Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 54
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:05
“Vốn dĩ Cố Phúc Anh định nhân lúc nghỉ trưa hai tiếng đồng hồ để đến thôn Từ Gia, tuy thời gian có hơi gấp rút nhưng cô nôn nóng muốn Oánh Oánh đến nhà mình.
Nhưng thật khéo là buổi sáng Từ Oánh đã đến huyện thành, cô muốn đến tiệm cơm quốc doanh hỏi thăm chuyện tuyển dụng.”
“Oánh Oánh, sao bà lại lên huyện thế này, muốn mua đồ gì à?”
Cố Phúc Anh đang đạp xe đi làm thì nhìn thấy Từ Oánh.
Từ Oánh thấy cô cũng mừng rỡ:
“Tôi muốn đến tiệm cơm quốc doanh xem họ có tuyển người không.”
Cố Phúc Anh nghe vậy thì hớn hở:
“Oánh Oánh, bây giờ bà đi chắc chắn là không được đâu, vị trí tuyển dụng của chúng ta đều là ‘mỗi củ cải một cái hố’ rồi, người này nghỉ hưu là người thân lập tức lên thay thế ngay.
Bà không có chút quan hệ nào thì dù nấu ăn ngon đến mấy người ta cũng không dùng bà đâu.”
Từ Oánh cũng e ngại điều này nên mới mãi chưa đi hỏi.
“Nhưng tôi có cách giúp bà.”
Cố Phúc Anh thần bí nói.
Từ Oánh nghe vậy thì kích động:
“Thật sao?”
Cố Phúc Anh ghé sát tai cô thì thầm mấy câu, sắc mặt Từ Oánh lập tức vui mừng khôn xiết:
“Phúc Anh, cảm ơn bà nhiều nhé, buổi trưa tôi sẽ đến nhà trổ tài cho cha mẹ bà xem.”
Vì mang mục đích thể hiện tài năng nên Từ Oánh dự định đi chợ mua một ít rau và thịt trước, vừa khéo buổi trưa làm một bữa cho họ.
Nhìn chiếc chìa khóa trong tay, Từ Oánh mỉm cười, cái cô nàng này đúng là chẳng đề phòng mình chút nào mà, chìa khóa nhà cũng tùy tiện đưa cho cô.
Từ Oánh cất chìa khóa kỹ càng rồi đi loanh quanh ở chợ, mua một số nguyên liệu mà trong không gian không có, tiêu hết hơn một tệ rồi mới đến nhà họ Cố.
Cô gõ cửa trước rồi mới mở cửa vào nhà, đi thẳng vào bếp.
Căn bếp nhà họ Cố rất ngăn nắp và rộng rãi, không khó để nhận ra cuộc sống nhà họ rất sung túc.
Bởi vì thời buổi này nhà ở khan hiếm, vậy mà nhà họ Cố lại có ba phòng ngủ, một phòng khách, một bếp và một nhà vệ sinh.
Lúc nãy cô đi ngang qua thấy bếp của nhiều người đều là dùng chung, nhà họ Cố lại có một căn bếp riêng lớn thế này, nếu không phải cán bộ lãnh đạo thì áp bách không được phân nhà tốt như vậy.
Cô hiện tại đã mở khóa được tám thực đơn, ngoài năm món trước đó, cô còn mở khóa thêm vịt say b-ia, rồi một món canh rùa và cơm bát bảo.
Tuy nhiên đều là cấp một, cô rất muốn biết thực đơn cấp hai sẽ thế nào nhưng tiếc là chưa có cơ hội nhận được.
Từ Oánh lấy ra ngón nghề sở trường, bận rộn trong bếp hơn hai tiếng đồng hồ, làm ra món vịt say b-ia và canh gà hầm, thêm đậu phụ ma bà và cải thảo xào chua ngọt.
Ngoài ra còn rán một đĩa lạc, món này chẳng cần kỹ thuật gì, biết rán đồ là làm được.
Mẹ Cố tan làm về đến nhà thì ngửi thấy mùi thơm nức mũi, bà đi đến cửa nhà thấy cửa không khóa, trong lòng đ-ánh thót một cái, không lẽ có trộm vào nhà rồi chứ.
Bà nhanh ch.óng chạy vào nhà, thấy trên bàn đã bày sẵn thức ăn, trong nhà có thêm một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp.
Từ Oánh ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt có bảy tám phần giống Cố Phúc Anh, đoán chừng là mẹ Cố:
“Dì Cố, dì tan làm rồi ạ.
Cháu tên Từ Oánh, Phúc Anh đưa chìa khóa cho cháu nên cháu múa rìu qua mắt thợ một chút.”
Cô nói thẳng luôn ý định muốn thể hiện tài nấu nướng của mình, cũng để tiết kiệm thời gian xoay xở.
Mẹ Cố liếc nhìn cửa nẻo trong nhà vẫn khóa kỹ, ngẩng đầu nhìn Từ Oánh, bà có chút thích tính cách thẳng thắn của cô gái này.
Bà ghét nhất kiểu người rõ ràng có chuyện nhờ vả mà cứ úp úp mở mở, không biết làm bộ cho ai xem.
Hơn nữa con gái bà vô tư lự, nếu kết bạn với người quá nhiều tâm cơ thì không ổn.
“Oánh Oánh phải không, dì thường xuyên nghe con gái dì nhắc về cháu, mau ngồi xuống đi, vất vả lắm mới đến nhà một chuyến sao có thể để cháu nấu cơm chứ!
Dì đã bảo từ xa đã ngửi thấy mùi thơm nức cả dãy lầu, không ngờ lại là do cháu làm, hôm qua Phúc Anh cứ khen cháu nấu ăn ngon, hôm nay tận mắt thấy đúng là danh bất hư truyền.”
Những lời này không phải mẹ Cố khách sáo mà là mùi hương này và món ăn đẹp mắt trên bàn đã khiến bà tâm phục khẩu phục.
“Không có gì đâu ạ, cháu cũng không bận rộn bao lâu, ngược lại là dì đi làm cả buổi sáng chắc mệt rồi, cháu dọn dẹp bếp một chút, đợi Phúc Anh về là có thể ăn cơm rồi ạ.”
Từ Oánh cười nói.
Mẹ Cố nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của Từ Oánh, càng thấy cô tốt hơn.
Cố Phúc Anh vừa tan làm đã đạp xe hộc tốc về nhà, ngửi thấy mùi thơm, cô chạy như bay vào nhà:
“Mẹ, Oánh Oánh, con về rồi đây.”
“Chậm thôi, có ai đuổi theo con đâu.”
Mẹ Cố lườm con gái một cái.
Cố Phúc Anh nuốt nước miếng một cách không có tiền đồ:
“Thơm quá, đói ch-ết con rồi, con muốn ăn cơm.”
Đến khi rửa tay xong nhìn thấy thức ăn trên bàn, cô kinh ngạc đến mức không khép miệng lại được, bốn chữ ‘sắc hương vị đủ đầy’ hiện lên trong đầu cô.
Hai mẹ con mẹ Cố đã rửa tay xong xuôi, chỉ đợi cô về, thêm bát đũa là bắt đầu ăn cơm.
Mẹ Cố thích ăn vịt, món vịt say b-ia này bà mới nghe lần đầu nhưng trông cách trình bày rất bắt mắt, miếng đầu tiên bà đã gắp ngay vào món vịt say b-ia.
Một miếng thịt vịt vào miệng, mẹ Cố nheo mắt lại, vị tươi ngon, hương b-ia xộc vào mũi, thịt mềm dẻo, da vịt ăn vào một miếng thấy giòn tan.
“Oánh Oánh, hèn gì Phúc Anh nhà dì cứ nói cháu nấu ăn ngon, cái này đúng là quá mỹ vị rồi.
Dì cảm thấy so với đầu bếp Cát cũng chẳng kém cạnh, thậm chí còn nhỉnh hơn một bậc.”
Mẹ Cố ăn đến mức say mê:
“Tiếc là cha Phúc Anh không có nhà, nếu không đã được hưởng phúc rồi.”
Cố Phúc Anh ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, căn bản không dừng lại được:
“Mẹ, đừng nói nữa, ăn nhiều rau vào, qua làng này là không còn quán đó nữa đâu.”
Mẹ Cố nghe vậy lập tức thấy tiếc nuối, sợ ăn không đủ nên cũng không nói nữa, cúi đầu ăn lấy ăn để.
Cố Phúc Anh nhìn dáng vẻ ăn uống của mẹ mình là biết chuyện để Từ Oánh nấu ăn cơ bản là thành rồi.
Cô vừa ăn vừa nói:
“Mẹ, anh cả kết hôn hay là để Oánh Oánh đến làm đầu bếp đi, món ăn ngon thế này, ngày tiệc cưới chắc chắn sẽ làm mọi người kinh ngạc.”
Mẹ Cố nghe xong chẳng cần suy nghĩ nữa, trực tiếp quyết định luôn:
“Được, đến lúc đó cứ để Oánh Oánh làm đầu bếp.”
