Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 150
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:23
Trên tàu thủy, Trương Thư Lam nghe Hạ Văn Hoa kể lại khung cảnh vừa rồi một cách sinh động, rồi nhìn Hạ Tiểu Khê đang thản nhiên, cười nói: "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, mẹ cậu sau này sẽ càng ngày càng hối hận cho xem. Có vẻ cách trả thù tốt nhất đối với hạng người thân này chính là khiến bản thân mình trở nên mạnh mẽ, sau đó phớt lờ họ. Điều đó còn khiến họ đau khổ hơn bất cứ thứ gì."
Cô nói rồi nhìn ra vùng biển xa xăm trầm tư: "Có vẻ tớ đối với bố tớ cũng phải như vậy thôi. Trước đây tớ còn hay hận ông ấy, giờ tớ thấy ngay cả hận cũng không nên có, tốn sức lắm. Nhưng tiền cần lấy thì vẫn phải lấy."
Hạ Văn Hoa rụt cổ lại: "Sau này em nhất định sẽ không đắc tội với hai chị đâu." Thế là bị hai bà chị liên thủ gõ cho một trận.
Chương 178 Cấp ba cứ thế kết thúc
Sáng thứ hai, hàng nghìn học sinh trường Trung học số 1 Ninh Thành đứng trên sân trường hát quốc ca chào cờ. Hiệu trưởng bắt đầu phát biểu, chủ yếu nói về việc Hạ Tiểu Khê đạt giải và được tuyển thẳng, sau đó mời Cục trưởng Vương của Cục Giáo d.ụ.c Ninh Thành phát biểu ý kiến, khuyến khích mọi người chăm chỉ học tập, trao phần thưởng năm trăm tệ cho Hạ Tiểu Khê, tiếp đó hiệu trưởng cũng trao phần thưởng hai trăm tệ của nhà trường cho cô.
Các học sinh trên sân trường đều nhìn đến đỏ cả mắt, không cần thi đại học mà được vào Thanh Hoa, lại còn có bảy trăm tệ tiền thưởng mang về, nói ngưỡng mộ hay ghen tị cũng không đủ để diễn tả tâm trạng của họ lúc này.
Cuối cùng Hạ Tiểu Khê còn có một bài phát biểu ngắn gọn. Kết thúc bài phát biểu, tiếng vỗ tay vang dội khắp sân trường.
Trịnh Thuận Lợi vừa vỗ tay vừa nói với Trần Hồng Quân bên cạnh: "Có người không được thấy cảnh này chắc hẳn là tiếc nuối lắm."
"Ai cơ?"
Trịnh Thuận Lợi lườm Trần Hồng Quân một cái: "Đồ ngốc."
"Đồ ngốc xem cảnh này làm gì chứ?"
"Tôi nói ông chính là đồ ngốc ấy."
Trần Hồng Quân tung một cước về phía Trịnh Thuận Lợi.
Đến ngày họp phụ huynh thứ sáu, mọi người nhìn thấy một Triệu Nhất Nhất trẻ trung như vậy lên sân khấu phát biểu đều kinh ngạc không hiểu sao mẹ của Hạ Tiểu Khê lại trẻ thế, mãi cho đến khi Triệu Nhất Nhất mở lời giới thiệu mình là giáo viên Toán cấp hai của Hạ Tiểu Khê thì mọi người mới vỡ lẽ.
Triệu Nhất Nhất kể rất nhiều chuyện về việc Hạ Tiểu Khê tham gia các cuộc thi Toán học thời cấp hai.
Trưởng nhóm phụ trách thi Toán cấp hai biết chuyện còn mời Triệu Nhất Nhất đến trao đổi kinh nghiệm với họ.
Trương Quốc Lương trong nhóm thi đấu khi nhìn thấy Triệu Nhất Nhất thì mặt mày cứng đờ.
Nhưng Triệu Nhất Nhất hoàn toàn phớt lờ ông ta, cố tình bỏ qua ông ta mà bắt tay với những người khác.
Trao đổi xong, Trương Quốc Lương đuổi theo hỏi Triệu Nhất Nhất: "Bố của Hạ Tiểu Khê và Cục trưởng Vương rất thân nhau phải không?"
Triệu Nhất Nhất đầu tiên là ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, cười khẩy: "Ông đúng là ch.ó không bỏ được thói ăn phân, suốt ngày chỉ biết tìm cách bám víu quan hệ."
Sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, Hạ Tiểu Khê thực sự quay trở lại nhịp sống học tập bình lặng.
Vì Trương Thư Lam, Hách Tam Muội và Cao Huệ đều học môn Toán hơi yếu – tất nhiên cái sự yếu này chỉ là tương đối mà thôi – nên Hạ Tiểu Khê đã nghiên cứu các đề thi đại học môn Toán các năm trước, giúp họ soạn một bản tóm tắt các trọng tâm thi đại học môn Toán. Không cẩn thận bản tóm tắt này bị người khác nhìn thấy rồi truyền tai nhau, chẳng mấy chốc nó đã trở nên vô cùng thịnh hành trong toàn bộ khối 12.
Hạ Tiểu Khê rất muốn viết thêm một câu vào bản trọng tâm đó: "Chỉ mang tính chất tham khảo".
Nhưng mọi người đều cảm thấy những trọng tâm do người đạt huy chương vàng Toán học quốc tế vạch ra chắc chắn là vô cùng chuẩn xác. Một số bạn có thành tích môn Toán không tốt, lại không có thời gian ôn tập, thậm chí chỉ ôn theo đúng bản trọng tâm mà Hạ Tiểu Khê đã vạch ra.
Tháng năm, thông báo trúng tuyển của đại học Thanh Hoa gửi đến trường.
Mọi người đều chạy đến xem, tranh nhau sờ vào một cái để lấy hên.
Lại còn có giáo viên chủ nhiệm của mấy lớp khác đến mượn để mang về lớp mình trưng bày, nhằm kích thích học sinh lớp mình nỗ lực hơn trong hai tháng cuối cùng.
Phải nói rằng, tấm giấy thông báo trúng tuyển thực thụ quả nhiên mang lại sự kích thích rất lớn, số học sinh hăng hái như được tiêm m.á.u gà tăng lên rõ rệt.
Rất nhanh sau đó đã đến ngày điền nguyện vọng.
Hạ Tiểu Khê, người không có áp lực thi đại học, được thầy Từ giao nhiệm vụ đi phát phiếu nguyện vọng.
Cao Huệ nhìn phiếu nguyện vọng mà đau hết cả đầu: "Điền cao quá thì sợ không đỗ, điền thấp quá lại sợ lãng phí điểm của mình, lỡ mà điền nguyện vọng bị đụng hàng với nhiều người thì đúng là xui xẻo."
Đây cũng là vấn đề mà rất nhiều bạn học lo lắng.
Tuy nhiên Trương Thư Lam và Hách Tam Muội đã sớm nghĩ kỹ, không hề do dự mà lần lượt điền vào khoa Ngữ văn và khoa Ngoại ngữ của đại học Bắc Kinh.
Thành tích của cả hai đều rất ổn định, lại hiểu rõ bản thân muốn gì, nên mục tiêu trường và chuyên ngành đều rất rõ ràng.
Thế nhưng vào cuối tuần, khi Hạ Tiểu Khê đến nhà họ Thi để học cổ cầm với mẹ Trương, Trương Thư Lam nhận được điện thoại của bố cô. Ý của bố cô là muốn cô đừng báo vào đại học Bắc Kinh, nói rằng trường đó quá khó, lỡ không đỗ thì đáng tiếc lắm, bảo cô nên báo vào một trường đại học trong tỉnh cho chắc chắn.
"Đây là những lời Lãnh Mai bảo bố nói phải không?" Trương Thư Lam lạnh lùng hỏi.
"Dì ấy cũng là vì tốt cho con thôi. Từ Kiều cũng báo trường đại học trong tỉnh đấy."
"Từ Kiều báo trường trong tỉnh là vì cậu ta học kém, không thi được ra ngoài tỉnh. Lãnh Mai là bà ta sợ con thi tốt, giỏi hơn con gái bà ta đấy." Nói xong, Trương Thư Lam dập máy luôn.
Cô còn nói với mẹ Trương ở bên cạnh: "Mẹ, đợi con nhận được giấy thông báo trúng tuyển, con sẽ đến chỗ bố con ở một thời gian, đòi cho bằng được tiền sinh hoạt phí bốn năm đại học và tiền hồi môn sau này, nếu không số tiền đó đều làm giàu cho Từ Kiều và Lãnh Mai hết."
Mẹ Trương ngẩn ra, nhỏ giọng hỏi: "Hồi môn? Con... con có đối tượng rồi à?"
Trương Thư Lam biết mẹ mình hiểu lầm, vội nói: "Không có, con dù đời này có không kết hôn thì cũng phải bắt bố con đưa tiền hồi môn cho con chứ, tóm lại phần của con thì bố con phải đưa sớm cho con. Nếu không đều bị Lãnh Mai và Từ Kiều lừa hết mất. Giờ họ thậm chí còn dám tính kế cả chuyện học đại học của con, sau này cái nhà đó e là phải đổi họ sang họ Lãnh mất."
Mẹ Trương ho một tiếng, còn tưởng con gái mình sớm phát triển tâm sinh lý nên định khuyên nhủ con vài câu, dù sao bản thân bà năm xưa cũng vì yêu đương với bố cô lúc còn đi học mà không suy nghĩ kỹ nên đã chọn sai người. Ai ngờ con gái bà còn chín chắn hơn bà nhiều.
Bà tiếp tục dạy Hạ Tiểu Khê đ.á.n.h cổ cầm. Trương Thư Lam thì thè lưỡi với Hạ Tiểu Khê, hai người nhìn nhau cười.
Vài tuần trước, Trương Thư Lam đến nhà họ Hạ tìm Hạ Tiểu Khê, nhìn thấy cây cổ cầm mà Hạ Hoành Bân mua cho cô đặt trong phòng, Trương Thư Lam lập tức đề nghị để mẹ Trương dạy cổ cầm cho Hạ Tiểu Khê.
Mẹ Trương vốn là người thích dạy bảo, lại coi Hạ Tiểu Khê như con gái mình nên đương nhiên vô cùng sẵn lòng. Hạ Hoành Bân biết chuyện liền đưa Hạ Tiểu Khê đi mua rất nhiều đồ đến làm lễ bái sư cho mẹ Trương.
