn một người hậu bối.
"Tiểu Phương, Hiểu Chân, ăn cơm thôi." Mục Quân Tề bưng thức ăn lên bàn gọi một tiếng về phía phòng khách.
Giang Hiểu Chân đáp một tiếng rồi đứng dậy vào bếp rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Bữa cơm tất niên khá thịnh soạn, gà cá thịt trứng đều đủ cả, còn làm cả món bò hầm và cua, thêm cả lạc rang và canh ngọt nữa.
Đây là bữa cơm thịnh soạn nhất Giang Hiểu Chân được ăn từ khi xuyên không tới đây.
Trong bữa ăn Mục Quân Tề và Nhiếp Minh Thư có uống chút rượu, bác sĩ Phương cũng uống một ít.
Giang Hiểu Chân muốn uống một chút nhưng bị Nhiếp Minh Thư và Mục Quân Tề cùng ngăn lại.
Cô vừa bị thương cách đây không lâu, cơ thể vẫn cần điều dưỡng, không thể để cô động vào rượu được.
Giang Hiểu Chân không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn nghe lời.
Cô ăn những món ăn mà Mục Quân Tề và Nhiếp Minh Thư gắp cho, nghe họ uống rượu trò chuyện.
Rượu quá ba tuần Mục Quân Tề đột nhiên nhìn về phía Giang Hiểu Chân, ánh mắt mang theo sự áy náy, còn có mấy phần mong đợi: "Hiểu Chân, ta biết những năm này là ta có lỗi với con và mẹ con, hôm nay Tết rồi con có thể gọi ta một tiếng bố được không?"
Mấy ngày trước nghe Giang Hiểu Chân xưng hô xa cách gọi ông là Mục tư lệnh lòng ông thấy rất khó chịu.
Trước đây Giang Hiểu Chân còn gọi ông một tiếng chú, sau khi biết là con gái mình thì ngay cả chú cũng không gọi nữa, trực tiếp gọi Mục tư lệnh luôn, có thể thấy là đang giận ông rồi.
Giang Hiểu Chân sững người một lát, nhìn thần sắc có chút căng thẳng của Mục Quân Tề, cô mím mím môi: "Được ạ, nhưng ông có thể hứa với con một yêu cầu được không?"
"Con nói đi, chỉ cần ta làm được thì đều sẽ dốc hết sức mình." Mục Quân Tề mong chờ nhìn Giang Hiểu Chân.
Giang Hiểu Chân trong lòng có chút bất lực, mỉm cười với Mục Quân Tề: "Mặc dù ông đúng là có chút có lỗi với mẹ con nhưng ông cũng không phải cố ý làm vậy, hơn nữa những năm nay ông luôn gửi tiền cho cậu để họ nuôi dưỡng con, con thấy trong tình cảnh không biết chuyện mà ông làm được những điều này thì hoàn toàn xứng đáng nhận được sự tha thứ của con, vì vậy ông không cần thiết phải áy náy đâu."
Mục Quân Tề nghe lời Giang Hiểu Chân nói vành mắt có chút ửng đỏ, không biết nên nói gì cho phải.
Bảo Giang Hiểu Chân cứ thế gọi một tiếng bố cô cũng không gọi ra được, đành bưng ly nước bên cạnh lên giơ về phía Mục Quân Tề: "Vì vậy bố ạ, con hy vọng bố đừng vướng bận những chuyện trước đây nữa, đừng luôn cảm thấy mắc nợ con, uống ly này chúng ta xóa bỏ hận thù đi."
Cô dùng giọng điệu trêu đùa để nói ra lời trong lòng, tiếng bố này gọi ra một cách tự nhiên mà không hề ngượng ngùng.
Mục Quân Tề nâng ly lên chạm vào ly trà trong tay cô, mỉm cười: "Được, được, xóa bỏ hận thù."
Nhiếp Minh Thư bị lời nói của Giang Hiểu Chân làm cho bật cười.
Đúng là đồ tinh quái, có tới tám trăm cái túi khôn.
Những lời này của hai cha con không nghi ngờ gì nữa chính là xác thực suy đoán của bác sĩ Phương: Giang Hiểu Chân là con ruột của Mục Quân Tề.
Quen biết Mục Quân Tề bao nhiêu năm nay cô đại khái biết trong lòng Mục Quân Tề có người nhưng không ngờ ông thế mà lại còn có một đứa con.
Trong dự liệu mà cũng ngoài dự liệu, chẳng nói rõ được cảm giác trong lòng là gì.
Dẫu sao cũng đã là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, hơn nữa Giang Hiểu Chân cũng đã lớn thế này rồi, thân phận của cô ấy là một người đến cả tư cách ghen tuông cũng chẳng có.
Nói lời từ tận đáy lòng thấy Mục Quân Tề có một cô con gái cô lại thấy có chút an lòng.
Cô đợi hai cha con uống xong ly rượu hòa giải rồi nâng ly rượu lên nói với mọi người một tiếng: "Chúc mừng năm mới."
Bốn người cùng nâng ly chạm một cái, không khí hài hòa vui vẻ chúc tụng nhau năm mới tốt lành.
