Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 148
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:23
Hạ Tiểu Khê đứng bên cạnh vẫn luôn không nói gì. Mãi đến khi làm xong mọi thủ tục, Cục trưởng Vương tiễn họ ra khỏi tòa nhà văn phòng.
Thầy Từ cười nói với Hạ Tiểu Khê: "Ngày mai là cuối tuần rồi, sẵn có mẹ em ở đây, hôm nay em có thể không cần lên lớp, về nghỉ ngơi sớm với mẹ, dù sao em cũng không cần tham gia kỳ thi đại học nữa."
Hạ Tiểu Khê lập tức lắc đầu nói: "Không đâu ạ, em đã bỏ lỡ rất nhiều bài vở rồi, em muốn quay lại lớp học."
Nói xong cô đi cùng thầy Từ luôn. Thầy Từ nghĩ rằng Hạ Tiểu Khê ngại bày tỏ tình cảm mẹ con nên cũng không để ý, đưa Hạ Tiểu Khê về lớp.
Hạ Văn Đình nhìn bóng lưng Hạ Tiểu Khê nói: "Mẹ, Hạ Tiểu Khê thật vô lễ quá, lúc đi cũng chẳng thèm chào mẹ một tiếng."
Nếu là trước đây, Tần Lan sẽ rất tức giận, nhưng bây giờ bà ta lại nói: "Con bé vốn thế rồi. Đi, đi mua quần áo với mẹ nào, thứ sáu tuần tới mẹ còn phải đến Trường Trung học số 1 phát biểu đấy."
Sắc mặt Hạ Văn Đình cứng đờ: "Mẹ, còn bằng trung cấp của con thì sao? Không vào tìm chú Vương nói thêm lần nữa ạ?"
"Thái độ của chú Vương con con cũng thấy rồi đấy, ông ấy nói không giúp được việc này." Nói đến đây, Tần Lan nắm lấy cánh tay Hạ Văn Đình khuyên nhủ: "Đình Đình à, hay là con cứ đến Nhà hàng Ninh Thành làm phục vụ đi, nghe nói lương ở đó cũng cao lắm."
Vừa rồi bà ta đã tận mắt chứng kiến sự thay đổi thái độ của Cục trưởng Vương đối với mình. Ông ấy nhiệt tình vì Hạ Tiểu Khê, nhưng vì Đình Đình mà sắc mặt lại không tốt.
Cảm nhận được sự nhiệt tình của Cục trưởng Vương, thầy Từ cũng như các nhân viên khác ở Cục Giáo d.ụ.c dành cho mình nhờ có Hạ Tiểu Khê, giờ bà ta không muốn phải thấp hèn đi cầu xin người khác nữa. Quan trọng nhất là người ta còn không muốn giúp.
Hạ Văn Đình hất tay Tần Lan ra khóc lóc: "Mẹ, ngay cả mẹ cũng không giúp con nữa sao?"
Tần Lan vẻ mặt đầy tổn thương: "Sao mẹ lại không giúp con? Nếu mẹ không giúp thì con đã bị bố con đuổi ra ngoài từ lâu rồi. Bố con nói rồi, mấy ngày tới sẽ bắt con dọn đi. Nhà hàng Ninh Thành có cung cấp ký túc xá, chẳng phải rất tốt sao. Lần này con mà không đi, e rằng sau này ngay cả Nhà hàng Ninh Thành con cũng không vào được đâu."
Hạ Văn Đình lòng như tro nguội. Tại sao lúc trước mình không chăm chỉ học hành chứ, nếu hôm nay người đạt huy chương vàng Toán học, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa là mình, liệu Tần Lan có nói chuyện với mình như vậy không? Hạ Hoành Bân liệu có đuổi mình đi không? Sợ rằng phải cung kính mời mình về ấy chứ.
Phía bên kia, Hạ Tiểu Khê quay lại trường, mượn vở của bạn học để chuẩn bị bổ sung kiến thức cấp ba đã bỏ lỡ mấy tháng qua.
Ai ngờ các bạn trong lớp lại xúm lại hỏi cô chuyện đóng vai Thẩm Thanh Thanh. Hôm qua sự chú ý của cả lớp đều dồn vào việc cô được tuyển thẳng Thanh Hoa, đến hôm nay định thần lại mới nhớ ra Hạ Tiểu Khê đã đóng vai Thẩm Thanh Thanh trong phim "Kỳ Hiệp Truyện".
Bộ phim này dạo gần đây mọi người đều đang theo dõi.
Trước đây Hạ Tiểu Khê không có ở trường thì thôi, nay tận mắt thấy người thật, lại được một phen náo nhiệt.
Cho nên mãi đến khi tan học, Hạ Tiểu Khê mới thở phào nhẹ nhõm, cùng Hạ Văn Hoa và Trương Thư Lam quay về đảo Lăng.
Trương Thư Lam trêu cô giờ đã là người nổi tiếng rồi, Hạ Tiểu Khê thì nói nếu họ biết tác giả Sơn Phong là ai thì sự náo nhiệt sẽ không thuộc về cô nữa đâu.
Hai người trêu đùa nhau suốt dọc đường, Hạ Văn Hoa thì ngoan ngoãn kéo vali cho Hạ Tiểu Khê đi phía sau.
Khi họ về đến nhà, Tần Lan và Hạ Văn Đình vẫn chưa về. Hạ Hoành Bân thì về rất nhanh, ban đầu sắc mặt còn trầm ngâm nhưng thấy Hạ Tiểu Khê liền lập tức tươi cười: "Nếu không phải chú Vương nói thì bố vẫn chưa biết con đạt huy chương vàng đâu. Nói đi, con muốn gì, bố sẽ thưởng cho con."
Không ngờ lần này Hạ Tiểu Khê không từ chối, cô cười nói: "Con muốn mua một cây cổ cầm. Nhưng con có tiền thưởng, con sẽ dùng tiền thưởng của mình để mua. Bố không phản đối là được ạ." Trần Tri Diễn từng nói với cô, đôi khi làm toán không ra anh ấy sẽ đi đ.á.n.h đàn piano. Anh ấy nói âm nhạc giúp não bộ thư giãn tốt hơn, cũng mang lại cho anh ấy nhiều cảm hứng. Anh ấy cảm thấy âm nhạc có tác dụng thúc đẩy việc học tập.
Hạ Tiểu Khê cảm thấy cần bám sát bước chân của thiên tài toán học, cô quyết định chọn nhạc cụ là cổ cầm. Bởi vì lúc ở đoàn làm phim cô đã học cổ cầm được mười ngày, có nền tảng nhất định, và bản thân cô cũng khá thích nó. Khi đ.á.n.h đàn lòng cô rất bình lặng.
Nhưng cổ cầm tốn một khoản tiền lớn, tuy cô dùng tiền thưởng của mình nhưng cô cảm thấy vẫn nên nói trước với Hạ Hoành Bân một tiếng thì tốt hơn.
Hạ Tiểu Khê khó khăn lắm mới có thứ mình muốn, Hạ Hoành Bân hận không thể đi mua ngay cho con gái trong ngày: "Tiền thưởng của con cứ giữ lấy, bố sẽ nhờ người mua giúp con."
Nói chuyện một hồi, Hạ Tiểu Khê lấy từ trong vali ra cây b.út máy mua cho Hạ Hoành Bân, đôi giày cho Hạ Văn Hoa và đủ loại socola kẹo bánh.
"Đúng rồi bố, thứ sáu tuần tới khối 12 bọn con họp phụ huynh, bố có tiện xin nghỉ để tham gia không ạ? Thầy Từ còn muốn mời bố làm đại diện phụ huynh phát biểu đấy." Hạ Tiểu Khê đột nhiên nói.
Hạ Hoành Bân đang thử b.út, nghe vậy đầu tiên là mừng rỡ sau lại ảo não nói: "Hậu ngày kia bố phải ra khơi rồi, thứ sáu tới không có ở nhà." Ông chống tay lên hông suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là bố bảo chú Vương đi thay bố nhé? Chú ấy chắc chắn sẽ vô cùng sẵn lòng." Hôm nay ông Vương gọi điện cho ông, hận không thể nhận Tiểu Khê làm con gái mình luôn.
Hạ Tiểu Khê cảm thấy chỉ cần không phải Tần Lan là được, để Tần Lan lên đó phát biểu việc nuôi dạy mình như thế nào sẽ khiến cô thấy khó chịu khắp người. Suy nghĩ một chút cô lại nói: "Hay là để con đi hỏi cô Triệu xem sao ạ? Để chú Vương đi, e là thầy Từ và hiệu trưởng trường con đều thấy không tự nhiên."
Hạ Hoành Bân sảng khoái cười nói: "Tất nhiên là được rồi, con cứ đi hỏi đi."
Cả hai đều ngầm hiểu mà không nhắc đến Tần Lan.
Hạ Văn Hoa đang thử giày nói: "Thực ra có thể cân nhắc để em đi mà, chẳng phải họ muốn bố chia sẻ việc chị em học hành như thế nào sao, chuyện này em rõ nhất, em rõ hơn bất cứ ai."
Hạ Hoành Bân gõ một cái vào đầu Hạ Văn Hoa: "Con mà còn đòi đi họp phụ huynh cho chị con à? Chị con đi họp phụ huynh cho con thì còn nghe được."
Hạ Tiểu Khê mang socola đi tìm Triệu Nhất Nhất, Triệu Nhất Nhất không nói hai lời đồng ý ngay. Hạ Tiểu Khê còn sợ cô ấy thứ sáu có tiết, Triệu Nhất Nhất trực tiếp nói: "Có tiết cũng có thể đổi được, đi họp phụ huynh cho em thì hãnh diện biết bao nhiêu. Cũng để cô được hưởng chút hơi hám may mắn của em nữa."
Chương 177 Mẹ không đi họp cho con thì ai đi?
Sau khi đã bàn bạc xong xuôi, Hạ Tiểu Khê về đến nhà thì thấy Hạ Văn Đình đang xách túi hành lý lớn đi ra ngoài.
Tần Lan giữ túi của cô ta lại ngăn cản: "Mai con hãy đi, để mẹ làm một bàn đồ ăn ngon cho con đã."
