Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 500
Cập nhật lúc: 11/01/2026 18:34
Thẩm Hải Bình nói: "Cũng không nói trước được, không sao đâu, tôi có mang ô mà. Hoặc lát nữa chúng ta tìm chỗ nào đó tránh một chút."
Nhan Hi nhìn Thẩm Hải Bình khoác ba lô: "Anh có mệt không? Để tôi khoác hộ một lát cho."
Thẩm Hải Bình đi lên phía trước hai bước: "Tôi e là khoác ba lô còn leo nhanh hơn cô đấy. Hay là chúng ta thi đấu một chút đi?"
Nhan Hi không chịu thua: "Mỗi lần tôi đi leo núi với bạn học đều là người về nhất hoặc nhì đấy."
Thẩm Hải Bình vẫy tay với cô: "Vậy thì tới đi nào, xem ai trong chúng ta nhanh hơn."
Nhan Hi sải bước đi lên núi: "Phải có chút phần thưởng chứ."
Thẩm Hải Bình nói: "Cô nói đi."
Nhan Hi nghĩ một lát: "Nếu tôi về đích trước, anh phải thực hiện một tâm nguyện của tôi. Còn nếu anh về đích trước, tôi sẽ thực hiện một tâm nguyện của anh."
Thẩm Hải Bình giơ tay ra làm ký hiệu "ok": "Không vấn đề gì, cứ thế mà định đi."
Hai người cùng ở một vạch xuất phát, Nhan Hi hô bắt đầu liền cùng nhau sải bước leo lên đỉnh núi.
Leo núi làm sao mà không mệt cho được.
Thẩm Hải Bình đúng là trông có vẻ thong thả hơn nhiều, cũng không mệt lắm.
Chẳng bao lâu sau Nhan Hi đã không đuổi kịp nữa, khom lưng đứng đó thở dốc.
Thẩm Hải Bình đi được vài bước thì dừng lại quay đầu nhìn cô: "Sao rồi? Còn ổn không?"
Nhan Hi xua tay: "Ổn, không... không vấn đề gì. Anh cứ đi trước đi."
Thẩm Hải Bình cũng không yên tâm để cô một mình nên đứng đó đợi.
Nhan Hi thở hắt ra vài hơi rồi tiếp tục đuổi theo.
Hai người cứ thế vừa đi vừa nghỉ.
Lát sau Thẩm Hải Bình lại xuống núi vài bước đưa cho Nhan Hi chai nước.
Giai đoạn tiếp theo lại quạt cho Nhan Hi.
Lại lát sau đưa cho Nhan Hi một miếng sô cô la.
Đi đến giữa sườn núi Thẩm Hải Bình tìm một bãi đất bằng phẳng dưới gốc cây lớn, bày chiếc ghế xếp nhỏ ra đó: "Nghỉ ngơi một lát đi."
Nhan Hi ngồi xuống, uống vài ngụm nước, cảm thấy mình sắp bay bổng rồi.
"Thẩm Hải Bình, anh... anh siêu thật đấy. Trước đây bọn tôi lên núi đâu có nhanh như thế này."
Thẩm Hải Bình ngồi xổm xuống, đưa cho Nhan Hi một chiếc bánh mì: "Bổ sung năng lượng đi."
Nhan Hi xé vỏ bánh mì, ngồi đó ăn.
Thẩm Hải Bình ngồi lên tảng đá bên cạnh, dáng vẻ lười biếng và tùy ý: "Hồi nhỏ ba tôi đã dạy chúng tôi võ thuật đối kháng các thứ rồi, nên sau này cũng giữ thói quen rèn luyện thân thể thôi."
Trong lòng Nhan Hi thầm hiểu: "Sinh hoạt hằng ngày nhà anh thật phong phú."
Thẩm Hải Bình nói: "Dịp nào đó tôi sẽ giới thiệu anh chị em của tôi cho cô làm quen."
Nhan Hi vậy mà lại không hề phản cảm: "Được."
Cô ăn được hơn nửa chiếc bánh mì: "Thẩm Hải Bình, tôi thua rồi. Anh muốn tôi thực hiện tâm nguyện gì của anh đây?"
Thẩm Hải Bình suýt chút nữa thốt ra lời muốn hỏi Nhan Hi liệu có thể làm bạn gái anh không.
Nhưng lời đến môi anh lại nuốt ngược vào trong.
Thời gian còn quá ngắn, anh sợ làm Nhan Hi hoảng sợ.
Bây giờ anh vô cùng xác định là mình đã thích Nhan Hi rồi, kiểu tình cảm nam nữ ấy.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, anh còn có thể hẹn Nhan Hi ra ngoài bất cứ lúc nào.
Nhưng nếu anh đột ngột tỏ tình làm người ta hoảng sợ, Nhan Hi không có tình cảm như vậy với anh thì chắc chắn sẽ tránh mặt anh.
Lợi bất cập hại.
Tính cách như Nhan Hi rất dễ thu mình lại trong lớp vỏ bọc, lúc đó mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển hết.
Vẫn nên cứ từ từ mà tiến thì hơn.
"Cô nhận thua cũng nhanh quá đấy, còn chưa tới Đỉnh Hương Lô mà." Thẩm Hải Bình trêu chọc.
Nhan Hi cười rộ lên: "Không cần tới Đỉnh Hương Lô đâu, tôi xin chịu thua."
Thẩm Hải Bình nghĩ một lát: "Tâm nguyện à, tôi vẫn chưa nghĩ ra đâu, đợi tôi nghĩ ra rồi sẽ nói với cô nhé."
"Được." Nhan Hi lại ngồi thêm một lát: "Tôi nghỉ ngơi xong rồi."
Thẩm Hải Bình thu chiếc ghế xếp lại: "Vậy còn tiếp tục không?"
"Tiếp tục."
Lần này hai người không đi nhanh như thế nữa, cứ thế chậm rãi leo lên trên.
Mắt thấy sắp tới Đỉnh Hương Lô rồi, thời gian càng lúc càng râm mát hơn.
Thẩm Hải Bình nói: "Chắc là sắp mưa thật rồi, chúng ta qua bên đình kia trú mưa đi."
Một số người thấy sắp mưa đều đã xuống núi trước rồi, trong đình không có nhiều người lắm.
Chẳng mấy chốc mây đen bao phủ, gió thổi mạnh.
Có một cảm giác như mưa bão sắp ập đến.
Bất thình lình những hạt mưa to như trút nước đổ xuống, trong núi lập tức mù mịt hơi mưa, khắp nơi trắng xóa, bên tai toàn là tiếng mưa rơi rào rào.
Thẩm Hải Bình cảm thấy hôm nay có chút sơ suất, lúc này gió cũng khá to, anh mang theo áo mưa thì tốt hơn.
Nước mưa theo gió tạt vào trong đình.
Thẩm Hải Bình đứng ở phía nước mưa tạt vào, che ô giúp Nhan Hi chắn nước mưa.
Nhan Hi quay đầu lại nhìn: "Thẩm Hải Bình, anh thế này sẽ bị ướt hết đấy."
Thẩm Hải Bình nói: "Không sao đâu, sức khỏe tôi tốt mà. Con gái các cô không nên để bị lạnh."
Trong mắt Nhan Hi thoáng hiện vẻ xót xa.
Cô thật sự kể từ khi gặp Thẩm Hải Bình, trong mọi tình huống đều là Thẩm Hải Bình suy nghĩ cho cô.
Sao cô có thể không cảm động cho được chứ?
"Chúng ta cùng che đi."
Nhan Hi vươn tay định giúp Thẩm Hải Bình che ô.
Tay Thẩm Hải Bình nhích ra một chỗ trống nhưng thân hình anh vẫn chắn phía trước Nhan Hi.
Chỉ sợ một chút nước mưa b.ắ.n lên người cô.
Nhan Hi vươn tay ra, tay hai người rất dễ dàng chạm vào nhau.
Chỗ tiếp xúc có một cảm giác nóng bỏng.
Mưa rất to nhưng kiểu mưa này thông thường thời gian đều ngắn.
Chẳng mấy chốc mưa to đã chuyển thành mưa nhỏ, gió mạnh cũng chuyển thành gió nhẹ.
Thẩm Hải Bình thu chiếc ô lại.
Nhan Hi liền nhìn thấy phía trước quần của Thẩm Hải Bình đều ướt cả rồi, ngược lại cô thì khô ráo sạch sẽ.
"Anh thế này dễ bị nhiễm lạnh sinh bệnh đấy."
Thẩm Hải Bình nói: "Không đâu, thể chất tôi tốt lắm. Hơn nữa cô chẳng nghe nói đàn ông dương khí thịnh sao?"
Nhan Hi cười rộ lên: "Lý do của anh đúng là nhiều thật đấy."
Thẩm Hải Bình cũng cười theo: "Cô đợi tôi một lát nhé."
Nói rồi anh lấy máy ảnh từ trong ba lô ra: "Nào, vừa nãy cô cười thế nào ấy nhỉ, cười lại cái nữa xem nào."
