Thập Niên 80: Ký Sự Vươn Lên Của Thật Thiên Kim - Chương 94

Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:15

“Oa!” Những bạn học đang ngồi đọc sách khác đều chạy tới, “Thi đấu thích thật đấy, đoạt giải vậy mà còn có cả nước ngọt.”

“Một chai này cũng phải 8 xu đấy, đây còn là vị vải, chắc là hương vị mới ra lò hả.”

“Biết thế tớ cũng đăng ký thi đấu rồi, không chừng còn kiếm được chai nước ngọt mà uống.”

Tiền Hồng bỗng chốc cảm thấy chai nước ngọt mình bỏ tiền ra mua không còn ngọt nữa.

Ai ngờ Trần Hồng Quân lại lớn tiếng nói: “Ngoài nước ngọt ra, cậu còn có phần thưởng nữa.”

Mọi người lại nhao nhao nhìn sang: “Còn có phần thưởng nữa cơ à? Là quyển vở sao?”

Trần Hồng Quân nhìn ánh mắt tò mò của đám đông, đắc ý từ trong túi lấy ra hai tờ tiền giấy một tệ đưa cho Hạ Tiểu Khê: “Tèn ten, chính là cái này. Năm nay trường không phát vở và b.út làm phần thưởng nữa, mà đổi thành phát tiền rồi. Giải nhất hai tệ, giải nhì một tệ, giải ba 6 hào. Bảo là để khuyến khích các bạn vận động nhiều hơn.”

Đám đông lập tức xôn xao.

“Á, tiền thưởng là tiền mặt kìa, tận hai tệ đấy. Bằng hai tháng tiền tiêu vặt của tớ rồi.”

“Có thể xem được mười bộ phim đấy.”

“Tớ mà có hai tệ, tớ sẽ gọi món thịt kho tàu ở nhà ăn, đủ để gọi tận tám lần.”

Ánh mắt mọi người đều dán c.h.ặ.t vào hai tệ trên tay Trần Hồng Quân.

Lại đầy ngưỡng mộ nhìn Hạ Tiểu Khê.

Hạ Tiểu Khê cũng bị niềm vui bất ngờ này làm cho mắt sáng rực lên, không ngờ lại có món hời bất ngờ thế này.

“Trần Hồng Quân, sao cậu không nói sớm là đoạt giải có tiền, không thì bọn tớ đã đăng ký rồi.” Có người hét lên.

Trần Hồng Quân bất mãn: “Tớ cũng mới biết mà. Vả lại lúc trước ai ngăn cản các cậu đăng ký đâu, cầu xin các cậu đăng ký các cậu còn chẳng thèm kìa.”

Tiền Hồng nhìn chằm chằm vào số tiền trong tay Hạ Tiểu Khê: “Bây giờ Hạ Tiểu Khê có bốn nội dung thi đấu, một mình cậu ta thi bốn cái, không công bằng lắm nhỉ. Cậu ta còn ba nội dung chưa thi nữa mà, nên chia bớt ra đi.”

“Dựa vào cái gì chứ.” Trần Hồng Quân, Hạ Tiểu Khê, Trương Thư Lam ba người đồng thanh nói.

“Thấy có tiền là đòi nhảy vào giành nội dung thi đấu à. Lời này mà cậu cũng dám nói ra được cơ đấy.” Cao Tuệ nói.

“Ai bảo lúc trước cậu không đăng ký.” Hách Tam Muội nói.

“Tiền Hồng, cậu thà rằng trực tiếp đến văn phòng trường mà cướp tiền cho rồi, tất cả tiền đều thuộc về cậu hết đấy.” Trần Hồng Quân cười nhạo, “Lúc trước tớ lạy lục van xin các cậu đăng ký, chẳng có mống nào chịu, người ta Hạ Tiểu Khê nể mặt mới nhận bốn nội dung. Bây giờ có lợi lộc rồi, cậu bảo nhường là nhường sao? Nhường cho cậu thì cậu có giành được giải nhất không?”

“Thì Hạ Tiểu Khê cũng chắc gì đã được giải nhất đâu.” Tiền Hồng cúi đầu lầm bầm.

“Lúc trước những nội dung này có phải cậu ấy tranh giành đâu, cậu ấy có về bét cũng chẳng ai nói gì được.” Trần Hồng Quân rất phẫn nộ, nghĩ lại lúc trước đi mời người đăng ký mà không ai thèm đếm xỉa thật là chua chát, “Các cậu ai có nội dung thi đấu thì mau đi tập luyện đi, tranh thủ mà kiếm chai nước ngọt mà uống.”

Nói xong liền bỏ đi.

Tiền Hồng không dám nói gì thêm.

Những người khác cũng tản dần.

“Tớ phải mau đi tập nhảy cao của tớ đây, tranh thủ kiếm lấy hai tệ.”

“Đúng thế, tớ cũng đi tập chạy 800 mét, tớ chỉ cầu được một chai nước ngọt thôi.”

Trương Thư Lam mấy người đều phớt lờ Tiền Hồng.

Hạ Tiểu Khê nhìn chai nước ngọt trên tay, cười nói với Trương Thư Lam mấy người: “Chai này cứ để đây đã, đợi tớ thắng nốt ba chai kia về, mỗi người chúng ta một chai.”

“Tiểu Khê bá cháy quá!” Cao Tuệ làm bộ dạng nịnh bợ đ.ấ.m bóp vai cho Hạ Tiểu Khê.

“Tớ cũng có một nội dung nhảy dây, dù không kiếm được tiền thì tớ cũng sẽ cố gắng thắng lấy chai nước ngọt.” Hách Tam Muội cười nói.

“Nước ngọt thắng được chắc chắn uống ngon hơn nước ngọt tự mua.” Trương Thư Lam nghiêm túc gật đầu, “Tớ phụ trách cổ vũ cho các cậu.”

Tiền Hồng bĩu môi, nói cứ như các cậu cứ muốn đoạt giải là đoạt được ấy.

Buổi chiều thi 1000 mét và nhảy xa, Hàn Nghị và Hạ Tiểu Khê lại giành giải nhất nam nữ.

Chạy xong, Hạ Tiểu Khê, Trương Thư Lam mấy người lại đi cổ vũ cho cuộc thi nhảy dây của Hách Tam Muội.

Hách Tam Muội không đoạt được giải, nhưng cô ấy nghĩ thoáng, biết thể lực mình không bằng người ta nên cũng không buồn.

Sáng ngày hôm sau là cuộc thi 3000 mét.

Các vận động viên đang chuẩn bị ở vạch xuất phát.

Lúc này giọng nữ trong loa phát thanh đọc một đoạn bản tin, nội dung cuối bản tin là: “Hạ Tiểu Khê lớp thực nghiệm 10A1, cô gái nhanh như gió, 3000 mét cố lên. Bản tin từ Trương Thư Lam lớp thực nghiệm 10A1.”

Lúc này học sinh lớp thực nghiệm 1 đều quay sang nhìn Trương Thư Lam: “Ha ha, Trương Thư Lam, bản tin của cậu lại trúng tuyển rồi.” Nhà trường quy định trong thời gian đại hội thể thao mỗi lớp mỗi ngày phải nộp một trăm bản tin cho trạm phát thanh, những bản tin được chọn sẽ được đọc lên. Trương Thư Lam văn hay chữ tốt, ngày nào cũng có vài bản tin được chọn.

Hạ Tiểu Khê ở vạch xuất phát mỉm cười nhìn về phía Trương Thư Lam trong đám đông, hai người nhìn nhau cười.

Kiều Hiểu Vân luôn theo dõi Hạ Tiểu Khê, lại cảm thấy cô đang cười với Hàn Nghị đứng bên cạnh.

Kiều Hiểu Vân mím môi, nói với Hàn Nghị: “Tôi thấy Hạ Tiểu Khê chạy ngắn thì được, chạy dài chắc gì đã ổn.”

Hàn Nghị không thèm để ý cô ta.

“Kiều Hiểu Vân, tớ thấy mỗi lần cậu nói thế là Tiểu Khê lại đạt thành tích tốt. Hay là cậu nói thêm vài câu nữa đi?” Trương Thư Lam nói.

Chương 93 Mời cơm

Trong đám đông bùng lên tiếng cười.

Kiều Hiểu Vân đỏ mặt không nói thêm gì nữa.

Một tiếng s.ú.n.g vang lên, mái tóc đuôi ngựa cao của Hạ Tiểu Khê như một đường vòng cung bay múa, bóng dáng mảnh khảnh lao về phía trước.

“Hạ Tiểu Khê cố lên.”

“Hạ Tiểu Khê cố lên.”

Đủ loại tiếng cổ vũ lại vang dội khắp sân vận động.

Kiều Hiểu Vân thấy ánh mắt Hàn Nghị luôn di chuyển theo Hạ Tiểu Khê, sắc mặt càng lúc càng tệ, gượng cười nói: “Hàn Nghị, tôi sắp tham gia thi ném tạ rồi, cậu đi cổ vũ cho tôi đi.”

Hàn Nghị thu hồi tầm mắt: “Không đi.”

Kiều Hiểu Vân giậm chân: “Tại sao không đi?”

“Không đi là không đi.” Hàn Nghị khoác vai Trịnh Thuận Lợi đi về phía đích của cuộc thi 3000 mét.

Trần Hồng Quân vội vàng nói: “Cậu cứ đi trước đi, lát nữa tớ qua cổ vũ cho cậu.” Rồi cũng đi theo Hàn Nghị.

Thấy Kiều Hiểu Vân không đi theo, Trịnh Thuận Lợi cười nói với Hàn Nghị: “Cậu đối với Kiều Hiểu Vân ngày càng không khách khí rồi đấy.”

“Đối với hạng người không có mắt nhìn như cô ta mà tôi còn khách khí thì chẳng phải tôi bị cô ta làm phiền đến c.h.ế.t sao.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.