Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 89
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:14
"Hàn Nghị, cậu làm bài thế nào?" Trịnh Thuận Lợi hỏi, "Tớ có một nửa số câu là tịt."
Hàn Nghị tựa lưng ra sau, hai tay đan vào nhau đỡ sau gáy: "Cũng tàm tạm, đại khái là ba phần mười không biết làm."
"Hừ, cậu lại làm được bảy phần mười cơ à, cậu lén luyện tập rồi hả?" Trịnh Thuận Lợi đ.ấ.m một cái vào vai Hàn Nghị.
"Lén gì mà lén, tớ luyện tập quang minh chính đại nhé. Đã thi thì đương nhiên phải chuẩn bị cho tốt." Hàn Nghị liếc Trịnh Thuận Lợi một cái.
"Cậu lại so kè với Hạ Tiểu Khê rồi à?" Trịnh Thuận Lợi thấy buồn cười, "Trước đây cậu chưa bao giờ so đo với một bạn nữ mà?"
"Tớ đâu có so đo với cô ấy? Tớ chỉ là muốn lấy hạng nhất thôi."
Lúc này Kiều Hiểu Vân đi tới, cười nói: "Hàn Nghị, cậu có thể lấy hạng nhất sao?"
Chương 85 Đại diện môn Toán và đại diện môn Thể d.ụ.c, ai t.h.ả.m hơn?
Giọng nói này hơi lớn khiến các bạn trong lớp đều nhìn qua.
"Ôi, Hàn Nghị nói cậu ấy có thể lấy hạng nhất kìa."
"Đúng, Hàn Nghị bảo cậu ấy có thể lấy hạng nhất."
Lời nói cứ thế lan truyền khắp phòng học chỉ trong nháy mắt.
Hàn Nghị: "..."
Cậu nhìn Kiều Hiểu Vân nói: "Tớ với cậu có thù đúng không? Được rồi, lần này tớ mà không được hạng nhất thì tớ mất mặt nhất lớp cho xem."
Kiều Hiểu Vân bĩu môi: "Tớ không cố ý mà, không sao đâu, tớ tin cậu có thể lấy hạng nhất. Trong lòng tớ cậu mãi mãi là số một."
Hàn Nghị nghẹn họng, đứng bật dậy, nói với Trịnh Thuận Lợi: "Đi, ra ngoài hít thở không khí chút."
Nhóm người đi ra ngoài, để lại Kiều Hiểu Vân tiếp tục đứng đó bĩu môi.
Bọn Trương Thư Lam vừa rồi cũng nghe thấy lời của Kiều Hiểu Vân, bèn an ủi Hạ Tiểu Khê: "Tiểu Khê, không sao đâu, không làm đại diện môn Toán cũng chẳng sao cả, không làm còn đỡ việc ấy chứ."
"Đúng thế, đề lần này khó vậy, một lần thi không tốt cũng là bình thường."
"Nhưng mà Hàn Nghị người ta thi tốt đấy thôi. Nếu là tớ, mang danh giải Nhất học sinh giỏi cấp hai mà còn không thi nổi qua người khác, cuối cùng còn mất luôn chức đại diện, tớ chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa." Tiền Hồng đi tới cười hì hì nói.
"Khả năng chịu đựng của cậu kém thế, hèn chi mọi người không bầu cậu làm ủy viên học tập." Hạ Tiểu Khê xoay xoay chiếc b.út chì, nhàn nhạt đáp trả.
Tiền Hồng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c lại bị đ.â.m một nhát.
Đang định nói gì đó thì Trần Hồng Quân với cái giọng oang oang đứng lên bục giảng: "Các nội dung thi đấu của nữ ở đại hội thể thao còn chạy dài ba nghìn mét và một nghìn mét chưa có ai đăng ký nhé, mọi người mau đăng ký đi, hôm nay là hạn cuối rồi, mọi người tích cực tham gia đi nào."
Tháng sau trường sẽ tổ chức đại hội thể thao, ủy viên thể d.ụ.c Trần Hồng Quân vận động cả lớp tích cực đăng ký. Một tuần trôi qua, các nội dung chạy dài của nữ vẫn không ai ngó ngàng tới, hôm nay phải nộp danh sách rồi mà hai hạng mục này vẫn trống không, việc này khiến Trần Hồng Quân rầu rĩ vô cùng.
"Ôi trời ơi, nếu tớ là con gái thì hai hạng mục này tớ tự cân hết rồi, khổ nỗi tớ lại không phải. Vị tổ tông nào làm ơn giúp một tay, đăng ký đi mà." Trần Hồng Quân chắp tay vái lạy.
Hành động này khiến học sinh bên dưới cười không ngớt.
"Các cậu đừng có chỉ biết cắm đầu vào học, phải vận động nữa chứ, tục ngữ có câu: sức khỏe là vốn quý nhất của cách mạng..."
Hạ Tiểu Khê nhìn bộ dạng vừa đáng thương vừa buồn cười của Trần Hồng Quân, nghĩ đến hôm trước cậu ấy đã giúp mình ngoài hành lang, bèn đi tới nói: "Trần Hồng Quân, hai hạng mục đó ghi tên tớ đi."
Trần Hồng Quân mừng rỡ: "Tuyệt quá, Hạ Tiểu Khê, cậu đúng là bạn tốt." Vừa nói cậu vừa nhanh ch.óng điền tên cô vào bảng, đột nhiên cậu nhớ ra: "Cậu đã đăng ký chạy ngắn một trăm mét và nhảy xa rồi, thêm hai cái này nữa, cậu kham nổi không?" Lúc trước đăng ký chẳng có mấy người, Hạ Tiểu Khê vốn chỉ định đăng ký chạy ngắn một trăm mét thôi, nhưng thấy hạng mục không có người đăng ký nhiều quá nên cô đã đăng ký thêm nhảy xa.
Hạ Tiểu Khê cười: "Không phải tớ kham nổi hay không, mà là cậu có kham nổi không?"
Trần Hồng Quân lập tức "máu lạnh": "Hạ Tiểu Khê, tớ tin là cậu làm được." Nghĩ một lát lại nói: "Cái chạy ba nghìn mét đó nếu cậu chạy không nổi thì lúc đó cứ từ từ mà chạy, đi bộ về đích cũng được. Dù sao tranh thứ hạng tớ cũng không trông mong gì ở các bạn nữ. Chao ôi, ai mà ngờ được ủy viên thể d.ụ.c lớp mình lại khó làm thế này chứ. Toàn là những người ham học, chẳng ai ham vận động. Tổ chức đại hội thể thao mà tớ thấy cứ như đang thi cử cá nhân tớ vậy."
Hạ Tiểu Khê nhìn biểu cảm làm trò của Trần Hồng Quân mà không nhịn được cười: "Không sao, chúng ta giống nhau thôi, đại diện môn Toán lớp mình cũng chẳng dễ làm gì."
Trần Hồng Quân ngẩn ra, sau đó phản ứng lại thì cười không ngớt: "Cậu nói thế làm tớ thấy cái chức ủy viên thể d.ụ.c này của tớ vẫn còn dễ chán. Quả nhiên hạnh phúc là nhờ sự so sánh mà ra."
Tiền Hồng nhìn Trần Hồng Quân và Hạ Tiểu Khê nói cười vui vẻ, bèn bĩu môi nói với Vương Mai: "Cô ta thật khéo nịnh bợ, biết nịnh được Trần Hồng Quân là nịnh được cả đám người kia. Cô ta chắc biết chức đại diện môn Toán sắp mất rồi đây mà."
Chuông vào học vang lên, những người ngoài lớp đều đi vào. Hàn Nghị, Trịnh Thuận Lợi thấy Trần Hồng Quân mặt mày rạng rỡ, hỏi: "Hai hạng mục chạy đó xong xuôi rồi à?"
"Xong rồi, Hạ Tiểu Khê rất nghĩa khí, cô ấy đăng ký rồi."
Kiều Hiểu Vân đi ngang qua nói: "Chỉ đăng ký hai hạng mục chạy thôi mà đã là nghĩa khí, Trần Hồng Quân, cậu đúng là chưa thấy sự đời."
Trần Hồng Quân nổi giận: "Thế nội dung ba nghìn mét và một nghìn mét cậu có chạy không?"
"Đừng cãi nhau nữa, thầy Địa tới rồi, mau ngồi xuống." Trịnh Thuận Lợi nói.
Bốn mươi lăm phút tiết Địa lý vừa kết thúc, thầy giáo chưa kịp đi, thầy Bạch đã xuất hiện ở cửa lớp. Khác hẳn với vẻ mặt tươi cười thường ngày, thầy nghiêm nghị nói: "Hạ Tiểu Khê, lên văn phòng gặp thầy một lát."
Cả lớp bỗng nhiên im bặt, nhìn thầy Bạch ở cửa rồi lại nhìn Hạ Tiểu Khê đang ngồi ở chỗ.
Hạ Tiểu Khê cũng sững sờ, đứng dậy đi ra cửa.
Thầy Bạch đột nhiên rút từ sau lưng ra một xấp bài thi, gọi to vào trong lớp: "Hàn Nghị, qua đây phát bài thi cho cả lớp."
Nhìn bóng lưng Hạ Tiểu Khê rời đi, trong lớp lập tức trở nên náo loạn.
"Trời ạ, thầy Bạch chỉ trong một tiết đã chấm xong bài rồi."
"Xem ra chức đại diện môn Toán của Hạ Tiểu Khê sắp bay rồi, bây giờ Hàn Nghị là đại diện sao? Bài thi cũng giao cho cậu ấy phát."
"Chắc là lần này Hạ Tiểu Khê thi tệ lắm, các cậu nhìn xem thầy Bạch giận rồi kìa. Thầy Bạch bình thường toàn cười nói lời cay đắng, giờ đến cười cũng không cười nữa, Hạ Tiểu Khê lần này t.h.ả.m rồi."
