Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 499
Cập nhật lúc: 11/01/2026 18:33
"Cậu thanh niên này được đấy nhỉ."
"Hi Hi, khi nào mới được uống rượu mừng của cháu đây?"
Chuyện này nhất thời khiến Nhan Hi không biết ứng phó ra sao.
Ngược lại Thẩm Hải Bình đã giải vây cho cô: "Khi nào uống rượu mừng cháu chắc chắn sẽ mời mọi người, mọi người nhớ uống thêm vài ly nhé."
Ngồi vào trong xe, mặt và tai Nhan Hi vẫn còn nóng ran.
"Anh... sao vừa nãy anh lại nói chuyện rượu mừng?"
Thẩm Hải Bình thắt dây an toàn: "Các ông bà cụ hỏi, nếu không trả lời chắc chắn sẽ hỏi đến cùng, nói như vậy họ nghe cho vui thôi."
Nhan Hi lẩm bẩm: "Lấy đâu ra rượu mừng cơ chứ."
Thẩm Hải Bình nghe thấy rồi nhưng anh không đáp lời.
Anh biết Nhan Hi đang ngại ngùng nên cũng trực tiếp chuyển chủ đề: "Muốn ăn chút gì không?"
Nhan Hi nói: "Chẳng phải là đi leo núi sao?"
"Chẳng phải cô chưa ăn sáng sao, nhiệm vụ bác gái giao cho nhất định phải hoàn thành." Thẩm Hải Bình vừa nói vừa khởi động xe.
Nhan Hi không chọn, Thẩm Hải Bình liền tìm một cửa hàng ăn sáng: "Trong cửa hàng món gì cũng có, cô có thể tự chọn."
Bọn họ đến muộn, người ăn sáng đã không còn nhiều nữa.
Nhan Hi chỉ gọi một suất sữa đậu nành và một chiếc bánh rán.
"Anh ăn chưa?"
Thẩm Hải Bình nói: "Tôi ăn xong rồi."
Hai người tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, Nhan Hi thong thả ăn.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Thẩm Hải Bình lái xe thẳng tiến về phía Công viên Hương Sơn.
Trên đường đi Nhan Hi hỏi: "Anh giải thích với mẹ anh, bà ấy... bà ấy có nói gì không?"
Thẩm Hải Bình cười nói: "Bà ấy nói con tối muộn rồi còn bắt người ta về nhà, không biết thương người, không biết chu đáo."
Nhan Hi không ngờ mẹ người ta lại có phản ứng như vậy.
Cô nói: "Mẹ anh thật xinh đẹp, trông trẻ quá. Nếu bà ấy không nói thì tôi thật sự không thể nghĩ đến hai người là mẹ con đâu."
Nghe thấy Nhan Hi khen Phương Hiểu Lạc, Thẩm Hải Bình cũng vô cùng tự hào.
"Đúng vậy, bà ấy cũng sắp bốn mươi tuổi rồi nhưng cô xem bà ấy kìa, cứ như là mới hơn hai mươi tuổi vậy."
Sắp bốn mươi tuổi?
Nhan Hi thầm tính toán, Thẩm Hải Bình năm nay hai mươi lăm tuổi, mẹ anh sao có thể sắp bốn mươi tuổi được nhỉ?
Nhưng đây là chuyện riêng nhà người ta, Thẩm Hải Bình không nói thì Nhan Hi cảm thấy hỏi ra sẽ không được lịch sự lắm.
Thẩm Hải Bình đúng là cũng không giải thích chuyện này.
Nếu anh và Nhan Hi có tương lai thì giải thích sau cũng vẫn kịp.
"Mẹ tôi làm kinh doanh, năng lực cực mạnh. Bà ấy đặc biệt biết chọn người, mọi người đều sắp xếp mọi việc ổn thỏa, nhiều lúc không cần bà ấy phải lo lắng."
"Ở nhà bà ấy chính là người nói một không hai, chúng tôi đều phải dỗ dành bà ấy. Tất nhiên là những gì bà ấy có được ngày hôm nay đều là nhờ sự nỗ lực khi còn trẻ. Nếu cô muốn nghe chuyện hồi nhỏ của tôi, có cơ hội tôi có thể kể cho cô nghe, có điều hơi dài một chút."
Nhan Hi gật đầu, rất tự nhiên đáp lại: "Được."
Cô cũng khá muốn nghe.
Thẩm Hải Bình nói với cô như vậy, cô cảm thấy Thẩm Hải Bình không coi cô là người ngoài.
Vì là cuối tuần nên đường tắc nghẽn kinh khủng.
Thẩm Hải Bình bất lực nói: "Biết thế đi tàu điện ngầm cho rồi."
Nhan Hi ngược lại không cảm thấy tắc đường có vấn đề gì, trước đây nếu tắc đường có lẽ cũng sẽ bực bội.
Nhưng ở cùng Thẩm Hải Bình, cô không hề thấy nhàm chán.
"Không sao đâu, cũng không vội một chút này."
Thẩm Hải Bình ngược lại cũng không vội, Nhan Hi cứ ngồi bên cạnh, anh tâm trạng rất tốt.
"Nếu cô thấy buồn chán thì trong túi tôi có mang theo đồ ăn vặt đấy, cô cứ tự lấy đi."
Nhan Hi vươn tay lấy chiếc ba lô ở ghế sau lại, cũng khá nặng đấy.
Cô mở ra xem, bên trong rất nhiều đồ, hơn nữa còn được phân loại xếp đặt ngăn nắp.
Nhan Hi thật sự đã thấy rất nhiều túi xách của đàn ông bên trong lộn xộn, muốn tìm cái gì cũng không thấy.
Của Thẩm Hải Bình đây thì thật là rõ ràng từng thứ một.
"Anh mang nhiều đồ thế này cơ à."
Thẩm Hải Bình cười nói: "Tất nhiên rồi, đi leo núi thì phải mang đủ nước và thức ăn chứ. Nếu cô mệt thì tôi còn có ghế xếp nhỏ ở kia, có thể nghỉ ngơi."
Nhan Hi nhận ra đi chơi với Thẩm Hải Bình thật sự có thể không cần mang theo não, anh việc gì cũng sẽ cân nhắc chu đáo cả rồi.
Cô thuận miệng nói: "Nếu có thời gian, có cơ hội, liệu chúng ta có thể đi du lịch cùng nhau không nhỉ?"
Thẩm Hải Bình có cảm giác như bừng tỉnh: "Được chứ, đề nghị này của cô không tệ đâu."
Nhan Hi mím môi, cô vậy mà lại nhanh ch.óng đề nghị đi du lịch với Thẩm Hải Bình như thế!
Sao từ khi gặp Thẩm Hải Bình cô lại thấy não mình không theo kịp miệng và tay thế này?
Chỉ nghe Thẩm Hải Bình nói tiếp: "Cô có nơi nào muốn đi không? Chúng ta có thể lên kế hoạch trước một chút."
Nhan Hi nghĩ một lát: "Đi biển đi, dường như đã lâu rồi tôi không được ngắm biển."
Thẩm Hải Bình nói: "Trùng hợp quá, tôi cũng lâu rồi chưa đi biển. Ngày mai tôi đến đơn vị hỏi thử xem khi nào có thể nghỉ phép năm, trước đây bọn tôi quá bận rộn lại toàn tăng ca nên mọi người vẫn chưa nghỉ phép năm đâu."
"Ừm." Nhan Hi nói: "Tôi cũng đi hỏi xem sao."
Thẩm Hải Bình nói: "Nhan Hi, cô ra ngoài đi dạo một chút cũng tốt, tôi thấy công việc của các cô làm lâu rồi đúng là cũng thấy áp lực thật, bệnh nhân muôn hình muôn vẻ, áp lực công việc lớn, thân tâm đều sẽ bị tổn thương. Thường xuyên ra ngoài đi dạo một chút cho khuây khỏa, tránh để bị trầm cảm."
Nhan Hi gật đầu: "Ừm, anh nói đúng đấy."
Cô lấy một gói khoai tây chiên từ trong túi của Thẩm Hải Bình ra.
Thực ra cô cũng không đói nhưng có thể ăn nhấm nháp cho vui miệng.
Phía trước đèn đỏ, Nhan Hi lấy một miếng khoai tây chiên đưa tới bên miệng Thẩm Hải Bình.
Thẩm Hải Bình há miệng ăn miếng khoai tây chiên đó.
Bình thường anh không mấy khi ăn đồ ăn vặt, hôm nay cũng là đặc biệt mang cho Nhan Hi.
Có điều miếng khoai tây chiên hôm nay dường như đặc biệt ngon.
Cuối cùng cũng đến Công viên Hương Sơn, hai người đi bộ vào trong, người cũng khá đông.
Công viên Hương Sơn thực ra cả hai người đều đã từng đến nhiều lần rồi, chỉ có điều đây là lần đầu tiên đi cùng nhau.
Những cảnh sắc đó đều rất quen thuộc, hai người cứ thế men theo đường đi lên núi.
Thời tiết râm mát, đúng là không nóng lắm nhưng có chút oi bức.
Nhan Hi nhìn sắc trời: "Liệu có mưa không nhỉ?"
