Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 40

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:06

Hà Phương thấy ấm ức vô cùng, cô ta nói với Trương Tình: "Mình là vì tốt cho Hạ Văn Đình, cậu ấy dựa vào cái gì mà nói mình chứ. Hơn nữa việc để Trần Đông Phương lên là ý của Hạ Văn Đình, Trần Đông Phương không trách Hạ Văn Đình lại quay sang trách mình, hai người đó đúng là một đôi."

Trương Tình nghe Hà Phương nói Trần Đông Phương và Hạ Văn Đình là một đôi thì trong lòng cực kỳ khó chịu, lườm cô ta một cái rồi chẳng thèm để ý đến nữa.

Làm Hà Phương tức đến dậm chân.

Chương 36 Trung thu

Tâm trí của Hạ Tiểu Khê thì đặt hết vào cuốn sách bài tập thi học sinh giỏi Toán mượn từ thầy Triệu, mỗi ngày sau khi hoàn thành bài tập và kế hoạch xem trước, ôn tập, cô đều dành ra nửa tiếng để làm bài tập thi học sinh giỏi.

Cô phát hiện bộ đề này không nằm trong hệ thống kiến thức của ba năm cấp hai. Có lẽ không thuộc phạm vi ôn thi cấp ba. Tuy nhiên cô lại rất thích làm những đề này, lúc đầu có một số câu không biết làm, đối chiếu với đáp án biết được tư duy giải đề, dần dần tỷ lệ làm đúng ngày càng cao hơn.

Hạ Tiểu Khê càng làm càng thấy say mê, hôm nay là thứ Bảy, cô lại dành ra nửa ngày để làm bộ đề thi học sinh giỏi Toán này. Cô thậm chí cảm thấy mình có chút không lo làm việc chính.

Cũng may lần này là Tết Trung thu và Quốc khánh là hai ngày lễ kép, trường học cho nghỉ năm ngày.

Cảm giác tội lỗi của Hạ Tiểu Khê mới bớt nặng nề hơn một chút.

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ năm ngày chính là Tết Trung thu, Tần Lan mấy ngày trước đã ra cửa hàng thực phẩm phụ mua 2 cân bánh trung thu, dùng giấy dầu gói lại, bên ngoài buộc bằng dây thừng. Loại giấy dầu màu đỏ là nhân đậu xanh trứng muối, màu xanh lam là nhân thập cẩm xá xíu, màu xanh lá cây là nhân đậu xanh chay, màu đen là nhân mè đen. Trên giấy dầu vẽ một Hằng Nga thướt tha, bên cạnh là Ngọc thỏ đang chạy, còn có những đám mây ngũ sắc. Mỗi loại hai cái, tổng cộng tám cái.

"Con muốn ăn nhân đậu xanh trứng muối."

"Con cũng muốn ăn nhân đậu xanh trứng muối."

Hạ Văn Hoa và Hạ Văn Đình đều muốn tranh nhân đậu xanh trứng muối. Loại hương vị này tổng cộng chỉ có hai cái, hai người mỗi người cầm một cái đi ra cửa.

"Bọn con không viết bài tập à, sao ăn xong cơm trưa đã chạy biến ra ngoài thế hả?" Tần Lan thở dài.

Sau khi ăn cơm trưa xong, nhà nhà đều bắt đầu chuẩn bị bữa tối Trung thu.

Hạ Tiểu Khê thấy thím Tôn hàng xóm đang rửa cua, sò điệp ở đó.

"Thím ơi, để cháu giúp thím rửa hải sản ạ." Hạ Tiểu Khê thấy thím Tôn bận rộn quá nên lên tiếng.

Tôn Anh đúng là bận không xuể. Cái thằng Trần Đông Phương nhà bà thì chỉ có lúc ăn cơm mới thấy tăm hơi đâu.

"Nhìn này, cua biển phải dùng bàn chải rửa như thế này." Sau khi Tôn Anh dạy xong Hạ Tiểu Khê cách rửa hải sản thì đi vào bếp bận rộn tiếp.

Đợi đến lúc bánh hoa quế trong bếp đã chín thì thấy Hạ Tiểu Khê đã rửa sạch hải sản sáng bóng rồi.

"Tiểu Khê à, nhà ai mà có đứa con gái như cháu thì đúng là đỡ lo bao nhiêu. Lại đây, lại đây nghỉ ngơi lát đi, ngồi đây ăn miếng bánh hoa quế này." Vừa nói bà vừa bưng một bát bánh hoa quế đưa tới trước mặt Hạ Tiểu Khê.

Hạ Tiểu Khê nheo đôi mắt hình vầng trăng khuyết cười, không khách sáo với thím Tôn, gắp một miếng bánh hoa quế lên ăn: "Thím ơi, bánh hoa quế này ngon quá ạ."

Thím Tôn nghe vậy thì rất vui: "Thích thì ăn nhiều vào."

Hạ Tiểu Khê lắc đầu, tinh ranh cười nói: "Thím ơi, cháu ăn hai miếng là đủ rồi, phải để dành bụng đến tối ăn món ngon nữa chứ ạ."

Thím Tôn ha ha cười nói: "Cũng đúng, vậy lát nữa cháu mang một ít về." Bà rất thích vẻ lạc lạc hào phóng hiện tại của Hạ Tiểu Khê.

Trong lòng thầm cảm thán cô bé này thay đổi lớn thật đấy, vẻ gò bó khi mới đến lúc đầu đã biến mất rồi.

Quả nhiên lúc Hạ Tiểu Khê đi, bà đã nhét cho cô một bát to bánh hoa quế, lại đưa thêm cho cô một chiếc bánh trung thu, nhỏ giọng dặn: "Cháu tự mình ăn đi, đừng có chia cho bọn họ."

Hạ Tiểu Khê cúi đầu nhìn thấy trên giấy dầu gói bánh trung thu có ghi dòng chữ nhân đậu xanh hai trứng muối, cô chớp chớp mắt, nói câu cảm ơn thím.

Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ dài luôn là một sự đau khổ tột cùng.

Sáng hôm nay có một nửa số học sinh đều đang chép bài tập, cho nên kỷ luật lớp học tốt một cách kỳ lạ.

Cán sự các môn cũng chỉ thu đủ một nửa số bài tập.

Thầy Vương nghe tin chạy đến, trước giờ vào tiết Sinh học đã nổi một trận lôi đình rồi bỏ đi.

Thầy giáo Sinh học cười chỉ tay vào bọn học sinh nói: "Các em đấy, bây giờ thầy Vương còn sẵn lòng nổi giận là chứng tỏ các em còn cứu được, đợi đến ngày nào đó thầy ấy chẳng buồn nổi giận nữa thì các em mới đáng lo đấy."

Dưới bục giảng học sinh vẫn cười đùa ầm ĩ, chẳng hề để tâm, thầy giáo Sinh học thở dài.

Chiều tiết thứ hai là tiết Toán, trong lớp vẫn là một mảnh ồn ào. Thầy Triệu vừa tốt nghiệp lại có gương mặt hiền lành đã quen với kỷ luật của cái lớp này, trong tiếng ồn ào hỗn loạn nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của Hạ Tiểu Khê ở hàng đầu tiên, trong lòng cô cũng nhận được đôi chút an ủi.

Tan học, Hạ Tiểu Khê cầm cuốn sách bài tập thi học sinh giỏi Toán mà thầy Triệu cho cô, đứng bên bục giảng hỏi thầy bài.

Triệu Nhất Nhất tùy ý lật xem cuốn sách thi học sinh giỏi, phát hiện cô vậy mà đã làm được một nửa, kinh ngạc hỏi: "Sao em làm nhanh thế?"

"Tết Trung thu ở nhà không có việc gì làm nên em viết được bấy nhiêu ạ." Hạ Tiểu Khê có chút ngại ngùng nói.

Ánh mắt Triệu Nhất Nhất nhìn Hạ Tiểu Khê đã thay đổi, cô bắt đầu nghiêm túc giải đáp thắc mắc của Hạ Tiểu Khê.

Triệu Nhất Nhất phát hiện những câu hỏi mà Hạ Tiểu Khê hỏi đã có chiều sâu rồi, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc: "Luyện tập cho tốt, sau này có gì không biết cứ lên văn phòng tìm thầy bất cứ lúc nào. Đợi em luyện xong cuốn này, thầy sẽ đưa cho em cuốn khác."

"Thầy Triệu ạ, cuốn sách này bao nhiêu tiền, để em mua lại từ thầy ạ." Hạ Tiểu Khê luôn cảm thấy rất ngại ngùng về việc sử dụng miễn phí sách của thầy Triệu.

"Em có thể làm được bộ đề thi học sinh giỏi này là thầy vui lắm rồi." Thầy Triệu vội vàng từ chối, nói xong liền bỏ đi.

"Kẻ nịnh bợ, đúng là nghiêm túc thật đấy, còn biết hỏi bài nữa chứ." Dưới bục giảng nhóm Hà Phương cùng mấy nam nữ sinh đang tụ tập nô đùa nhìn Hạ Tiểu Khê ở phía trước nói.

"Chứ còn sao nữa, lớp mình chẳng phải chỉ còn mỗi mình nó là học sinh giỏi thôi sao?"

"Đúng đấy, Trần Đông Phương, anh nói xem anh là cán sự môn Toán, đến lúc thi cuối kỳ chẳng lẽ lại thi không lại cái đứa nhà quê đó ha ha ha?"

"Đừng có đem mình ra so sánh với nó." Trần Đông Phương rất không kiên nhẫn.

Hạ Văn Đình nhếch mép cười.

Hạ Tiểu Khê trở về chỗ ngồi tiếp tục viết bài tập của mình, không thèm để ý đến bọn họ.

Lúc về nhà, Hạ Tiểu Khê làm xong số bài tập còn lại, lại củng cố lại kiến thức đã học trong ngày một lượt, rồi mới xuống lầu, chuẩn bị luyện lại bài quyền học hồi sáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.