Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 39
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:06
"Chẳng phải đã có Đông Phương sao, có anh ấy bảo kê tụi mình, sợ cái gì?" Một người cười cợt nói.
Mấy người vây c.h.ặ.t lấy xung quanh Trần Đông Phương, cố ý không chừa đường cho Hạ Tiểu Khê đi nộp bài tập.
"Đình Đình, sau này cậu có thể bảo em gái cậu viết bài tập giúp cậu mà." Hà Phương liếc nhìn Hạ Tiểu Khê, cười nói.
"Thế vạn nhất nó chép sai hết thì làm thế nào ha ha ha."
"Cũng đúng ha, thế chẳng phải hại Đình Đình sao ha ha ha."
Đám người này hơn một nửa là ở khu tập thể quân nhân, còn lại một phần là con nhà khá giả trong làng, nhóm này vẫn luôn là một tiểu đội nhỏ.
Bọn họ ở bên nhau luôn thảo luận về những bộ phim truyền hình mới nhất, quần áo thịnh hành nhất ở Thượng Hải gần đây, đĩa hát, đeo đồng hồ, chơi bóng rổ, là nhóm mà nhiều người trong lớp muốn hòa nhập vào nhưng lại không vào được.
Bây giờ học sinh trong lớp đều biết đám người này không thích Hạ Tiểu Khê, mọi người cũng chẳng ai dám nói chuyện với cô.
Vì thế khi Hạ Tiểu Khê đứng ngoài nhóm người này không nộp được bài tập, còn bị chế giễu, không một ai dám giúp cô.
Hạ Tiểu Khê cầm bài tập quay người đi thẳng về chỗ ngồi, để lại một đám vốn định xem kịch hay với vẻ mặt ngơ ngác.
"Nó dám quay đầu bỏ đi như vậy sao, dám không nộp bài tập, Đông Phương, lát nữa anh đi nộp bài tập thì đừng có quản tổ của tụi nó, đến lúc đó xem nó làm thế nào."
"Đúng đấy, lát nữa anh cứ thế mà làm."
"Mọi người dù sao cũng đừng quá đáng quá, nếu không nó lại đi mách cha mình thì mình thê t.h.ả.m lắm." Hạ Văn Đình cười nói.
"Hừ, nó dám à, lát nữa mình sẽ không thu bài tập của nó, xem nó làm thế nào." Trần Đông Phương đột nhiên nói.
"Ái chà chà, có người lại định vì hồng nhan mà nổi cơn thịnh nộ đây." Hà Phương nháy mắt ra hiệu cười cợt Hạ Văn Đình.
"Cậu nói vớ vẩn cái gì thế hả." Hạ Văn Đình giả vờ định ngắt nhéo Hà Phương.
Hai người cười đùa với nhau mà không chú ý tới sắc mặt Trương Tình đã trở nên khó coi.
Trần Đông Phương quả nhiên lúc đi nộp bài tập đã không thèm để ý đến tổ của Hạ Tiểu Khê.
Tiền Chiêu Đệ nhỏ giọng nói với Hạ Tiểu Khê đang luyện đề: "Trần Đông Phương đi nộp bài tập rồi, không thu bài tập của tổ mình đâu."
Hạ Tiểu Khê "ừm" một tiếng, tiếp tục làm xong câu Vật lý đang dở dang. Đặt b.út bi xuống, cầm lấy vở bài tập, bước ra khỏi lớp. Sau đó liền nghe thấy trong lớp một đám người hò reo: "Nhìn kìa nhìn kìa, Hạ Tiểu Khê tự mình đi nộp bài tập Toán rồi."
Đi được nửa đường, Hạ Tiểu Khê nhìn thấy Trần Đông Phương vừa nộp bài xong đang đi ngược trở lại.
Trần Đông Phương thấy cô, khoanh hai tay trước n.g.ự.c, chắn ngang trước mặt cô: "Sao nào, cậu còn muốn làm cán sự môn Toán chắc?"
"Có người không thực hiện chức trách của cán sự môn Toán, nhưng tôi phải thực hiện chức trách của tổ trưởng." Hạ Tiểu Khê nhìn Trần Đông Phương nói.
Trần Đông Phương nghe vậy thì có chút chột dạ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm: "Sau này cậu còn dám bắt nạt Đình Đình nữa thì cậu cứ thử xem?"
"Câu này anh nên nói với Hạ Văn Đình mới đúng. Tránh ra." Hạ Tiểu Khê ngẩng đầu nhìn chằm chằm Trần Đông Phương nói.
Trần Đông Phương không biết tại sao, bất giác liền nhường đường.
Đợi đến khi đi vào lớp, anh mới sực nhớ ra vừa rồi sao mình lại nghe lời như vậy, sao Hạ Tiểu Khê đột nhiên lại trở nên... trở nên khí thế như vậy.
Bước vào văn phòng, Hạ Tiểu Khê nhìn thấy thầy Triệu đang chuẩn bị cầm vở bài tập lên chấm: "Thầy Triệu ạ, vừa nãy Trần Đông Phương quên mất bài tập của tổ em, giờ em mang qua ạ."
Triệu Nhất Nhất nhìn thấy Hạ Tiểu Khê thì rất vui, trong giờ học, học sinh này là một trong số ít những người toàn tâm toàn ý nghe cô giảng bài, bài tập lại làm tốt nhất, sạch đẹp nhất, nghe cô nói xong không mảy may nghi ngờ: "Được rồi, em cứ đặt ở đây là được."
Triệu Nhất Nhất nhìn bóng lưng Hạ Tiểu Khê quay người rời đi, đột nhiên gọi cô lại: "Đợi đã, nếu em có thời gian thì có thể cầm cuốn sách bài tập bổ trợ này về luyện tập." Nói đoạn, cô đưa cho Hạ Tiểu Khê một cuốn sách phía trên có ghi dòng chữ bài tập thi học sinh giỏi Toán.
Hạ Tiểu Khê do dự nhận lấy: "Vậy, vậy thầy không dùng ạ?"
"Thầy còn một cuốn nữa. Đừng áp lực quá, lúc nào có thời gian thì làm là được."
Hạ Tiểu Khê gật đầu.
Học sinh trong lớp thấy Hạ Tiểu Khê bình an trở về thì có chút hụt hẫng, nhưng nghĩ đến tính cách của thầy Triệu nên cũng nguôi ngoai. Tất cả đều trực tiếp phớt lờ cuốn sách mà Hạ Tiểu Khê đang cầm.
"Thầy Toán tính tình tốt nên không nói Hạ Tiểu Khê, tôi thấy chỉ có thể để nó bẽ mặt trong giờ Tiếng Anh thôi. Phát âm tiếng Anh của nó dù cô giáo không nói thì bản thân nó chẳng lẽ không biết xấu hổ sao? Đình Đình, tốt nhất cậu cứ lên đọc mẫu một lần trước, sau đó để cái đứa nhà quê đó đọc mẫu một lần, cho nó thấy khoảng cách giữa nó và cậu, sau này xem nó còn mặt mũi nào mà so bì với cậu nữa." Hà Phương đưa ra chủ ý.
Hạ Văn Đình liếc nhìn Hà Phương, người này là muốn xem Hạ Tiểu Khê bẽ mặt hay là xem mình bẽ mặt đây, đưa ra cái chủ ý tồi tệ như vậy, "Đông Phương, hay là anh lên đi, chú của anh chẳng phải là giáo viên Tiếng Anh sao, hè vừa rồi anh ở chỗ chú lâu như vậy, tiếng Anh chắc chắn là rất tốt."
Trần Đông Phương gật đầu đồng ý.
Đến giờ Tiếng Anh, cô giáo Tiếng Anh lại gọi tên học sinh đứng dậy đọc bài khóa.
Trần Đông Phương chủ động giơ tay nói sẵn sàng đọc. Cô giáo Tiếng Anh đương nhiên vui mừng, để anh đứng dậy đọc.
Phát âm tiếng Anh của Trần Đông Phương tuy không đặc biệt chuẩn nhưng cũng có thể coi là tốt nhất trong lớp này.
Anh đọc xong ngồi xuống còn có người vỗ tay. Cô giáo Tiếng Anh cũng khen ngợi vài câu, rồi hỏi còn ai sẵn lòng nữa không?
"Thưa cô, Hạ Tiểu Khê sẵn lòng ạ." Không biết là ai nói một câu.
Cô giáo Tiếng Anh biết là có người nghịch ngợm trêu chọc, nhưng vẫn hỏi Hạ Tiểu Khê có muốn đọc không.
Hạ Tiểu Khê đứng dậy, trực tiếp đọc luôn. Vừa mở miệng cô đã không chỉ khiến cả lớp kinh ngạc mà ngay cả cô giáo Tiếng Anh cũng bị chấn động, phát âm này vô cùng chuẩn xác, lại còn mang giọng Anh chuẩn (British accent).
Hạ Tiểu Khê đọc xong ngồi xuống, cô giáo Tiếng Anh đầy vẻ kinh ngạc hỏi cô: "Hạ Tiểu Khê, làm sao em có thể nâng cao trình độ nói tiếng Anh trong thời gian ngắn như vậy được?"
"Em học theo trên tivi ạ."
Cô giáo Tiếng Anh khen ngợi Hạ Tiểu Khê hết lời, còn khuyến khích cả lớp noi gương Hạ Tiểu Khê.
Tan học, sắc mặt Trần Đông Phương rất khó coi, tính toán nửa ngày, kết quả mình lại biến thành cái nền cho cô. Anh quay sang bảo Hà Phương: "Cậu toàn đưa ra chủ ý tồi gì đâu không à. Lần sau tự cậu đi mà đọc."
Sắc mặt Hạ Văn Đình cũng không tốt, vốn dĩ định để Hạ Tiểu Khê bẽ mặt, giờ thì hay rồi, bẽ mặt đâu chẳng thấy lại để cô được dịp tỏa sáng, cô ta cũng quay sang trách móc Hà Phương một trận.
