Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 149

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:23

Hạ Văn Đình nhìn Hạ Tiểu Khê vừa bước vào cửa, mỉa mai nói: "Hôm nay đi hay ngày mai đi thì có gì khác nhau chứ, ăn thêm một bữa thì có ích gì, cũng là nhìn sắc mặt của hai cha con họ thôi. Trong mắt ông ta, tôi đã không còn là con gái của ông ta nữa rồi."

Hạ Văn Đình nói xong liền đợi Tần Lan lên tiếng, ai ngờ đợi mãi chẳng thấy Tần Lan nói gì, quay đầu lại đã thấy Tần Lan đang cười nịnh nọt Hạ Tiểu Khê, bàn tay vốn đang níu lấy túi của cô ta cũng đã buông ra.

Phẫn nộ, hụt hẫng, nhục nhã, đủ loại cảm xúc ập đến, cuối cùng hóa thành một tiếng hừ lạnh, Hạ Văn Đình xách túi bỏ đi.

Tần Lan thấy Hạ Tiểu Khê nhìn mình bằng ánh mặt không cảm xúc rồi đi vào phòng, nụ cười trên mặt bà ta cứng đờ, quay đầu thấy Hạ Văn Đình đã đi xa, bà ta gọi theo mấy câu, cuối cùng bóng dáng cô ta biến mất sau ngã rẽ.

Buổi tối, Tần Lan làm một bàn thức ăn, cười nói với Hạ Tiểu Khê: "Mẹ làm món cá sốt đậu mà con thích nhất đây."

Hạ Tiểu Khê nhìn Tần Lan nói: "Đó là món Hạ Văn Đình thích nhất."

"Chị thích nhất là thịt kho tàu." Hạ Văn Hoa đang dọn đũa nói.

Tần Lan cười gượng gạo.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Tiểu Khê dậy chạy bộ dọc bờ biển. Kể từ khi đi Bắc Kinh thi đấu vào năm ngoái, cô chưa từng được chạy bộ mỗi sáng như thế này, huống chi là chạy dọc bờ biển.

Đón lấy làn gió biển ấm áp, ngắm nhìn mặt trời từ từ nhô lên, Hạ Tiểu Khê vừa chạy vừa dang rộng hai tay, ngẩng đầu cảm nhận sự tốt đẹp của khoảnh khắc này.

Trên đường đi có rất nhiều người quen chào hỏi cô.

"Tiểu Khê về rồi à."

"Tiểu Khê lâu rồi không gặp cháu nhé."

Hạ Tiểu Khê vừa chạy vừa cười chào lại họ.

Giữa đường cô còn rẽ vào nhà ăn mua mấy chiếc quẩy và bánh khoai tây, lâu rồi không ăn, thực sự rất nhớ.

Hạ Tiểu Khê xách túi giấy đựng đồ điểm tâm về đến nhà thì thấy trong sân có rất nhiều người.

Thấy cô về, mọi người lại vây quanh.

"Ôi chao, Tiểu Khê à, nghe mẹ cháu nói cháu đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi?"

"Thật là lợi hại quá, nghe nói không cần thi đại học mà vẫn được vào Thanh Hoa. Chuyện tốt như thế này lần đầu tiên bác được nghe thấy đấy."

"Ngay từ đầu bác đã nói con bé Tiểu Khê này sau này sẽ không tầm thường đâu mà, giờ thì quả nhiên là không tầm thường rồi. Đây là người duy nhất trên đảo chúng ta đỗ Thanh Hoa đấy."

Lại có người nói với Tần Lan: "Chị Tần à, nhà chị đúng là có phúc, con trai con gái đều học giỏi như vậy."

"Hai vợ chồng họ thông minh, sinh con ra đứa nào cũng thông minh, học hành giỏi giang lắm."

Tần Lan nghe thấy vậy rất vui mừng: "Tôi cũng chỉ mong chúng nó học hành giỏi giang thôi, từ nhỏ tôi đã để mắt tới rồi, bình thường vì để chúng nó tập trung học tập, tôi chẳng bao giờ bắt chúng nó làm việc nhà cả."

Hai người vợ quân nhân vốn có xích mích với Tần Lan đứng bên cạnh nghe vậy liền nhìn nhau, một người bĩu môi nói: "Thế sao năm đó chị còn định bắt Tiểu Khê đi lính thế, là tự Tiểu Khê liều mạng đòi đi học mới được đấy chứ. Con người ta ấy mà, dựa vào chính mình là chính. Nhìn Tiểu Khê kìa, tự dựa vào sức mình mà đỗ được cả Thanh Hoa." Chẳng liên quan gì đến chị Tần cả.

Người kia phụ họa: "Tôi thấy cũng đúng, ban đầu chẳng phải nói Tiểu Khê là họ hàng xa đến ở nhờ nhà họ Hạ sao, giờ mới biết con bé là con gái ruột bị tráo đổi mười mấy năm trời. Có những người cứ thích vơ lấy thành quả của người khác làm của mình."

Tần Lan đỏ bừng mặt nhưng cũng không nói được gì.

Hạ Tiểu Khê tự nhiên sẽ không giúp Tần Lan nói chuyện, cô lại bị một nhóm các bà các dì kéo lại hỏi việc được tuyển thẳng là như thế nào, làm sao để không cần thi đại học mà vẫn được vào Thanh Hoa.

Hạ Tiểu Khê kiên nhẫn giải thích về cuộc thi Toán học.

Chu Thảo đứng bên cạnh nghe xong vội hỏi: "Vậy con trai tôi có tham gia cuộc thi này được không?"

"Chuyện đó phải hỏi nhà trường ạ."

Bên cạnh có người chế giễu Chu Thảo: "Con trai Tưởng Thừa Chí của bà điểm Toán còn kém cả con tôi, điểm số lúc nào cũng chỉ có một chữ số mà đòi tham gia thi Toán quốc tế à, đúng là nực cười."

Chu Thảo không vui: "Nó chỉ là bây giờ kém thôi, con trai phát triển muộn, sau này thông suốt thì thành tích tự nhiên sẽ tốt thôi. Tiểu Khê à, cháu phải dạy kèm Toán cho Thừa Chí nhà bác nhé, dù sao bây giờ cháu cũng không phải thi đại học nữa, có nhiều thời gian mà."

"Mẹ, dì gọi điện đến tìm mẹ kìa." Tưởng Lê đứng bên cạnh đột nhiên hét lớn về phía này.

Chu Thảo đành phải vội vàng quay về, vừa vào nhà chính vừa gọi: "Đến đây đến đây."

Vào đến nhà lại thấy Tưởng Lê nói: "Mẹ, mẹ đừng có hay nói mấy câu đắc tội với người ta như thế nữa. Chị Tiểu Khê có thời gian thì mắc mớ gì phải dạy kèm cho anh trai chứ, cái đầu của anh ấy thì có mời Bồ Tát đến cũng không dạy nổi."

Chu Thảo lúc này mới phản ứng lại là Tưởng Lê đang lừa mình, dùng ngón tay chọc vào đầu cô bé: "Có đứa con nào lại đi lừa mẹ như mày không? Cẩn thận kẻo trời đ.á.n.h đấy."

Tưởng Lê hừ một tiếng: "Con không lừa mẹ thì sau này chị Tiểu Khê chẳng thèm để ý đến con nữa đâu."

Chu Thảo nói: "Cái con bé ích kỷ này, hóa ra là vì bản thân mày, bình thường con bé cũng dạy mày làm bài tập mà, sao lại không dạy được Thừa Chí chứ."

"Thế mà giống nhau được à, con là thỉnh giáo chị Tiểu Khê những bài không biết làm, còn mẹ là muốn người ta giúp mẹ đào tạo ra một đứa con đỗ Thanh Hoa đấy."

Hạ Tiểu Khê tự nhiên không biết vụ tranh cãi của hai mẹ con nhà hàng xóm vì mình. Khó khăn lắm mới tiễn được đám người trong sân đi, vừa ngồi xuống ăn chiếc quẩy đã nguội ngắt thì lại có một tốp người khác kéo đến.

Suốt hai ngày liền đều như vậy.

Ngày hôm sau, Hạ Tiểu Khê ăn xong cơm trưa liền vội vàng gọi Hạ Văn Hoa và Trương Thư Lam chuẩn bị chuồn về trường Trung học số 1 Ninh Thành.

Tần Lan nhìn cô mấy lần, muốn nói lại thôi, cuối cùng khi cô sắp bước ra cửa, bà ta mới cười đưa cho cô hai tệ: "Ở trường muốn ăn gì thì cứ mua nhé."

Hạ Tiểu Khê nhìn bà ta một cái, nhận lấy bỏ vào túi, xách bao chuẩn bị đi thì lại bị chặn lại: "Buổi họp phụ huynh mà thầy Từ nói là vào ngày nào thế? Để mẹ còn chuẩn bị."

Hạ Tiểu Khê nhìn Tần Lan nói: "Buổi họp phụ huynh của con không phiền đến mẹ đâu ạ."

Tần Lan lập tức cuống lên: "Thứ sáu tới bố con đi biển không có nhà, mẹ không họp cho con thì ai đi?"

Hạ Tiểu Khê cười nói: "Cô Triệu sẽ đi họp giúp con." Quả nhiên thấy sắc mặt Tần Lan thay đổi hẳn.

"Cô Triệu làm sao mà là phụ huynh của con được? Thầy Từ đã nói là để mẹ đi rồi mà." Tần Lan gào lên.

"Trong lòng con, cô Triệu chính là phụ huynh của con. Thầy Từ không hiểu rõ hoàn cảnh nhà mình, chẳng lẽ mẹ cũng không hiểu sao? Mẹ đến buổi họp phụ huynh của con thì định nói gì? Nói xem con và mẹ xung khắc bát tự như thế nào à?"

Cuối cùng Hạ Văn Hoa rón rén xách túi đi ngang qua Tần Lan đang run rẩy vì tức giận, rồi sải bước chạy theo sau Hạ Tiểu Khê ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.