Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 90
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:15
Chương 86 Ánh mắt xem kịch hay
Cả nhóm người ùa tới vây quanh Hàn Nghị để xem thành tích, trong ba lớp ngoài ba lớp, bị vây đến mức nước chảy không lọt.
Thậm chí có người còn đứng lên bàn để nhìn Hàn Nghị đang ở giữa vòng tròn.
Tiền Hồng ở phía ngoài cười nói với bạn học bên cạnh: “Hạ Tiểu Khê chắc chắn vì thi quá kém nên bị thầy Bạch gọi qua phê bình rồi, không chừng cậu ta còn không thi nổi mức trung bình ấy chứ. Nếu tôi là cậu ta, lát nữa bước vào cửa lớp chắc phải lấy mặt nạ che mặt lại thôi.”
“Tiền Hồng, hai mươi chín điểm.” Một nam sinh hô lên.
Mặt Tiền Hồng lập tức đỏ bừng như tôm luộc, một tờ bài thi từ trong đám đông truyền ra ngoài. Tiền Hồng nhanh tay giật lấy rồi giấu nhẹm đi.
“Kiều Hiểu Vân, mười chín điểm.”
Tâm trạng Tiền Hồng thoáng chốc dễ chịu hẳn, mình không phải là người thấp điểm nhất.
Chẳng mấy chốc, lại có thêm bài thi truyền ra, toàn là hai mươi ba mươi, ba mươi bốn mươi điểm.
Hồi lâu sau, đọc đến một người được sáu mươi điểm, tất cả mọi người đều ồ lên một tiếng, nhìn qua bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Đợi đến khi đọc tới Hàn Nghị tám mươi hai điểm, cả lớp học như bùng nổ: “Trời ạ, Hàn Nghị, cậu lợi hại quá. Cậu quá đỉnh luôn.”
“Hàn Nghị, cậu có phải là người không vậy?”
“Hạ Tiểu Khê chắc chắn không thể thi quá được số điểm này đâu.”
Hàn Nghị nhìn thấy điểm của mình thì không để tâm đến những tiếng ồn ào đó, tiếp tục lật bài thi xuống dưới, nhưng không hề thấy bài thi của Hạ Tiểu Khê.
“Ơ, bài thi của Hạ Tiểu Khê đâu?” Các bạn học bên cạnh cũng phát hiện ra vấn đề này.
“Chắc là thi quá kém nên bị lão Bạch giữ lại rồi.”
Ở phía bên kia, Hạ Tiểu Khê đi theo thầy Bạch vào văn phòng.
Thầy Bạch lấy ra một tờ giấy đưa cho cô: “Em làm thử bài này đi.”
“Làm ngay bây giờ ạ?”
Thầy Bạch chỉ vào vị trí bên cạnh nói: “Ừm, em cứ ngồi vào chỗ của cô Hàn mà làm, chiều nay cô ấy không có ở đây.”
Hạ Tiểu Khê thấy đề bài trên giấy là một câu hỏi trong kỳ thi học sinh giỏi, độ khó cao hơn hẳn so với đề thi mà thầy Bạch vừa cho cả lớp làm. Cô lập tức tập trung tinh thần để giải đề.
Thậm chí đến khi tiếng chuông vào học vang lên cô cũng không phát hiện ra, thầy Bạch cũng không nhắc nhở, vì ông biết tiết tiếp theo của họ là tiết tự học, có đi hay không cũng vậy.
Mười phút sau, Hạ Tiểu Khê làm xong bài, đưa cho thầy Bạch.
Thầy Bạch nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống rồi đón lấy, nghiêm túc xem xét. Một lát sau, gương mặt nghiêm nghị của thầy lộ ra nụ cười, thầy lại đưa thêm một tờ giấy nữa cho Hạ Tiểu Khê.
Hạ Tiểu Khê nhận lấy nhìn qua, lập tức nói: “Thầy Bạch, câu này chắc em phải suy nghĩ cả ngày. Ngày mai em đưa đáp án cho thầy được không ạ?”
Thầy Bạch thấy Hạ Tiểu Khê giải được câu trước trong thời gian ngắn như vậy đã rất ngạc nhiên, lúc này thì có chút kích động. Xem ra Hạ Tiểu Khê không chỉ đơn giản là có trình độ toán thi học sinh giỏi cao, mà còn rất hiểu rõ bản thân, khả năng kiểm soát các dạng đề vô cùng mạnh mẽ: “Hạ Tiểu Khê, em khá lắm, nhìn một cái là biết câu này không thể giải ngay được. Em chắc chắn một ngày có thể giải ra chứ?”
Hạ Tiểu Khê suy nghĩ rồi nói: “Chắc chắn khoảng bảy phần ạ.” Thực ra là chín phần, chỉ là cô không muốn nói quá tuyệt đối.
Thầy Bạch nhìn dáng vẻ trấn định của Hạ Tiểu Khê, tò mò hỏi: “Có phải em biết mình thi được bao nhiêu điểm không?”
“Chắc là trên 96 điểm ạ.”
“Hừ, vậy em nói xem 4 điểm kia có khả năng bị trừ ở đâu?”
Cái này Hạ Tiểu Khê thật sự không nói ra được.
“Biết mình được một trăm điểm mà còn khách khí bớt đi 4 điểm, em tưởng đây là mặc cả ngoài chợ đấy à.” Thầy Bạch trêu chọc, “Cái gọi là chắc chắn bảy phần lúc nãy chắc cũng nói giảm nói tránh rồi chứ gì.” Nói đoạn, thầy đưa một tờ bài thi trên bàn cho cô.
Hạ Tiểu Khê mím môi cười ngượng ngùng, đón lấy bài thi, quả nhiên là một trăm điểm.
Thầy Bạch lúc này tâm trạng rất tốt, khóe mắt đều mang ý cười: “Ngày mai đến chỗ thầy nộp vở bài tập nhớ mang theo đáp án của câu vừa rồi nhé, em về đi, gọi Hàn Nghị qua đây cho thầy.”
Khi Hạ Tiểu Khê quay lại lớp học, các bạn học đang ngồi tự học đều nhìn qua, trong ánh mắt đó tràn đầy sự đồng cảm, thương hại và cả… xem kịch hay.
Chương 87 Con số mười chín điểm lưu danh sử sách
Cô thoáng chốc cảm thấy thầy Bạch cố ý để riêng bài thi của cô lại là có dụng ý.
Không để tâm đến những ánh mắt đó, cô đi ngang qua chỗ Hàn Nghị và nói một câu: “Hàn Nghị, thầy Bạch bảo cậu lên văn phòng gặp thầy.” Nói xong liền về chỗ ngồi xuống.
Trương Thư Lam bên cạnh lo lắng nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Tiểu Khê, mọi người đều thi không tốt, tớ cũng chỉ được hơn năm mươi điểm thôi.”
Hạ Tiểu Khê vừa định nói gì đó thì Kiều Hiểu Vân ngồi tại chỗ hét lên với cô: “Hạ Tiểu Khê, cậu đưa bài thi trên tay cho tớ đi, chỉ còn thiếu mỗi cậu là chưa đăng ký điểm thôi.”
Những người xung quanh Kiều Hiểu Vân cười rộ lên. Tiền Hồng cười lớn nhất, nụ cười đầy ác ý.
Tất nhiên đây chỉ là một bộ phận nhỏ bạn học, đa số mọi người vẫn nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông.
Hạ Tiểu Khê lập tức hiểu ra, đây là mượn cớ để muốn xem “điểm thấp” của cô đây mà.
Trương Thư Lam tức giận nói: “Kiều Hiểu Vân, vừa nãy căn bản không hề đăng ký điểm, sao bây giờ lại đòi đăng ký của Hạ Tiểu Khê?”
Cao Tuệ và Hách Tam Muội cũng phụ họa theo: “Đúng thế, lúc nãy có đăng ký gì đâu.”
“Thì bây giờ bắt đầu đăng ký, tớ là ủy viên học tập, đăng ký thành tích thì có vấn đề gì sao?”
Trương Thư Lam nói: “Cậu không cần phải trêu chọc người khác, muốn đăng ký thì tất cả mọi người cùng đăng ký, cậu chắc chắn muốn để con số mười chín điểm của mình lưu danh sử sách chứ?”
Phụt…
Một vài bạn học úp mặt xuống bàn bịt miệng cười.
Kiều Hiểu Vân thẹn quá hóa giận: “Thi được mười chín điểm thì sao, tớ có tham gia thi học sinh giỏi toán đâu, sau này tớ cũng không định tham gia, cả lớp đa số mọi người đều không đạt điểm trung bình còn gì.”
Câu này vừa nói ra, đa số bạn học đều thu lại nụ cười.
Kiều Hiểu Vân đắc ý, đi đến bàn Hạ Tiểu Khê nói tiếp: “Bây giờ tớ sẽ thu hết bài thi của mọi người lại, đăng ký điểm một lượt.”
Hạ Tiểu Khê khoanh tay trước n.g.ự.c nói: “Bây giờ tớ là lớp phó học tập môn Toán, có muốn đăng ký cũng phải là tớ đăng ký, cậu làm vậy là vượt quyền rồi đấy nhỉ?”
“Bây giờ cậu không còn là lớp phó học tập môn Toán nữa đâu.” Nói đoạn, cô ta giật phắt tờ bài thi Hạ Tiểu Khê đang để trên bàn.
“Kiều Hiểu Vân, cậu quá đáng rồi đấy.” Trần Hồng Quân hét lên.
Kiều Hiểu Vân không thèm để ý, tiếp tục mở bài thi ra.
Hạ Tiểu Khê tựa lưng vào ghế, vẫn khoanh tay trước n.g.ự.c, thản nhiên nhìn Kiều Hiểu Vân đang có đồng t.ử từ từ giãn to ra: “Số điểm này cậu có hài lòng không?”
