Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 92
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:15
Động tác của Hàn Nghị rất chuẩn, Hạ Tiểu Khê cảm thấy bước duyệt binh của mình không đẹp bằng cậu ấy, đôi chân dài của cậu ấy đá ra những bước chân làm cô nghĩ đến bố mình, đặc biệt giống bước chân của quân nhân, còn quy phạm hơn cả thầy giáo thể d.ụ.c.
Hàn Nghị dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, bèn chỉ điểm: “Vai em phải thả lỏng và hạ xuống, thân trên thẳng đứng, hơi đổ về phía trước. Mũi chân ép xuống.”
Hạ Tiểu Khê lập tức điều chỉnh động tác theo lời cậu ấy nói, quả nhiên chuẩn hơn trước nhiều.
Hai người cứ tập đi tập lại, rất nhanh đã vô cùng ăn ý, động tác nhịp nhàng đến mức gần như hòa làm một.
Hàn Nghị biết còn có một động tác chào, không đợi thầy thể d.ụ.c dạy, cậu trực tiếp dẫn Hạ Tiểu Khê tập luôn.
“Một hai một”, “Một hai một”, “Chào!”
Nam sinh khôi ngô anh tuấn, dáng người hiên ngang như tùng, đường nét cơ bắp thấp thoáng dưới lớp áo; nữ sinh thanh mảnh nhẹ nhàng, thanh lệ thoát tục như một đóa bách hợp nhạt màu, đôi chân dài của hai người đá ra những đường thẳng tắp đồng nhất, khiến người ta có cảm giác như đang xem biểu diễn vậy.
“Nhìn cái gì mà nhìn, người ta tập tốt như vậy, các anh chị tập thành thế này mà còn mặt mũi nào mà lơ là hả.” Thầy thể d.ụ.c quát một tiếng, khiến không ít người đang nhìn trộm vội vàng quay đầu đi.
Nhanh ch.óng đã đến thứ sáu, ngày đầu tiên của đại hội thể thao.
Trên sân vận động cờ hoa rực rỡ, loa phát thanh phát những bản nhạc hùng tráng, tràn đầy sức sống, đâu đâu cũng tỏa ra hơi thở của thanh xuân.
Học sinh các lớp đều tranh thủ luyện tập duyệt binh.
Nghi thức vào sân nhanh ch.óng diễn ra, bắt đầu từ lớp 7A1, các lớp lần lượt tiến vào sân.
Đến lượt lớp thực nghiệm 10A1 vào sân, khi đi duyệt binh qua khán đài, tiếng vỗ tay là lớn nhất.
Quả nhiên, nghi thức vào sân vừa kết thúc không lâu, Trần Hồng Quân đã chạy đến căn cứ của lớp – dưới gốc cây đa lớn gần cửa hàng bách hóa, thông báo cho họ rằng lớp họ đã giành giải nhất nghi thức vào sân.
Cả lớp reo hò ầm ĩ.
Trần Hồng Quân lau mồ hôi trên trán, cầm một tờ giấy đọc: “Đừng hét nữa, đừng hét nữa, chạy 100 mét nam và 100 mét nữ sắp bắt đầu rồi, Nghị ca, Hạ Tiểu Khê, mau ra sân vận động chuẩn bị đi.”
Hạ Tiểu Khê nhờ Trương Thư Lam dùng kim băng cài số báo danh lên lưng áo, lại buộc tóc đuôi ngựa cao, rồi ra sân vận động chờ đợi.
Các bạn học khác cũng đi theo xem thi đấu.
Kiều Hiểu Vân mím môi nói với Tiền Hồng: “Sao lại là cậu ta với Hàn Nghị nữa, chỗ nào cũng thấy mặt cậu ta.”
Tiền Hồng thấy Kiều Hiểu Vân nói chuyện với mình với vẻ rất thân thiết thì vô cùng vui sướng, lập tức tiếp lời: “Chứ còn gì nữa, ai mà biết có phải cậu ta thấy Hàn Nghị chạy 100 mét nam nên mới cố tình đăng ký 100 mét nữ không, còn cả cái 3000 mét với 1000 mét nữa, cũng là vì Trần Hồng Quân nên cậu ta mới cố ý đăng ký, làm gì có ai yêu chạy bộ đến thế chứ, lát nữa tôi xem cô ta sợ là 50 mét cũng chạy không nổi.”
Kiều Hiểu Vân hừ một câu: “Đúng thế, cậu ta muốn làm người tốt thì cũng đừng làm tổn hại đến lợi ích của lớp chứ, cậu ta đăng ký nhiều nội dung chạy như vậy, làm sao mà chạy nổi, đến lúc đó chỉ sợ toàn về bét thôi. Cuối cùng còn kéo tụt xếp hạng của lớp, hạng người gì mà ích kỷ thế không biết.”
Kiều Hiểu Vân lại nhớ tới nỗi bực dọc lúc trước cô ta gây ra cho mình, càng giận hơn: “Cậu ta còn chưa khoe khoang đủ cái vụ thi toán sao? Đến cả đại hội thể thao cũng muốn chơi trội, cậu ta tưởng mình văn võ song toàn chắc? Cậu ta căn bản không hiểu, 100 mét còn khó chạy hơn 3000 mét và 1000 mét nhiều, cái này cần sức bật, người chạy nhanh chỉ vài giây là tới rồi, chỉ sợ người ta chạy đến đích rồi mà Hạ Tiểu Khê vẫn còn ở vạch xuất phát.”
Một người đứng bên cạnh nghe không lọt tai nữa: “Các cậu không đăng ký mà còn ở đây nói lời mỉa mai, hay là các cậu đi mà chạy đi.”
Kiều Hiểu Vân vừa định cãi lại thì phía trước có người hét lên: “100 mét nữ khối 10 sắp bắt đầu rồi. Mau đến đây mau đến đây.”
Chương 90 Chạy 100 mét nữ
Kiều Hiểu Vân và Tiền Hồng vội vàng chạy qua xem, nhưng lại là cuộc thi 100 mét nam khối 10 đang chuẩn bị, hóa ra người kia nói nhầm.
Thầy trọng tài đang dùng vôi vẽ lại vạch xuất phát và đường chạy bị giẫm mờ trên đất.
Tại vạch xuất phát có sáu nam sinh khối 10 đang đứng, trong đó có một người là Hàn Nghị.
Xung quanh vây kín người, ai nấy đều đang cổ vũ cho bạn cùng lớp của mình.
“Trương Vĩ cố lên.”
“Vương Nam cố lên.”
“Hàn Nghị cố lên.”
“Hàn Nghị cố lên.”
Tiếng s.ú.n.g vừa vang lên, Hàn Nghị liền như một con báo lao vụt ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, tiếng hoan hô vang dậy, Hàn Nghị đã giành vị trí thứ nhất ở vòng bảng.
Mọi người ùa tới, đưa khăn mặt và nước cho cậu.
Hàn Nghị thấy họ quá cường điệu: “Không cần đâu, chỉ có 100 mét thôi, gân cốt tôi còn chưa giãn ra hết đây này.”
“Lát nữa còn có trận chung kết nữa mà, cậu cứ ngồi đó nghỉ ngơi đi.”
“Hàn Nghị, cậu giỏi thật đấy. Chung kết chắc chắn cậu cũng sẽ về nhất cho xem.” Kiều Hiểu Vân chen vào nói.
Lại một tiếng s.ú.n.g phát lệnh vang lên, Kiều Hiểu Vân vội vàng bịt tai lại, kêu “A” một tiếng.
Hàn Nghị nhíu mày: “Cậu sợ tiếng s.ú.n.g thì chạy ra đây làm gì, các cậu tản ra đi, vây quanh thế này tôi thở không nổi.”
Kiều Hiểu Vân bĩu môi: “Sợ tiếng s.ú.n.g nhưng tôi cũng muốn đến xem cậu thi đấu mà.”
Bên cạnh có người phát ra tiếng tặc lưỡi, Kiều Hiểu Vân đỏ mặt.
Hàn Nghị khoác vai Trịnh Thuận Lợi rảo bước đi về phía khác.
“Ê ê ê, 100 mét nữ sắp bắt đầu rồi, lớp mình là Hạ Tiểu Khê đấy, mau qua cổ vũ đi.”
Có người hướng về phía này hét lên một câu, Hàn Nghị bèn khoác vai Trịnh Thuận Lợi đi về phía đó, mọi người cũng lục tục kéo theo.
“Tiểu Khê, đừng căng thẳng, nếu cậu không vào được chung kết thì nhiệm vụ đại hội thể thao hôm nay của cậu coi như hoàn thành, có thể nghỉ ngơi rồi.” Cao Tuệ đứng bên cạnh cổ vũ Hạ Tiểu Khê đang khởi động ở vạch xuất phát.
Những người xung quanh đều cười rộ lên.
Hạ Tiểu Khê cười nhìn Cao Tuệ: “Cậu đừng chọc tớ cười chứ, lát nữa tớ đau bụng đấy.”
“Cao Tuệ, cậu có phải gian điệp lớp khác phái tới không hả, có ai cổ vũ kiểu đó không chứ.” Trần Hồng Quân càm ràm.
“Tớ thật lòng nghĩ thế mà. Chúng ta đâu phải ai cũng là Hàn Nghị, đều là kiện tướng thể thao đâu, hoàn thành được phần thi là tốt lắm rồi.” Cao Tuệ cười nói.
“Các cậu đã vậy thì đừng báo danh chạy 100 mét chứ, nếu chỉ nghĩ đến việc chạy hết quãng đường mà không màng thứ hạng, vậy thì cuối cùng tổng điểm của lớp mình sẽ đứng bét mất, công sức Hàn Nghị vất vả chạy giải nhất chẳng phải đổ sông đổ biển sao.” Kiều Hiểu Vân bĩu môi nói.
