Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 90
Cập nhật lúc: 10/01/2026 20:44
Ăn cơm xong Nhiếp Minh Thư dùng điện thoại chỗ Mục Quân Tề gọi một cuộc điện thoại về nhà, báo một tiếng chúc mừng năm mới tốt lành và hỏi thăm tình hình ở nhà.
Giang Hiểu Chân cũng nói chuyện với Trương Lệ Cầm một hồi.
Cô và Nhiếp Minh Thư đều không nhắc tới chuyện cô bị thương, đường xá xa xôi không tới kịp, nói ra cũng chỉ làm họ thêm lo lắng mà thôi.
Vạn nhất Trương Lệ Cầm nhất quyết đòi qua đây thì lại càng thêm rắc rối, lại còn phải chăm sóc bà nữa, chi bằng cứ để họ không biết thì hơn.
Sau Tết những tin vui cứ dồn dập kéo tới.
Cuốn tiểu thuyết dài tập của Giang Hiểu Chân phía nhà xuất bản cũng đã thông qua bản thảo rồi, bảo cô viết nốt phần sau gửi qua để chuẩn bị định bản, dàn trang in ấn.
Giang Hiểu Chân vừa đi làm đã nhận được tin vui này, hưng phấn tới mức Nhiếp Minh Thư vừa về tới nhà cô đã nhảy tót lên người anh: "Minh Thư ơi, sách của em thông qua bản thảo rồi, nhà xuất bản quyết định xuất bản cho em rồi, em thực sự là một người toàn năng bình thường đến lạ kỳ mà."
Nhiếp Minh Thư chiếc áo đại hành quân phục trên người còn chưa kịp cởi, nhìn cô vợ nhỏ đang hưng phấn anh bế cô xoay vòng vòng: "Vợ nhà anh đúng là quá lợi hại rồi, vừa là nhà văn lại còn là một họa sĩ lớn nữa."
"Họa sĩ lớn thì quá lời rồi, hiện tại còn chưa có ai thưởng thức được tranh của em đâu." Giang Hiểu Chân cảm giác mình sắp tuột xuống bèn ôm lấy cổ Nhiếp Minh Thư trèo lên thêm chút nữa.
Nhiếp Minh Thư vội vàng dùng tay đỡ lấy m.ô.n.g cô, khẽ vỗ một cái: "Em có tài năng đó chắc chắn sẽ trở thành họa sĩ lớn thôi."
Nghĩ tới cô vợ nhỏ sắp phải rời xa mình lòng Nhiếp Minh Thư ngũ vị tạp trần, có một cảm giác không nói nên lời.
Nhưng anh lại thấy vui mừng cho tương lai sau này của cô vợ nhỏ, nghĩ tới vợ mình lợi hại như vậy trong lòng dâng lên một niềm tự hào mãnh liệt.
Một cô vợ tốt như vậy anh tuyệt đối không thể ích kỷ giữ cô ở bên cạnh được.
Giang Hiểu Chân nâng mặt anh lên hôn một cái: "Mấy ngày nay huấn luyện có mệt không, có cần em xoa bóp cho anh không?"
"Em không đói sao?" Nhiếp Minh Thư nhìn Giang Hiểu Chân bằng ánh mắt đầy dịu dàng.
Giang Hiểu Chân lắc đầu: "Vẫn chưa đói ạ."
Nghe lời Giang Hiểu Chân nói Nhiếp Minh Thư nở nụ cười xấu xa nhếch môi, bế cô vào phòng ngủ: "Vậy thì vận động vận động trước rồi hãy nấu cơm ăn."
"Nhiếp Minh Thư, anh đúng là đồ đại sắc lang." Giang Hiểu Chân vùng vẫy nhưng không có tác dụng gì, bị tên đại sắc lang Nhiếp Minh Thư này ấn xuống giường sưởi.
Nhiếp Minh Thư dạo này rất bận nên Giang Hiểu Chân về sớm hơn một chút, giường sưởi lúc này đều đã được đốt nóng hổi rồi.
Cơ thể Nhiếp Minh Thư nóng hực cùng Giang Hiểu Chân vận động một hồi lâu, nóng tới mức cô đều vã mồ hôi ra rồi.
Xong việc Nhiếp Minh Thư dùng chăn quấn cô vợ nhỏ lại rồi đi nấu cơm cho cô vợ nhỏ ăn.
Nấu cơm xong anh bưng cơm canh vào giường sưởi cho Giang Hiểu Chân ăn.
Lúc ăn cơm anh nói với Giang Hiểu Chân: "Anh phải đi trực một thời gian, khoảng một tháng gì đó, ở tuyến biên phòng buổi tối không thể về nhà, thời gian này anh không ở nhà để em ở nhà một mình anh không yên tâm, anh đã thương lượng với ông già một chút, thời gian này cho em qua chỗ ông ấy ở."
Anh sợ anh vừa đi một tháng là Giang Hiểu Chân có thể tự làm mình c.h.ế.t đói mất.
"Em không đi đâu."
Giang Hiểu Chân trực tiếp từ chối đề nghị của anh: "Mặc dù đúng là bố ruột em thật nhưng không thân thuộc, chung sống với nhau sẽ rất gượng gạo, vả lại em có thể tự chăm sóc tốt cho mình, em thấy anh mới là người cần phải chăm sóc tốt cho bản thân mình nhất đấy."
Giang Hiểu Chân biết lính biên phòng rất khổ, đặc biệt là những người lính biên phòng đi trực, nhất là vào mùa đông hay giữa mùa hè.
Cái kiểu đứng trực tuần tra dưới ngọn gió lạnh thấu xương, ở tuyến biên giới âm mấy chục độ thực sự nghĩ tới thôi đã thấy xót xa vô cùng rồi.
Nhiếp Minh Thư còn chưa đi cô đã bắt đầu thấy xót xa rồi.
Nhưng bảo vệ biên cương là chức trách của người lính biên phòng như anh, cô có xót xa cũng chẳng có cách nào khác.
"Nhưng để em ở nhà một mình anh thực sự không yên tâm." Nhiếp Minh Thư xoa đầu cô, nhịn không được thở dài: "Ông già cũng sẽ không yên tâm đâu."
Giang Hiểu Chân rất ít khi ra khỏi cửa, lúc nghỉ ngơi cũng thích ở nhà vẽ tranh, cô cũng không biết bên ngoài liệu có còn đang truyền tai nhau chuyện cô là con gái nuôi của Mục Quân Tề không.
Bên ngoài nói thế nào cô không quan tâm, dẫu sao cô cũng chẳng nghe thấy.
Nhưng ở cùng Mục Quân Tề chắc chắn sẽ thấy rất không tự nhiên.
Giang Hiểu Chân giơ tay vỗ vỗ vai Nhiếp Minh Thư: "Yên tâm đi, em tuyệt đối sẽ không để mình c.h.ế.t đói đâu."
Nhiếp Minh Thư không làm gì được cô đành bất lực mỉm cười: "Chỉ giỏi làm trò với anh thôi."
Anh gắp cho Giang Hiểu Chân ít miến bỏ vào bát, nhíu mày nói: "Phía Kinh Đô chắc vẫn chưa có thư đâu nhỉ, trong thời gian anh chưa về em không được đi, ít nhất cũng phải đợi anh về rồi hãy tính."
Bức tranh đó của Giang Hiểu Chân gửi đi đã được nửa tháng rồi, tạm thời vẫn chưa nhận được thư hồi âm từ phía Kinh Đô.
Thời đại này chính là liên lạc không thuận tiện, không phải nhà nào cũng có điện thoại, thư từ qua lại khá chậm, vì vậy hiệu suất làm việc chậm đi rất nhiều.
Cũng may Giang Hiểu Chân cũng chẳng vội, ban ngày cô phải lên lớp, thời gian rảnh rỗi còn phải tranh thủ từng giây từng phút để bổ sung bản thảo, mỗi ngày đều cảm thấy thời gian không đủ dùng.
Vì thời gian đi Kinh Đô vẫn chưa định nên chuyện ở trường cô vẫn chưa đề cập tới việc xin nghỉ việc.
Cho dù thực sự muốn đi Kinh Đô thì đề đạt nghỉ việc cũng phải trước một thời gian, đợi trường học sắp xếp được giáo viên mới rồi hãy tính.
"Thế thì chắc chắn phải đợi anh về rồi ạ, vả lại cũng chẳng nhanh thế được đâu." Giang Hiểu Chân cho Nhiếp Minh Thư một nụ cười an tâm.
Nhiếp Minh Thư đi trực biên phòng là nhiệm vụ, là mệnh lệnh bắt buộc phải phục tùng, cũng là chức trách của người quân nhân nên anh phải hoàn toàn tuân thủ mệnh lệnh để thực hiện tốt nhiệm vụ.
Trước khi đi anh gánh đầy nước vào chum, gạo và mì đều đã mua sắm đủ cả, còn có cả củi khô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng xếp gọn trong bếp.
Ngày Nhiếp Minh Thư dẫn quân đi làm nhiệm vụ Giang Hiểu Chân đã tiễn anh ở gần quân khu.
Giang Hiểu Chân nhét một hộp bánh quy vào lòng anh, quàng chiếc khăn quàng đỏ của mình lên cổ Nhiếp Minh Thư, xót xa và không nỡ nâng mặt anh lên dặn dò: "Chăm sóc tốt cho bản thân nhé."
Cô nói xong vành mắt có chút nóng lên, những giọt lệ trong veo chực trào trong mắt: "Nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân đấy."
Những lời như đừng quá vất vả cô không thốt ra được, vì nói ra cũng bằng thừa, căn bản không thể nào không vất vả được.
Tài xế chiếc xe tải quân sự phía sau bóp một tiếng còi, Nhiếp Minh Thư nâng mặt cô lên hôn mạnh một cái: "Ăn cơm cho hẳn hoi vào đấy, đợi anh về."
Hôn xong anh mới lưu luyến quay người leo lên ghế phụ của chiếc xe tải quân sự.
Giang Hiểu Chân cùng mấy người phụ nữ ở khu tập thể quân khu đứng bên lề đường tiễn họ, vẫy vẫy tay chào họ từ xa.
Nhiếp Minh Thư hôn cô một cái trước mặt bao nhiêu người thế này lúc nãy cô chỉ mải đau lòng nên chẳng thấy ngại, lúc này phản ứng lại rồi mặt mũi đều đỏ bừng cả lên.
Cô thừa lúc chưa có ai chú ý tới mình vội vàng quay người chạy mất, đi về hướng trường học.
Đây là lần đầu tiên cô đi tới gần quân khu kể từ khi xuyên không tới đây, nơi này cách thị trấn phải đi bộ một hồi lâu.
Cô vừa đi vừa nghĩ tới việc sắp một tháng không được gặp Nhiếp Minh Thư rồi, không có vòng tay ấm áp, thời gian này phải đốt giường sưởi suốt đêm rồi.
Kể từ khi xuyên không tới đây đây là lần đầu tiên cô và Nhiếp Minh Thư xa nhau lâu như vậy.
Nếu cô muốn đi Kinh Đô thì thời gian ly biệt còn lâu hơn nữa, giờ coi như là thích nghi trước vậy.
Cô cứ tưởng Nhiếp Minh Thư đi rồi cô sẽ chỉ còn một mình ở nhà thôi nhưng ngay tối hôm đó Mục Quân Tề và bác sĩ Phương đã tới.
Lúc cô về tới nhà Mục Quân Tề đang nấu cơm trong bếp cho cô.
Giang Hiểu Chân vừa vào cửa chỉ nhìn thấy bóng lưng, còn tưởng Nhiếp Minh Thư đã về rồi.
Thấy Mục Quân Tề quay đầu lại cô mới hoàn hồn, mỉm cười hỏi một câu: "Bố ơi, sao bố lại ở nhà con thế ạ?"
"Minh Thư không yên tâm về con, lúc đi đã đưa cho ta một chiếc chìa khóa, hôm nay ta về sớm nên qua nấu cho con bữa cơm."
Mục Quân Tề mỉm cười từ trong bếp đi ra, thấy Giang Hiểu Chân bọc mình như một con gấu đáy mắt đều hiện lên ý cười: "Ta sợ con ở một mình sẽ sợ nên bảo Tiểu Phương qua đây ở cùng con vài ngày."
"Làm phiền bác sĩ Phương quá ạ." Giang Hiểu Chân trong lòng thấy rất ngại.
Cô đã lớn thế này rồi mà Nhiếp Minh Thư và Mục Quân Tề đều coi cô như trẻ nhỏ mà nuôi dưỡng.
"Cô ấy bảo không phiền đâu, chỉ là đổi chỗ ngủ thôi mà."
Mục Quân Tề đi vào bếp tiếp tục nói: "Minh Thư nói con không thích ăn đồ làm từ bột mì nên ta đã nấu cơm cho con rồi, Tiểu Phương trực ban tới tám giờ nên sẽ qua muộn chút, tối nay hai cha con mình ăn trước vậy."
Giang Hiểu Chân thực sự chẳng biết phải nói gì nữa, chỉ đành chấp nhận sự sắp xếp của họ thôi.
Nếu làm vậy có thể khiến họ yên tâm thì cô cũng chẳng cần thiết phải tính toán nhiều làm gì.
Mục Quân Tề kể từ khi biết cô là con gái mình thì đã bắt đầu sự chăm sóc vô cùng tỉ mỉ.
Mấy ngày trước thỉnh thoảng lại gửi ít đồ ăn ngon qua, hai hôm trước còn khuân một chiếc ti vi về nhà, ngay cả dây ăng ten cũng là do ông trèo lên mái nhà lắp cho nữa.
Mục Quân Tề còn muốn giới thiệu Giang Hiểu Chân cho mấy đồng đội cũ quen biết nhưng đã bị Giang Hiểu Chân từ chối rồi.
Ông chẳng qua là muốn để mọi người biết thân phận của cô, thậm chí có thể là muốn trải đường cho cô nữa.
Nhưng con đường Giang Hiểu Chân muốn đi không phải là con đường ông muốn trải.
Mục Quân Tề đối xử tốt với cô không còn gì để nói, trong lòng chắc hẳn vẫn muốn bù đắp cho những thiếu sót đối với cô trong những năm qua.
Ông thậm chí còn không yêu cầu Giang Hiểu Chân phải chứng minh thân phận, chỉ dựa vào lời cô nói là đã nhận cô rồi.
Có lẽ trong lòng Mục Quân Tề ông càng hy vọng Giang Hiểu Chân chính là con của mình.
Ông ngồi ở vị trí này mà bỗng dưng lòi ra một cô con gái thì rất dễ bị người ta thêu dệt nắm thóp.
Cô cũng chẳng muốn trở thành hòn đá ngáng chân Mục Quân Tề đâu, thực ra bên ngoài đồn cô là con gái nuôi của Mục Quân Tề thì tốt hơn, dẫu sao cô cũng chẳng để tâm người ngoài nói thế nào.
Ăn cơm tối xong với Mục Quân Tề đột nhiên có một người lính tới nói là có chuyện quan trọng mời Mục Quân Tề tới quân khu một chuyến.
Mục Quân Tề bảo Giang Hiểu Chân chốt c.h.ặ.t cửa rồi mới cùng người lính rời đi.
Giang Hiểu Chân ở nhà dọn dẹp một chút, cho thêm ít củi vào bếp lò, lại thay than mới cho lò sưởi.
Dọn dẹp thỏa đáng rồi cô mới rửa mặt mũi lên giường sưởi chuẩn bị tiếp tục viết bản thảo.
Trước đây những việc này đều là Nhiếp Minh Thư làm, Nhiếp Minh Thư ở nhà là không để cô động tay vào, cô ở bên cạnh nhìn nhiều rồi nên làm cũng không thấy vất vả lắm.
