Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 93

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:15

“Tôi không vất vả.” Hàn Nghị nói.

Bên cạnh có người cười ha hả.

Kiều Hiểu Vân bĩu môi nhìn Hàn Nghị: “Nhưng mà tôi thấy cậu vất vả mà.”

Có người không nhịn được bật cười.

Hàn Nghị mím môi, toàn thân tỏa ra khí lạnh: “Một là cậu lên chạy đi, hai là ngậm miệng lại đừng ở đây làm nhiễu loạn quân tâm.”

Kiều Hiểu Vân bị dọa sợ, không dám nói thêm gì nữa.

Một lát sau, Kiều Hiểu Vân lại nói nhỏ với Tiền Hồng bên cạnh: “Tôi đã bảo Hạ Tiểu Khê thấy Hàn Nghị đăng ký 100 mét nam mới đăng ký mà.” Biết thế cô ta cũng đăng ký 100 mét nữ, như vậy Hàn Nghị chạy xong cũng sẽ tới cổ vũ cho cô ta.

Kiều Hiểu Vân nhìn Hàn Nghị đang đứng phía trước xem thi đấu, hỏi: “Hàn Nghị, cậu còn đăng ký nội dung nào nữa không?”

Hàn Nghị không quay đầu lại, Trần Hồng Quân quay đầu nói: “Còn có 1000 mét nam, 3000 mét, tiếp sức 4x100 mét nam, nhảy xa, nhảy cao.”

“Hả, nhiều thế.” Hóa ra Hàn Nghị cũng chạy 1000 mét và 3000 mét à, hừ, Hạ Tiểu Khê này chắc chắn biết Hàn Nghị cũng chạy nội dung này nên mới đăng ký đây mà. Kiều Hiểu Vân bấm ngón tay suy nghĩ một chút, rồi nói với Trần Hồng Quân: “Hồng Quân, tớ muốn chạy tiếp sức 4x100 mét nữ có được không?”

Chương 91 Các cậu chắc chưa bao giờ được uống nước cam đóng chai nhỉ

1000 mét và 3000 mét nữ cô ta thực sự không muốn tham gia, đi bộ 1000 mét cô ta còn đi không nổi, nói gì đến chạy. Nhảy xa, nhảy cao càng không biết làm. Chỉ có 4x100 mét là có thể làm màu một chút, dù sao chỉ cần chạy 100 mét.

“Cậu á?” Trần Hồng Quân đ.á.n.h giá cô ta từ trên xuống dưới, “Cậu đi vài bước còn thở hổn hển, cậu mà tham gia thì coi như tuyên bố đầu hàng luôn cho rồi. Cậu tốt nhất đừng kéo chân sau của lớp.”

“Cậu, cậu… thế sao Hạ Tiểu Khê lại được tham gia chạy 100 mét này.”

“Mấy nội dung này đều là mọi người tự nguyện đăng ký, nhưng 4x100 mét tiếp sức quan trọng lắm, cái này cuối cùng phải chọn người chạy tốt nhất mới được lên. Cậu chắc chắn không được rồi.” Trần Hồng Quân nói.

“Vậy còn nhảy xa thì sao?” Kiều Hiểu Vân đành lùi lại một bước.

“Nhảy xa đã đủ người rồi, là Hạ Tiểu Khê, Hàn Tinh Tinh, Trịnh Tiểu Tuệ ba người đăng ký. Bây giờ cậu báo danh chắc chắn không kịp đâu, lúc trước tớ cầu xin các cậu đăng ký thì các cậu không chịu, vẫn là Hạ Tiểu Khê nể mặt nghĩa khí mới đăng ký đấy.”

Nghĩa khí cái con khỉ, Hạ Tiểu Khê chính là nhắm vào Hàn Nghị nên mới đăng ký, lại còn phải khoác lên cái vỏ bọc nghĩa khí, cô ta đúng là lợi hại thật. Kiều Hiểu Vân nghiến răng.

Đột nhiên một tiếng s.ú.n.g phát lệnh vang lên, làm Kiều Hiểu Vân giật mình run cả chân.

“Hạ Tiểu Khê cố lên.”

“Tiểu Khê cố lên.”

Chỉ thấy mấy bóng người lao về phía trước, trong đó có một bóng dáng bay vụt ra như gió.

Một lát sau, có người hét lên: “A, Hạ Tiểu Khê giành giải nhất vòng bảng rồi.”

“Không nhìn ra đấy, tốc độ của Hạ Tiểu Khê nhanh thật.”

Trương Thư Lam, Cao Tuệ mấy người vội vàng chạy đến đích, Hạ Tiểu Khê lúc này hơi thở đã bình ổn lại, vì vừa chạy mạnh nên trên mặt hiện lên hai rặng mây đỏ.

“Tiểu Khê, cậu giỏi quá. Cậu đúng là giấu nghề mà.”

“Lúc trước tớ cùng cậu ra sân chạy bộ, sao cậu không nhanh thế này nhỉ.” Cao Tuệ kinh ngạc vô cùng.

“Sợ cậu nhìn thấy xong thì không thèm đi chạy cùng tớ nữa.” Hạ Tiểu Khê cười nói.

Cao Tuệ lườm Hạ Tiểu Khê một cái, đưa cho cô một cốc nước men gốm.

“Đùa thôi, lúc đó tớ là đang khởi động mà.” Hạ Tiểu Khê cảm ơn một tiếng rồi đón lấy.

“Tiểu Khê, bình thường cậu thường xuyên chạy bộ à?” Hách Tam Muội vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Hạ Tiểu Khê uống ngụm nước, cười gật đầu: “Lúc trước ở nhà ngày nào tớ cũng chạy.” Hạ Hoành Bân bắt cô mỗi ngày phải chạy một vòng quanh đảo.

Trương Thư Lam vì vừa mới chạy theo nên vẫn còn đang thở dốc: “Tớ là người không tham gia thi đấu mà sao thấy còn mệt hơn cả cậu thế này.”

“Đó là do bình thường cậu lười vận động quá thôi. Phải vận động nhiều vào.” Cao Tuệ nói.

Trương Thư Lam xua xua tay: “Tớ kiên trì tin rằng sự sống nằm ở sự tĩnh lặng, cậu xem con rùa không thích vận động mà sống được cả nghìn năm đấy thôi.”

Câu nói làm mấy người bên cạnh cười ha hả.

“Hạ Tiểu Khê, Hạ Tiểu Khê, cậu giỏi quá, không ngờ chạy ngắn 100 mét nữ của lớp mình lại có một viên đại tướng thế này. Tớ bàn với cậu chút nhé, ngày kia chạy tiếp sức 4x100 mét nữ cậu tham gia được không?” Trần Hồng Quân lúc này cũng chạy tới, “Vì danh dự của lớp, chúng ta phải chọn ra bốn người có tiềm năng chạy tốt nhất.”

Hạ Tiểu Khê suy nghĩ một chút rồi gật đầu, chạy thêm một nội dung nữa đối với cô cũng không là gì.

Trần Hồng Quân vô cùng vui sướng, quay đầu liền thấy Kiều Hiểu Vân mặt mày không vui, “Tớ muốn tham gia 4x100 mét mà cậu đều không đồng ý. Sao cậu lại cứ phải cầu xin Hạ Tiểu Khê tham gia?”

“Người ta giành giải nhất, cậu có tốc độ đó không? Hơn nữa cậu đến tiếng s.ú.n.g còn sợ, còn đòi tham gia 4x100 mét, cậu đừng làm vướng chân lớp nữa.” Trần Hồng Quân nói.

Lại có người nói: “Kiều Hiểu Vân, lúc trước cậu toàn bảo Hạ Tiểu Khê chạy chậm, người ta chậm chỗ nào đâu.”

“Đúng thế, nghe cậu nói xong tớ còn tưởng lớp mình nội dung này về bét đến nơi rồi.”

Kiều Hiểu Vân vội vàng bỏ đi.

Thi đấu xong, Hạ Tiểu Khê cùng Trương Thư Lam mấy người quay lại căn cứ của lớp dưới gốc cây đa lớn.

Tiền Hồng thấy họ đi tới, từ trong cặp sách lấy ra một chai nước ngọt hương dứa nói với Vương Mai: “Nước ngọt dứa này là vị mới ra đấy, đắt hơn nước ngọt cam tận 5 li.”

“Vị dứa à? Tớ chưa bao giờ được ăn dứa.” Vương Mai nói.

“Thứ cậu chưa được ăn còn nhiều lắm.” Tiền Hồng nói xong lại liếc mắt nhìn Hạ Tiểu Khê và Hách Tam Muội vừa ngồi xuống, “Hai người các cậu chắc đến nước ngọt cam cũng chưa bao giờ được uống nhỉ?”

Chương 92 Kiếm nước ngọt

Hạ Tiểu Khê nhấc chân, buộc lại dây giày bị tuột, không thèm ngẩng đầu nói: “Vậy thì vừa hay lấy một hào tiền đền bù của các cậu lúc trước ra mua uống thử xem sao.”

Khóe miệng đang vênh lên của Tiền Hồng lập tức xụ xuống: “Cậu còn có mặt mũi mà nhắc tới một hào đó à.” Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy xót tiền.

Vương Mai cũng xụ mặt xuống.

“Cậu còn có mặt mũi đi ăn trộm sạch nước nóng trong phích của tớ, tớ có gì mà không dám nói chứ.”

Tiền Hồng: “Cậu…” Lại vội vàng nhìn quanh, thấy không có ai nghe thấy mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rốt cuộc cũng không dám nhắc tới chuyện nước ngọt cam nữa.

“Hạ Tiểu Khê, đây là nước ngọt của cậu này.” Trần Hồng Quân đột nhiên nghênh ngang cầm một chai nước ngọt đi tới.

“Tớ có mua nước ngọt đâu.”

“Đây là trường phát đấy, những ai giành giải trong top 3 mỗi người đều có một chai.” Trần Hồng Quân cười híp mắt nói, “Tham gia thi đấu tốt quá đúng không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.